“Chào cô.” Bạch Thời ngồi xuống mở máy truyền tin.
Thẻ thân phận của thế giới này ghi lại tất cả tin tức của một người, chỉ cần đăng ký là được, từ đó cậu và đại ca đã trở thành cặp phu phu hợp pháp, vô cùng nhanh và tiện lợi.
Toàn bộ quá trình chưa tốn đến mười phút, đợi tới khi ra cổng Bạch Thời vẫn ngơ ngác.
Tống Minh Uyên hỏi: “Nghĩ gì thế?”
Bạch Thời ngẩng đầu nhìn anh, mặc dù bọn họ bây giờ và trước khi kết hôn không có gì khác biệt, nhưng đợi đến lúc thật sự lấy được chứng nhận rồi, trong lòng vẫn có một loại cảm giác thỏa mãn đến kì lạ. Dường như Tống Minh Uyên cũng có cảm nhận như vậy, đưa tay kéo cậu vào lòng ôm thật chặt.
Hôm nay Việt Tu vừa ăn mặc chỉnh tề chuẩn bị đi làm, ai ngờ vừa nhìn ra ngoài đã thấy em trai nhà mình xông vào, đứng trước mặt anh với đôi mắt lấp lánh. Việt Tu khẽ giật mình: “Có chuyện gì đây?”
“Anh.”
“Ừm.”
“Em kết hôn rồi.”
Việt Tu rất vui vẻ hỏi: “Hai đứa đi đăng ký kết hôn rồi hả?”
“Đúng đúng!”
“Sao không nói một tiếng?”
“Nói gì bây giờ?” Bạch Thời vô tội nói, “Chẳng phải bây giờ em đã tới thông báo cho anh đây sao?”
Việt Tu dở khóc dở cười, dù sao bọn họ cũng biết sớm muộn gì cũng có ngày hôm nay nên chẳng suy nghĩ nhiều, chỉ vỗ vỗ vai em trai: “Được rồi, anh đi làm.”
Bạch Thời ngoan ngoãn tránh sang một bên: “Mà này, bao giờ anh mới tìm chị dâu cho em đấy?”
“Đợi tới lúc gặp người thích hợp tính sau.”
Bạch Thời chớp chớp mắt, lại muốn hỏi về vấn đề phát tình, nhưng cậu cảm thấy có hỏi cũng không nhận được đáp án, đành thôi, đưa mắt nhìn anh đi làm.
Hôm nay không chỉ có mình bọn họ tới cục dân chính, huống chi trên đường có rất nhiều người, bởi vậy dù nhân viên không nói, nhưng vẫn có người khác nhìn thấy hình ảnh hai người ôm nhau ngay ngoài cửa cục dân chính, thông tin nam thần đã đăng ký kết hôn lập tức truyền đi xôn xao, chỉ trong vẻn vẹn một giờ đã lên đầu đề.
Lần này Tống Minh Uyên không có ý định im lặng, thậm chí còn chủ động công bố chuyện này trên trang cá nhân, dẫn tới mọi người rầm rộ vào chúc phúc, vì vậy đợi tới trưa anh tới đưa Bạch Thời đi ăn, phát hiện oắt con này đang xem rất vui vẻ.
Bạch Thời nhích tới: “Đại ca, ăn gì đây?”
“Đổi xưng hô.”
Bạch Thời ậm ừ cả buổi: “Nhưng mà ngại lắm…”
Tống Minh Uyên nghe xong biết ngay oắt con này muốn gọi vợ, đưa tay xoa đầu cậu, ngắt lời: “A Bạch, nghĩ kỹ rồi nói sau.”
Bạch Thời gọi: “Vợ.”
Tống Minh Uyên: “…”
Bạch Thời đã thỏa mãn, cam chịu nhìn anh, nào tới đi, tưởng em đây chưa từng làm mấy chuyện rơi tiết tháo chắc? Tùy tiện giày vò cũng chấp luôn!
Tống Minh Uyên gật đầu: “Tốt lắm.”
Dù sao Bạch Thời cũng hơi chột dạ, nhắm mắt theo đuôi anh, sau đó nghỉ trưa một lát, đưa mắt nhìn anh đi làm, chẳng lẽ đại ca muốn đợi đến tối mới giải quyết mình một thể? Đừng bảo là giày vò tới hơn nửa đêm như hôm qua nha?
