Gần đây Bạch Thời luôn trốn tránh anh, đương nhiên giờ phút này sẽ tình nguyện thân cận, kết quả mơ mơ màng màng thế nào đã bị lôi lên giường, cơn buồn ngủ dâng cao, chậm rãi chìm vào giấc mộng.
Tống Minh Uyên dò xét gương mặt cậu, sau đó hôn lên đôi môi kia thật nhẹ, đứng dậy xuống giường, thì thào: “Trọng Thiên.”
Sau khi Trọng Thiên khởi động trung cấp thì còn có hai hình thái khác ngoài cơ giáp, một là quang não, hai là chiếc nhẫn màu đen, tất cả đều do năng lượng hóa thành, dù ai nhìn cũng không thể nhận ra đây là một cơ giáp, nhưng nếu có người cầm dụng cụ kiểm tra tinh vi mà quét qua trị số năng lượng, đảm bảo sẽ giật mình tới nỗi thay đổi sắc mặt.
Giờ phút này Trọng Thiên đang yên lặng nằm trên ngón tay của chủ nhân, nghe vậy đáp lời: “Vâng.”
Mặc dù trước kia Tống Minh Uyên đã nghi ngờ Bạch Thời sở hữu cơ giáp thể năng lượng, nhưng mãi vẫn không có gì chứng minh là đúng, đêm nay nghe người này chính miệng thừa nhận, lại liên tưởng tới việc nhỏ máu và thu thập tinh hạch kia, anh hiểu bộ cơ giáp nọ cũng đã nhận chủ.
Nhưng kỳ quái là mấy hôm trước anh đã từng hỏi Trọng Thiên, biết được lúc ấy chỉ có mấy gia tộc lớn mới có năng lực chế tạo loại cơ giáp này, trong đó không bao gồm họ Bạch.
Anh lại không thể lấy cơ giáp của Bạch Thời ra để hỏi, bởi vì từ xưa tới nay cơ giáp luôn trung thành với chủ nhân, nhất định phải báo cho Bạch Thời một tiếng. Khó khăn lắm oắt con này mới khôi phục, anh không thể nào đẩy cậu ra xa, đành phải gọi cơ giáp của mình: “Lúc trước cậu nói trong mấy gia tộc có họ Việt.”
“Phải.” Trọng Thiên trầm giọng đáp, “Lúc ấy, vì một nguyên nhân nào đó mà đức vua muốn từ nhiệm, cho nên có ý định giao quyền lực vào trong tay mấy gia tộc lớn, căn cứ vào nguyên tắc cường giả là vua, ông ta đặt ra rất nhiều hạng mục kiểm tra, chiếm tỉ lệ lớn nhất phải kể tới thành tựu nghiên cứu cơ giáp đối chiến của gia tộc, Tống và Việt là hai gia tộc có thực lực nhất trong buổi phong vương ấy.”
“Nguyên nhân gì?”
“Trong kho tư liệu của tôi không có ghi chép cụ thể.”
Tống Minh Uyên không có hứng thú lắm với việc này, bình tĩnh ừ, lấy ra một dụng cụ xinh xắn, để cho Trọng Thiên biến thành quang não và liên kết với dụng cụ, nói: “Điều tra về gene và tinh thần lực của cậu ấy.”
Trọng Thiên bay tới bên trên Bạch Thời, tiến hành quét hình rất nhanh, cho ra kết luận: “Gene cấp C, tinh thần lực cấp A đỉnh phong.”
Tống Minh Uyên trầm ngâm một hồi: “Không có điểm gì đặc biệt?”
“Theo như trên số liệu thì không thể nhìn ra vấn đề, có thể thử phân tích máu.”
Tống Minh Uyên nhìn chằm chằm vào Bạch Thời đang ngủ say, ra ngoài nhờ quản lý tìm hộ một bình thuốc mê dạng phun không làm hại tới cơ thể, chờ chờ đợi đợi, cầm vào phòng trong ánh mắt khiếp sợ của quản lý.
Anh xịt hai lần về phía Bạch Thời, mãi tới khi người này chìm sâu vào giấc ngủ mới rút ra nửa ống máu, rồi dùng máy trị liệu sơ cứu đơn giản, miễn cho ngày mai máu sẽ ứ đọng trên cánh tay, sau đó đặt máu vào dụng cụ, để quang não phân tích.
Trọng Thiên im lặng một hồi: “Gene của cậu ấy bị ức chế.”
“Cho nên?”
Trọng Thiên đáp: “Cậu ấy là người cấp song S.”
Tống Minh Uyên sững sờ, nhìn Bạch Thời, thu dọn tất cả dụng cụ.
Bạch Thời cảm giác giấc ngủ đêm nay rất sâu, tới lúc mở mắt ra thì đã là chín giờ ngày hôm sau rồi, cậu nhìn đồng hồ, quả thực cảm thấy mình đang bị ảo giác, chẳng lẽ bởi vì mấy ngày nay căng thẳng qua, bây giờ được buông lỏng cho nên ngủ quên thời gian luôn?
