Quốc vương của Đại Bột Luật tên làĐình Tố, năm nay đã trạc năm mươi, chưởng quản Đại Bột Luật gần ba mươi năm, từ thân Đường đến thân Thổ Phồn, sự thay đổi của thời cuộc trong khoảng thời gian này đã nhìn thấu nước cờ qua lại giữa các nước lớn nhỏ với nhau, Đại Bột Luật không có sự lựa chọn nào, Đại Đường thế mạnh, nương nhờ triều Đường, Thổ Phồn lớn mạnh, nương nhờ Thổ Phồn, chỉ có như vậy, Đại Bột Luật mới không bị diệt vong, đây là sự lựa chọn bắt đắc dĩ của hắn, nhưng nếu như thật sự cho Đình Tố lựa chọn, hắn thà chọn triều Đường, nguyên nhân rất đơn giản, triều Đường không lấy một văn tiền nào của hắn, ngược lại còn sẽ tặng hắn lễ vật hậu hĩnh, cònThổ Phồn thì không làm được như vậy, thuế phú nặng nề với năm nộp một, bọn họ đã giao nộp được mười mấy năm, sự bóc lột và sự hạn chế đối với kinh thương của người Thổ Phồn, làm cho người Đại Bột Luật luôn nằm ở một trạng thái bần khổ, còn nước huynh đệ Tiểu Bột Luật của bọn họ thì giàu có hơnso với họ rất nhiều, những năm này, rất nhiều người Đại Bột Luật đều đã vượt qua sông Sư Tuyền, đi Tiểu Bột Luật mưu sinh, làm choTiểu Bột Luật vốn dĩ không bằng bọn họ đã bắt đầu bỏ họ lại rất xa ở phía sau, bất luận là nhân khẩu hay là kinh tế phồn vinh, sự chênh lệch của Đại Tiêu Bột Luật càng ngày càng lớn, điều này làm cho trong lòng Đình Tố tràn ngập sự bắt lực, hắn cũng không còn cách nào khác, người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu a!
Hôm nay hắn trời vừa sáng đã dậy rồi, bèn cảm thấy đầu đau đến sắp nổ tung, cử cảm thấy hôm nay cólẽ sẽ có chuyện gì xảy ra, đúng lúc này, hạ nhân bẩm báo, đệ đệ Nhã Tân của hắn đã đến.
ĐìnhTố ngây người kinh ngạc, huynh đệ bọn họ đã có ba năm không gặp nhau, mấy ngày nay không phải là ngày đặc biệt gì, hắn đến để làm gì? Đình Tố vừa chuyển niệm, bèn lờ mờ đoán được huynh đệ lần này đến, e là cóliên quan đến cục thế trước mắt, sự việc này không thể để cho người Thổ Phồn biết được, hắn lập tức căn dặn một người tâm phúc nói: “Đem hắn từ cửa hôn dẫn vào cung, đừng để người khác phát hiện.”
Chẳng mấy chốc, Nhã Tânbèn dưới sự dẫn đường của hai viên thị vệ đi vào trong phòng, huynh đệ hai người ba năm chưa gặp, lúc này gặp mặt đặc biệt thân thiết, hai người ôm chặt vào nhau.
“Saođệ lại đến đây?” ĐìnhTố kéo tay của huynh đệ ngồi xuống.
NhãTân cười dò thám nói: “Ta là đặc biệt đến thăm huynh trưởng,xem xem huynh trưởng dạo này có phải là sống tốt hay không, nghe nói Thổ Phồn tán phổ quá cảnh, có mang lại lợi ích thực tế gì cho Đại Bột Luật không?”
“Lợi ích thực tế?”
ĐìnhTố cười khổ một tiếng nói: “Hắn quá cảnh ngoại trừ mang lại cho ta sự phiền não vô tận, ta không nhìn thấy được bất kỳ lợi ích thực tế nào cả, hắn đến một lần, quốc khố của ta thì sẽ trở nên rỗng không.”
Nói đến đây, Đình Tố lại thở dài nói: “Người Thổ Phồn cũng giống như con châu chấu vậy, hận không thể đem mọi thứ của ta đều nuốt chửng hết thảy, nhân dân hận ta, quý tộc oán ta, nhưng có ai lại biết được nỗi khổ của ta?”
“Vậy huynh trưởng có bao giờ suy nghĩ đến việc hợp tác với quân Đường không?” Nhã Tân lại dò thám nói.
“Suỵt!”
ĐìnhTố nhìn nhìn ra ngoài, hắn tiến lên khóa trái cửa lại, lại kéo huynh đệ đến sâu bên trong nhà, lúc này mới thấp giọng nói: “Ngươi hãy nói thật với ta, ngươi rốt cuộc đến vì điều gì.”
“Ta tự nhiên là vì cứu huynh trưởng mà đến.”