Bạch Thời cảm thấy không ổn, yên lặng suy ngẫm một lát, dạo quanh quân bộ một vòng, cuối cùng liên hệ Kim Tam Vạn, hỏi thăm tình hình công ty gần đây.
Hiện nay, Kim Tam Vạn đã là tổng giám đốc một chi nhánh của tập đoàn Thiên Việt, tiền đồ khó lường, giờ phút này gặp được Bạch Thời rất vui vẻ, cười nói không có vấn đề gì lớn, tiện thể chúc mừng một tiếng.
Bạch Thời gật đầu, dạy bảo: “Nếu gặp người thích hợp cũng nên yêu đương, cũng đến lúc rồi.”
“Rồi nói sau.”
Bạch Thời không có ý định nói thêm về vấn đề này, chỉ hỏi: “Thật sự bên anh không có chút việc nào hả?”
Kim Tam Vạn dò xét cậu, đẩy kính mắt: “Ừ, bên này rất thuận lợi, hoan nghênh tùy thời đến thị sát.”
Bạch Thời lập tức thỏa mãn, cảm thấy hai từ “thị sát” này thật dễ nghe, vội vàng nói mình sẽ tới. Kim Tam Vạn không biết cớ vì sao lại khiến bạn nhỏ này không muốn ở đế đô, nhưng cũng không từ chối, hơn nữa còn nói cho cậu biết thuốc của nhân như đã được đăng ký độc quyền rồi. Bạch Thời càng vui hơn, khởi động Lục Việt biến thành phi thuyền, lập tức rời đi.
Lục Việt không hiểu: “Chủ nhân, chẳng phải hai người nên ở cạnh nhau chúc mừng đêm tân hôn sao?”
“Mi không hiểu đâu.”
“Tại sao?”
“Đừng hỏi, gửi cho đại ca một tin nhắn, nói cho ảnh biết ta muốn đi thị sát.”
“Được.”
Bạch Thời lo sợ bất an mất vài giây, thấy đầu kia chỉ đáp lại một chữ “Ừ”, không hiểu đại ca có bực mình hay không, nhưng kệ đi, dù sao yên tĩnh một thời gian vẫn tốt hơn chứ hả? Bạch Thời khờ dại nghĩ.
Chi nhánh đầu tiên của tập đoàn Thiên Việt ngay ở tinh hệ chính, phát triển rất tốt, dưới sự dẫn đường của Kim Tam Vạn, Bạch Thời đi thị sát một vòng trong rất nhiều ánh mắt sáng ngời của các nhân viên, cuối cung mới tới văn phòng.
Kim Tam Vạn rót cho cậu một chén nước: “Sao đột nhiên lại đến đây?”
“Khá rảnh rỗi.”
Kim Tam Vạn nhìn máy truyền tin của Bạch Thời, không biết đã vang lên báo hiệu lần thứ mấy, từ chối cho ý kiến.
Bạch Thời nói chuyện với người bên quân bộ vài câu, nhanh chóng ngắt liên lạc, ngồi trong văn phòng tới xế chiều, thật sự cảm thấy nơi này chẳng có gì cần bận tâm, lúc này mới hài lòng duỗi móng vuốt vỗ vai: “Làm tốt lắm.”
Kim Tam Vạn vẫn kiên nhẫn ngồi lại với cậu, thấy thế cảm thấy dở khóc dở cười: “Thật sự không còn chuyện gì?”
“Ừ, em rất khỏe?”
Kim Tam Vạn hỏi: “Còn người kia?”
Đương nhiên Bạch Thời biết hắn đang nói tới ai, đáp: “Anh ấy bận.”
Kim Tam Vạn không thể hiểu nổi Bạch Thời có thể gặp chuyện gì, hơn nữa nhìn tình hình có vẻ không nghiêm trọng lắm, lúc này mới yên tâm, dẫn cậu đi ăn thử đặc sản địa phương, tiện thể đưa mắt nhìn tay trái của bạn nhỏ nào đó, hỏi thăm xem bọn họ đã mua nhẫn chưa, nếu chưa có thể đặt, trụ sở chính của công ty trang sức nổi tiếng nhất đế quốc ở ngay trên hành tinh này.
Hai mắt Bạch Thời sáng rực, mặc dù không biết đại ca đã mua chưa, nhưng vẫn đi mua một đôi.