Tống Minh Uyên đang ngồi trong phòng, liếc nhìn cậu: “Tỉnh?”
“Ưm.”
“Tới ăn sáng đi.”
Bạch Thời đáp lại một lần nữa, ngoan ngoãn vào phòng tắm rửa mặt, đợi sau khi ra ngoài cũng là lúc quản lý bưng điểm tâm vào, cậu nói tiếng cám ơn, kéo ghế ra ngồi xuống.
Mấy vị quản lý không hề dùng xe đẩy hay người máy mà là đích thân bưng tới, hoặc là thức ăn, hoặc là cháo, đồng loạt mang vào phòng ngủ. Giờ phút này họ đều nhìn Bạch Thời chằm chằm, phát hiện hình như cậu không có việc gì, liền yên lặng rời khỏi, quay mặt nhìn nhau.
“Tôi đã nói rồi, sao thiếu gia có thể hung tàn như vậy được.”
“Vậy thiếu gia lấy thuốc mê làm gì? Hơn nữa còn thông hai phòng với nhau, tôi thấy thiếu gia đối xử với Bạch thiếu không tầm thường.”
“Đúng rồi, thiếu gia lấy thuốc mê làm gì?”
Mọi người im lặng một lát, hai giây sau có người hỏi: “Có phải sau đó thiếu gia dùng máy trị liệu không?”
Những người khác chấn động, cảm thấy rất có khả năng, thiếu gia đúng là tìm đủ mọi cách, nhưng người ta mới mười bốn tuổi mà đã xơi gọn rồi, thiếu gia à, có phải ngài mất trí rồi không?
Bạch Thời hoàn toàn không biết suy nghĩ của họ, cậu ăn xong điểm tâm, nói tiếng chào hỏi với Lam rồi rời đi, tiếp tục tiến vào trung tâm phục vụ cơ giáp, đưa tinh hạch mới lấy được cho Lục Việt, cuối cùng thì nó cũng đã khởi động trung cấp.
Cậu biết Lục Việt cũng có hai hình thái khác, chỉ là quang não quá rõ ràng, liền bảo nó đổi sang hình thái còn lại, ai ngờ phát hiện trước mắt có một cái dây chuyền vàng thật lớn, cảm giác cực kỳ câm nín, phản ứng đầu tiên là: Mi chính là đồ lừa đảo!
Lục Việt quấn quanh cổ cậu một vòng, vui mừng hỏi: “Tui thích màu vàng, có thấy sáng choang không hả?”
Bạch Thời đáp lại, mặt rất chi là vô cảm: “Sau đó ta sẽ đi xăm mình, cạo trọc đầu, rồi mang theo một thanh đao đi đánh nhau với một đám thanh niên, đùa bỡn nam sinh, tiện thể kiếm chút phí bảo hộ, đe dọa các bà cụ.”
Lục Việt: “…”
“Nói đi, rốt cuộc thì dây thần kinh nào của mi bị trục trặc mà chọn cái thứ này?”
“… Là hệ thống thiết lập mà.” Lục Việt giãy dụa cả buổi, chậm rãi nói, “Nhưng lúc chọn màu sắc, tui chọn màu vàng.”
Bạch Thời hỏi: “Không đổi được đúng không?”
“Ừa.”
Bạch Thời thầm nghĩ, đều do cậu quá độc miệng, rõ ràng là một cơ giáp đỉnh cấp tốt đẹp biết bao bỗng dưng biến thành nhị hóa, chẳng thể trách ai.
“Chủ nhân, có phải cậu ghét bỏ tui không?”
Bạch Thời nói không có, bảo nó thu dây chuyền lại nhỏ hơn một lúc, lúc này mới hơi thỏa mãn, quay người quay về câu lạc bộ. Huấn luyện vẫn tiến hành như thường lệ, hai ngày sau, đối thủ của trận tiếp theo đã hạ cánh xuống thành thị này.
——— ————
Tác giả phát biểu: Nguyên tác: Hai cơ giáp đỉnh cấp như thần sáng thế, gào thét chém giết trên cánh đồng mênh mông, dường như trận chiến này đã được sắp đặt từ lâu, hơn bảy trăm năm, khi thời thế hoàn toàn thay đổi, ngày hôm nay, cuối cùng cũng khai hỏa.
Bạch Thời: …
Tống Minh Uyên: …
Nguyên tác: Đơ ra đấy làm gì! Đánh đi!
Bạch Thời: Ý mi là người đối diện chính là nhân vật phản diện?
Nguyên tác: Đúng rồi, đánh mau!
Bạch Thời đờ đẫn liếc nhìn người nào đó, quay đầu chạy như điên.
Tống Minh Uyên: …