Nói xong, Nhã Tân lấy ra thư thânbút của Lý Khánh An, đưa cho huynhtrưởng nói: “Đây là thư thân bút của An Tây tiết độ sứ Triệu vương điện hạ viết cho huynh trưởng, huynh trưởng tự mình xem xem!”
ĐìnhTố cũng biết tiếng Hán, hắn tỉ mỉ xem qua hai lượt, lại trầm ngâm một lúc lâu, đột nhiên hỏi: “Quân Đường bây giờ đang ở đâu rồi?”
“Một vạn quân Đường đã vượt qua sông Sư Tuyền rồi, bây giờ cách nơi đây khôngtới hai trăm dặm, ta là đặc biệt đến cứu huynh trưởng.”
Đình Tố chắp tay ra sau đi đi lại lại trong phòng, có một số lời không cần nói nhiều, hắn hoàn toàn hiểu rõ, mục đích của Lý Khánh An hắn cũng rất rõ, nhưng điều này không quan trọng, Lý Khánh An nếu không có mục đích đương nhiên cũng sẽ không đến tìm hắn, điều hắn quan tâmlà mục đích của Lý Khánh An cuối cùng có thể mang lại gì cho mình?
ĐìnhTố vẫn là đang lượn lờở giữa Thổ Phồn và triều Đường, cái giá phải trả cho việc phản bội Thổ Phồn hắn biết rất rõ, đó chính là đầu người của hắn sẽ treo lủng lẳng ở nơi cao nhất của thành bảo, nhưng quay về với triều Đường lại có nghĩa là Đại Bột Luật sẽ hoàn toàn thoát khỏi sự nô dịch của Thổ Phồn.
Nhã Tân cũngđã nhìn ra sự lo lắng của huynh trưởng, bèn khuyên nhú: “Bây giờ cục thế của Thổ Hỏa La đã quá rõràng, quân Đường sẽ đại chiến với quân Thổ Phồn ở Thổ Hỏa La, quân Đường sở dĩ phải tiến công Đại Bột Luật, dụng ý cũng rất hiển nhiên, chính là phải chặt đứt đường về của quân Thổ Phồn, quân Đường là muốn tiêu diệt toàn bộ quân Thổ Phồn ở Thổ Hỏa La.”
“Nhưng mà Thổ Phồn có mười tám vạn đại quân a!”
Đây chính là chỗ lo lắng nhất của Đình Tố, Thổ Phồn có mười tám vạn quân tập kết ở Thổ Hỏa La, đây là binh lực chưa từng có từ trước đến nay, quân Đường có thể sẽ là đối thủ của quân Thổ Phồn không?
“Ta cảm thấy huynh trưởng đã lo lắng thái quá rồi, nếu như quân Đường không nắm chắc phần thắng trong tay, vậy thì năm ngoái khi Thổ Phồn vừa mới chiếm lĩnh Thổ Hỏa La, vẫn chưa đứng vững được bước chân, quân Đường đã sớm động thủ rồi, lại hà tất phải chờ đến bây giờ, huynh trưởng, năm Thiên Bảo thứ sáu, Đại Bột Luật đã đánh mất một cơ hội rồi, bây giờ lại một cơ hội nữa xuất hiện trước mặt Đại Bột Luật, huynh trưởng không thể nào đánh mất đi cơ hội này nữa.”
Sự hết lời khuyên nhủ của huynh đệ cuối cùng đã làm cho Đình Tố đã động tâm hạ quyết tâm, đúng thế, bọn họ không thể đánh mất thêm cơ hội lần này nữa, một vạn quân đội quân Đường đã vượt sông rồi, vậy thì ngày tận thế của người Thổ Phồn cũng đã đến.
“Bùng!”một quyền, hắn đập mạnh lên bàn án, dứt khoát nói: “Thôi được! Ta nghe theo lời khuyên bảo của đệ.”
QuânThổ Phồn ở Đại Bột Luật chia hai bộ phận trú đóng, một toán hainghìn người trú đóng ở bờ đông sông Sư Tuyền, còn một toán ba nghìn người khác trú đóng ở bờ tây, đây là người Thổ Phồn đã hấp thu bài học của năm Thiên Bảo thứ sáu, lúc đó Thổ Phồn có hai vạn trọng quân trú đóng ở bờ đông Bà Di thủy, chỉ có bờ tây không có trú quân, mới dẫn đến quân Đường sau khi chặt đứt cầu mây, bọn họ không thể nào qua sông.
Lần này quân Thổ Phồn ở bờ đông tây đồng thời trú đóng, chính là vì phòng ngự sự đánh lén của quân Đường, chủ tướng của Đại Bột Luật ở Thổ Phồn tên Luật Sát Đức Tán, là một vạn phu trường Thổ Phồn, tuổi trạc khoảng bốn mươi, ở trong quân Thổ Phồn chỉ là một tướng lĩnh bình thường, không có tiếng tăm gì, hơn nữa Luật Sát Đức Tán cực kỳ nát rượu, một ngày mười hai canh giờ, hắn ít nhất có tám canh giờ là trôi qua trong tình trạng say be bét, cũng chính vìnhư vậy, hắn chỉ có thể lưu giữ Đại Bột Luật, mà không thể đi Thổ Hỏa La tham chiến.