Cậu ở lại chi nhánh hai ngày, nghĩ thầm dù sao thì sự cũng đã rồi, dứt khoát đi thăm lão đầu và nhân ngư.
Thuốc mà nhân ngư nghiên cứu đã thành công, nhà xưởng và thủ tục cũng xong xuôi cả, bước tiếp theo là đầu tư, đến lúc đó không chỉ tình trạng của con lai được cải thiện, mà tiền lời cũng rất khả quan. Bởi vì Kim Tam Vạn dọn nhà, nhân ngư cũng chuyển khỏi trụ sở ban đầu, tới ở công ty lính đánh thuê của Trì Hải Thiên, càng không cần lo lắng về vấn đề an toàn.
Trì Hải Thiên không có ý định tòng quân, sau khi giải quyết Trọng Huy lại trở về điều hành công ty.
Một chuỗi sự kiện diễn ra khiến cho danh tiếng của công ty vang xa, có người bị hấp dẫn bởi huấn luyện viên mỹ nhân, có người là fan của Tiểu Nhị Hóa hoặc người khác, đương nhiên muốn vào làm ở công ty của thần tượng, còn lại chỉ đơn giản là vì danh tiếng, nhiều lý do cộng lại khiến cho quy mô của công ty càng ngày càng lớn.
Lúc Bạch Thời đến, Trì Hải Thiên đang huấn luyện một nhóm lính mới, vẫn mặc bộ đồ bó sát, có vẻ đại sự đã xong, tinh thần của ông cũng buông lỏng, hai đầu lông mày bỗng có thêm vài phần đường hoàng, càng toát lên vẻ yêu nghiệt. Bạch Thời vô thức nhớ tới Phượng Tắc, người nọ cũng nhã nhặn đường hoàng như vậy, không hổ là máu mủ ruột thịt.
Đám gà con nhận ra Bạch Thời, rất kích động, nhưng ánh mắt Trì Hải Thiên vừa lia tới, bọn họ lập tức run rẩy, ngoan ngoãn huấn luyện.
Cứ tưởng vị này là một mỹ nhân lãnh diễm, ai ngờ lại là ma quỷ, thủ đoạn độc ác tới phát rồ, trái tim bọn họ ào ào chảy máu, nghĩ thầm đây là công ty mình tự chọn, có khóc cũng phải bám trụ!
Lúc này Trì Hải Thiên mới nhìn về phía Bạch Thời: “Gần đây không bận?”
“Cũng tàm tạm.”
Bạch Thời nhìn đám người kia, lại nhìn nét mặt lão đầu, có lẽ bầy gà con này chọc giận ổng rồi, bởi vì thuộc hạ cũ của lão đầu ngoại trừ một phần ở lại Phỉ Tây hoặc vào quân bộ, đa số còn lại đều chọn làm việc ở công ty lính đánh thuê, lão đầu cần gì phải đích thân huấn luyện.
Tuy nói lâu lâu lão đầu thích hành hạ người khác, nhưng nửa năm qua quân đội đặc chủng liên tục mời lão đầu đến chỉ đạo, có nhiều hạt giống tốt như vậy mà không thèm để ý tới, chạy về đây chơi lính mới làm gì hả?
Bạch Thời tò mò, tìm cơ hội hỏi thăm người quen, biết được đám lính mới lần này lại dám nảy ra ý định rình coi lão đầu tắm, lập tức kinh hãi: “Còn… Còn sống không?”
“Còn sống.” Đối phương đáp, “Nhưng hậu quả như cậu thấy đấy, chắc huấn luyện xong đám nhóc này cũng mất nửa cái mạng.”
Bạch Thời yên lặng gật đầu, thấy lão đầu xong việc rồi, bèn đi ăn cơm cùng ông.
Trì Hải Thiên hỏi: “Có tin tức của tiểu Tả không?”
“Dạ, bây giờ cậu ấy đang ở tinh hệ Murs, cũng khá ổn.”
Trì Hải Thiên gật đầu, không hỏi tiếp.
Bạch Thời quan sát nét mặt ông, bổ sung thêm: “Về lỗ sâu… Vẫn chưa có manh mối.”
Động tác của Trì Hải Thiên hơi khựng lại, cuối cùng chỉ ừ một tiếng.
Mặc dù Bạch Thời không biết tình cảm giữa Trì Hải Thiên và Phượng Tắc sâu sắc đến mức nào, nhưng dù sao cũng là huyết mạch tương liên, đành phải tẻ ngắt nhìn ông, gắp đồ ăn an ủi.
