– Chúng ta đều là song bào thai, ở trên thế giới này đồnđãi có song bào thai nguyền rủa! Dù là cho tới bây giờ chúng ta đã cóthể dùng ma pháp trang sức ngăn ngừa lực lượng nguyền rủa, có thể dùngma pháp trận phong ấn nguyền rủa, nhưng mà đối với những người bìnhthường bọn họ vẫn dùng ánh mắt khác thường nhìn chúng ta.
Tất cảmọi người lẳng lặng đứng đấy, bọn họ nhìn vào lãnh chúa đại nhân, nhưngtrong lòng thì đang nuốt những lời của đại nhân, nghe được những câu sau cùng thì có một ít người hiện ra thần sắc bi phẫn.
– Ta thậm chí có thể tưởng tượng được nếu như có sa đạo công thành lần thứ hai,hoặc là cường đạo mạnh hơn sa đạo đi vào Hoàng Sa Trấn, những người bênngoài này tuyệt đối không xem việc bảo vệ chúng ta là trách nhiệm củabọn họ!
Không phải Mạnh Hàn muốn kích động song bào thai và người thường đối lập với nhau, nhưng mà tình hình hiện giờ là như thế. Đây là Mạnh Hàn lần đầu tiên nói chuyện như thế với song bào thai trong lãnhđịa.
– Về sau đại bộ phận người bình thường sẽ di chuyển tới đây, thời điểm nhìn thấy song bào thai chúng ta sẽ đi đường vòng. Cho nên,tính mạng của chúng ta không thể giao cho người ngoài được!
Đâymới là mục đích cuối cùng của Mạnh Hàn cuối, hắn muốn chính là chiến sĩvà vệ sĩ trung thành tận tâm nhất, mà không phải là binh sĩ tự nguyện.
– Tính mạng của chúng ta là do chúng ta bảo vệ!
– Không phải chúng ta không tin tưởng bọn họ, mà là bọn họ không tin tưởng vào chúng ta.
Hiện trường yên tĩnh không có âm thanh nào, chỉ có lời nói của lãnh chúa đại nhân đang vang vọng mà thôi.
– Bởi vì chúng ta lưng đeo nguyền rủa, cho nên nhất định muốn đạt đượctán thành của người khác phải trả giá cao hơn người khác nhiều mới được. Kể cả phương diện bảo vệ minh cũng giống như vậy!
Âm thanh củaMạnh Hàn cũng bắt đầu có lực, nói thật đây là lần đầu tiên hắn nói ranhững lời kích động trái với lương tâm như vậy, trong lòng vẫn có chútchột dạ. Nhưng mà hiệu quả hình như không tệ lắm, ngay cả Kiều cùng Chucũng lắng nghe không có chút dị nghị nào.
– Đã như vậy chúng ta sẽ làm cho người khác xem!
Mạnh Hàn mạnh tay đánh vào không truung, giống như trên không trung có cáigì đó, nhưng mà nó lại như nện vào lòng của mọi người ở đây.
-Chúng ta cần làm cho những người kỳ thị chúng ta nhìn thấy chúng ta mạnh bao nhiêu! Không chỉ có thể bảo vệ chính chúng ta, hơn nữa còn thừa lực bảo vệ bọn họ! Một ngày nào đó bọn họ sẽ tin tưởng và tiếp nhận chúngta.
Mạnh Hàn nói giống như đánh vào tim của mọi người. Trăm ngànnăm qua song bào thai bị kỳ thị là không có riêng biệt, mà bọn họ làngười thế hệ này đã chậm rãi phát sinh cải biến. Tất cả những chuyện này là từ lãnh chúa đại nhân mà ra, mà bây giờ đại nhân lại cho mọi ngườinhìn thấy một tương lai tươi sáng. Có lẽ tất cả mọi người sẽ tiếp nhậnsong bào thai, mà điều kiện tiên quyết là bọn họ phải bảo vệ bản thânmình trước.
Mạnh Hàn không biết những lời thuyết giáo của bảnthân không có gì đặc sắc, nhưng mà hắn đã nói ra những lời trong nội tâm của mình. Muốn cho người thường tiếp nhận song bào thai, đây là lýtưởng của Mạnh Hàn. Cho dù trong song bào thai phát hiện ra ba cặp xácthực mang theo lực lượng nguyền rủa yếu ớt, lực lượng nguyền rủa yếu ớtnày kém xa tỷ muội tinh linh. Huống hồ tỉ lệ thấp như thế cũng không làm gì được người bình thường, chỉ có mấy đôi song bào thai biểu hiện raquá rõ ràng cho nên mới bị tung tin vịt thành như vậy.
Bất kể nói thế nào Mạnh Hàn nói chuyện lần này đã đâm vào lòng mọi người. Lãnhchúa đại nhân muốn bọn họ đi trên con đường gian nan để cho người thường tiếp nhận sự tồn tại của bọn họ, không biết đại nhân muốn trả giá cáigiá lơn nào, nhưng mà bọn họ cần làm lại là bảo vệ mình và đại nhân. Đơn giản như vậy, nhưng mà muốn làm như thế phải luyện tập và trả giá thậtnhiều.