Mấy thứ như lỗ sâu ấy mà, không phải ai cũng may mắn như cậu, bị ném vào địa phận của đế quốc, nhỡ rơi vào không gian khác, có lẽ cả đời cũng không gặp lại được, huống chi nghe binh sĩ miêu tả, cho dù ngày đó lỗ sâu không xuất hiện, tình thế của Phượng Tắc cũng là dữ nhiều lành ít.
Bạch Thời kiên nhẫn làm bạn với lão đầu, ở lại căn cứ chơi mấy ngày, mãi cho tới khi đại ca liên hệ thông báo cho cậu sắp phải đi Phỉ Tây rồi, hỏi cậu có muốn đi không, lúc này Bạch Thời mới nhớ tới chuyện nào đó, vội vàng đáp: “Có!”
Tống Minh Uyên bình tĩnh nói: “Ngày mai bọn anh đi rồi, em nhanh lên.”
“…” Bạch Thời nói, “Làm sao em tới kịp được, đợi thêm một lát đi.”
“Được.”
Bạch Thời cảm động cực kỳ, nghĩ thầm bất cứ thời điểm nào đại ca cũng đối tốt với cậu, nếu sớm biết thế này đã không bỏ trốn rồi. Cậu lên tiếng chào lão đầu, nhanh chóng bay về, sau đó câm nín, chớp mắt mấy cái: “Mọi người đâu?”
“Đi cả rồi, anh ở lại đợi em.” Tống Minh Uyên nắm móng vuốt nhỏ của ai kia, kéo cậu lên phi thuyền, thiết lập chế độ tự lái, sau đó khiêng người vào phòng ngủ.
Bạch Thời bị ném lên giường lớn, nhìn anh cởi từng khuy áo, vô cùng bi phẫn. Thật là xấu xa, chắc chắn anh cố ý đợi tới khi xuất phát mới báo cho em, nếu báo sớm vài ngày làm sao em lại tới trễ được!
Tống Minh Uyên đã cởi áo xong, tiếp tục nhìn cậu, tình ý nơi đáy mắt không hề che giấu.
Cũng phải một thời gian ngắn không gặp nhau rồi, giờ phút này nhìn lồng ngực đẹp đẽ của anh, chút bất mãn trong lòng Bạch Thời nhanh chóng tiêu tan, nhào qua ôm chặt.
Tống Minh Uyên hơi thỏa mãn, ôm cậu đè xuống giường, cúi đầu thưởng thức bữa ăn.
Chẳng lâu sau Bạch Thời đã cảm nhận được cảm giác bi phẫn, bởi vì cậu hiểu rõ một đạo lý, lúc ở nhà có bị dày vò đến thế nào thì sáng sớm hôm sau cũng sẽ có người gọi họ xuống lầu ăn cơm, dù không có ai, đại ca cũng phải đi làm, không thể giày vò cậu mãi được, nhưng trên phi thuyền thì khác, ở nơi này chỉ có mỗi hai người họ, muốn làm gì thì làm.
Có cần phải đến mức này không?
Ý thức của Bạch Thời càng ngày càng mơ hồ, sau khi bị thay đổi nhiều tư thế, còn bị ép gọi chồng tận mấy lần, Tống Minh Uyên thấy cặp mắt đẹp đẽ của cậu đã ngấn nước, bờ môi nhỏ khẽ nhếch, bộ dạng đáng thương vô cùng, hơi thở của anh càng gấp hơn.
“A Bạch.”
“Ưm…”
“Tai.”
Bạch Thời không cần đợi anh nói tới lần thứ hai, ngoan ngoãn thò tai ra. Tống Minh Uyên xoa xoa vài cái, tóm eo cậu, càng dùng sức bắt nạt bạn nhỏ này.
“Không… A ưm…”
Mẹ kiếp, thật độc ác!
Tống Minh Uyên dùng Trọng Thiên, tốc độ di chuyển rất nhanh, mà Velar vì đợi bọn họ cố gắng đi chậm, bởi vậy vài ngày sau, hai bên gặp nhau trước điểm chuyển tiếp.
Mọi người trên phi thuyền đang thảo luận, Bạch Thời bước vào với bản mặt không cảm xúc, nhìn Joshua đang ngồi uống cà phê cạnh cửa sổ, bước tối ngồi đối diện.
Joshua liếc thấy dấu hôn nơi cổ áo cậu, thích thú nhướn mày: “Sao thế?”
Bạch Thời nói: “Lần này phải tận dụng thời cơ hẹn hò với nhị ca nha, hai người lâu rồi không gặp nhau mà.”
Nếu không phải vì vụ cá cược kia, làm sao ông đây lại ngu xuẩn chạy về để rồi bị đè ra giày vò nhiều ngày như vậy chứ? Tất cả là vì hai người đó, tưởng tui dễ dàng chắc?!
Dường như Joshua không hề nhận ra oán niệm nghi ngút phía đối diện, chỉ cười nói: “Anh hiểu rồi.”
“Phải hưởng thụ thế giới hai người nhiều một chút.” Bạch Thời nói xong hơi khựng lại, khẽ hỏi, “Trước kia đã cược rồi, nhỡ nhị ca không chơi với chúng ta nữa thì sao, phải nghĩ đối sách thôi.”
Joshua cười tà: “Cậu ấy có hơi hay không đâu liên quan?”
Bạch Thời chớp mắt hai cái, nhận ra mùi vị ác quỷ biến thái này rất hợp lòng cậu, yên tâm đứng dậy, thẫn thờ tìm phòng ngủ bù.
Tống Minh Uyên mở cửa đi vào, thấy bạn nhỏ này cuộn mình lại trên giường ngủ rất say, bèn thay đồ ngủ lên giường, nhẹ nhàng kéo cậu vào lòng. Bạch Thời mơ màng nhận ra, cuộn mình chui vào lòng anh. Ánh mắt Tống Minh Uyên dịu lại, hôn cậu một cái, ôm nhau ngủ say.
Khoảng cách từ điểm chuyển tiếp tới tinh hệ chính của Phỉ Tây không xa lắm, vài ngày sau, bọn họ đã từ từ đám xuống cửa khẩu dành cho hoàng gia. Lam đã đợi ở đây từ sớm, mỉm cười nghênh đón.
Nụ cười của Velar vẫn rất dịu dàng, bắt tay Lam.
Xung quanh có truyền thông ghi hình toàn cảnh, sau khi quay họ lại nhắm thẳng màn hình về phía Joshua, bạn trai của điện hạ nhà họ đang nhìn người yêu say đắm, trong đầu cánh nhà bào lập tức hiện lên vô số tiêu đề giật gân.
Bọn họ vừa kích động vừa đặc tả Bạch Thời và Tống Minh Uyên, mặc dù hai người này là người của đế quốc Erna, nhưng danh tiếng ở Phỉ Tây cũng rất vang dội, rất nổi tiếng.
Bạch Thời ngoan ngoãn đi theo sau, kiên nhẫn chịu đựng toàn bộ quá trình, cuối cùng cũng đợi được đến khi tiệc tối kết thúc, tìm cơ hội tụ tập một trận.
Becky cũng có mặt, đang nhìn Joshua với ánh mắt cực kỳ không thoải mái.
Joshua đưa mắt liếc hắn, vươn tay ôm Lam vào lòng.
Becky biết quan hệ giữa hai người là người yêu, hận đến nghiến răng nghiến lợi: “Tiếc là không thể tham gia thi đấu, nhưng tôi vất vả lắm mới tìm được vài người lợi hại, nếu anh cảm thấy hứng thú có thể đánh với họ vài trận.” Mau trả Lam lại đây, buông móng vuốt của nhà ngươi ra, nhanh biến đi chỗ khác!
Hai mắt Bạch Thời sáng ngời, không đợi Joshua lên tiếng đã gật đầu nói: “Đúng thế, đánh vài trận mới vui.”
Becky thấy Bạch Thời đi theo đúng ý định của mình, nói thêm: “Họ đang ở nhà tôi, có muốn đánh thử không?”
Bạch Thời vội đáp: “Đánh đi, tiện thể tăng thêm phần thưởng cá cược lần trước.”
Becky: “…”
Thấy Becky thể hiện như vậy, phải nói Bạch Thời hài lòng tới nỗi không thể hài lòng hơn, còn tốt tính nói thêm: “Đừng lo, cứ gọi họ tới đi ha, ngoan.”
Mặc dù trước kia Becky không hiểu gì về cơ giáp, nhưng lúc mời cao thủ tới có hỏi thăm ý kiến của họ, thế mới biết đám Bạch Thời lợi hại tới nhường nào, đương nhiên không thể tăng thêm phần thưởng cá cược, hắn cắn môi: “Chẳng phải đây chỉ là thi đấu hữu nghị thôi sao.”
Velar nhẹ nhàng xen vào: “Không sao, chúng ta có thể chơi theo quy tắc thi đấu hữu nghị.”
Becky: “…”
“Đúng thế, làm người phải biết thay đổi linh hoạt hiểu không?” Bạch Thời dạy dỗ, “Chỉ là chơi vui thôi mà, không ai quá mức đâu, đường đường là quý tộc Phỉ Tây, không dám hả?”
Becky: “…”
Ngay từ lúc Becky lên tiếng là Lam đã cảm thấy không ổn rồi, nhưng khi hắn muốn ngăn cản lại bị Joshua nhét mấy miếng trái cây vào miệng, đành phải tóm tay y cố nuốt xuống, bây giờ mới kịp can: “Hiện tại đã muộn rồi, để hôm khác đi.”
Bạch Thời nói: “Ai đó ấy mà, cứ thích giãy dụa.”
Lam cười không đáp, nhìn cậu cực kỳ dịu dàng.
Bạch Thời biết rõ tên này mang một bụng toàn ý xấu, nhẹ nhàng núp sau lưng đại ca. Tống Minh Uyên liếc về phía Lam, nhún vui, đứng dậy cười cười: “Mọi người nên ngủ sớm đi, ngủ ngon.”
Mấy người còn lại không có ý kiến, tục lục về phòng nghỉ ngơi. Joshua vẫn ngồi lại, nhìn Lam chằm chằm.
Lam hỏi: “Còn có việc?”
“Ừ, tâm sự.”
Lam gật đầu, lại ngồi uống
Joshua nói: “Chuyển sang nơi khác.”
Lam nhìn Becky cố chấp không chịu đi, cũng biết Joshua không hoan nghênh hắn, đành phải dùng chung lý do đuổi Bạch Thời đi lúc nãy, khuyên nhủ người nọ về sớm.
Becky đáp: “Em không mệt.”
Joshua nhướn mày, kéo Lam xuống sô pha, nâng cằm hắn lên hôn thật sau.
Sắc mặt Becky vô cùng khó coi, hai mắt đỏ hoe, nức nở chạy mất.
Hai người còn lại đang triền miên hôn sâu, Joshua giữ chặt gáy Lam dùng sức quấn lấy lưỡi hắn, thật lâu sau mới buông ra, ánh mắt vốn nguy hiểm nay lại bị nhuộm bởi tình dục càng trở nên sâu thẳm, y duỗi ngón tay chậm rãi lau vệt nước trên môi: “Sau này đừng để anh gặp người này.”
Lam thở dốc một tiếng: “Ừm.”
Joshua ngắm nhìn hắn từ khoảng cách gần, lại hôn thêm một cái: “Dẫn anh đi thăm chỗ em ở?”
Lam nhìn lại, cầm chặt tay y kéo đi.
Đêm nay trăng rất tròn, ánh sáng màu bạc trải trên mặt đất, cả không gian chìm trong tĩnh lặng. Tòa cung điện này khá gần nơi Lam ở, hai người nắm tay xuyên qua hành lang thật dài, gió nhẹ mang hương hoa thoảng qua, vô cùng thoải mái.
Cung điện của Lam dùng máu sáng làm chủ đạo, có cảm giác vừa xa hoa nhưng vẫn khiêm tốn, Joshua tựa vào khuông cửa đánh giá một vòng, khen ngợi: “Không tệ.”
Lam mỉm cười lấy hai cái ly: “Muốn uống gì?”
“Cái gì cũng không muốn uống.” Joshua nói, “Nhưng nếu em mời anh ở lại một đêm, anh có thể cân nhắc.”
Động tác của Lam dừng lại, nhìn thẳng vào mắt y, mấy giây sau lại hỏi: “Ở đây?”
Joshua đứng ở tẩm cung của thái tử Phỉ Tây, nhìn người yêu đang mặc lễ phục thái tử, đưa tay đóng cửa đẩy người xuống giường, nới lỏng cổ áo, nhìn hắn với ánh mắt nguyện nhất định đạt được: “Chính là ở đây.”