Quân doanh của người Thổ Phồn ở chỗ năm dặm về phía đông thành BaLặc Đề – đô thành của Đại Bột Luật, là một tòa tiểu thành bảo địa thế hiểm trở, đã bóp chặt lấy con đường tất phải đi qua khi đông khử, Giữa trưa hôm nay, Đại Bột Luật quốc vương Đình Tố phái người đến khẩn cấp thông báo Luân SátĐức Tán, ở ngoài năm mươi dặm phía bắc thành Ba Lặc Đề đã phát hiện một toán quân trinh sát quân Đường, khoảng hơn bốn trăm người, quân đội của Đại Bột Luật không dám qua đó, đặc biệt mời quân Thổ Phồn đi tiêu diệt đội trinh sát này.
Luận Sát Đức Tán không có bất kỳ nghi ngờ nào đối với sự báo tin của Đình Tố, hắn cũng tin tưởng quân đội của Đại Bột Luật không có gan đó
5
bọn họ đâu dám đi đối phó với quân Đường, nhưng mà bốn trăm tên quân Đường không nhiều cũng không ít, quả thật làm cho Luận Sát Đức Tán suy nghĩ qua một phen, cuối cùng, hắn đích thân suất lĩnh một nghìn năm trăm người đi đến tiêu diệt toán quân trinh sát quân Đường này.
QuánThổ Phồn rầm rộ rình rang phóng nhanh trên cao nguyên, năng lực tác chiến của bọn họ trên caonguyên mạnh hơn rất nhiều so với bình nguyên, không khí loãng trên cao nguyên đối với họ không có bất kỳ ảnh hưởng nào, bọn họ có thể lặn lội đường xa trongthời gian dài, sau khi rong ruồi được hai ba canh giờ, thể lực vẫn dồi dào như không.
Bầu trời đã dần dằn chuyển sang lúchoàng hôn, lúc này, quân Thổ Phồn đã phát hiện tông tích của quân Đường, quả thật có một đội trinh sát quân Đường xuất hiện ở ngoài mười dặm, bọn họ đang trốn chạy về hướng bắc, lúc này, Luật Sát Đức Tán sốt ruột lập công đã bất chấp cả việc sắc trời đã gần tối, hắn lập tức hạ lệnh nói: “Tăng tốc đuổi theo, nhất định phải đuổi được quân Đường, toàn bộ tiêu diệt!”
Binhsĩ Thổ Phồn đã gia tăng tốc độ, năm trăm kỵ binh và một nghìn bộ binh giống như một con rồng dài màu đen, rình rang truy kích về phía bắc.
Trời đã bắt đầu tối rồi, một vầng trăng sáng mọc lên trêncao nguyên, bầu trời giống như một miếng tinh thạch màu đen tinh khỏi, từng dãy từng dãy núi tuyết dưới sự chiếu rọi của ánh trăng, đã phủ lên một màu sắc trong suốt lunh linh huyền ảo.
Lúcnày, một nghìn năm trăm quân Thổ Phồn đã băng qua một tòa hiệp cốc, hiệp cốc không cao, nhưng hai bên lại dốc thẳng dựng đứng như vừa dùng đao bổ qua, ánh sáng tronghiệp cốc trở nên âm u.
Hiệp cốc dài chừng năm dặm, khi quân Thổ Phồn đi đến một nửa, Luận Sát Đức Tán bắt đầu có một thứ cảm giác bất an, quân Đường tác chiến trước giờ vẫn rất quái đản, có thể sẽ có mai phục không? Nhưng vừa nghĩ đến quân Đường chỉ có bốn trăm người, cho dù có mai phục, sức sát thương cũngkhông lớn.
Hắn giơ bình rượu lên, liên tiếp nốc lấy nốc để mười mấy ngụm, men rượu ở trong cơ thê hắn nảy nở, làm cho sự gan dạ của hắn tăng lân sấp bội, trên cao nguyênlà thiên hạ của người Thổ Phồn, quân Đường đáng là gì?
Đúnglúc này, hắn dường như nghe thấy một tiếng động ầm ầm giống như tiếng sấm sét vang to, tiếng động càng lúc càng lớn, không chỉ là hắn, tất cả mọi quân Thổ Phồn đều đã nghe thấy, hắn ngẩng đầu bốn phía, đột nhiên phát hiện mấy chục chiếc bóng không lồ đen như mực đột nhiên xuất hiện ở trước mặt bọn họ, tốc độ cực nhanh, mang theongọn cuồng phong, ‘vù!’ một cái xông về phía họ.
Đại quân Thổ Phồn sợ đến mức hồn phi phách tán, bọn họ đã nhìn thấy rõ, mỗi một cái đều là cự thạch nặng hơn nghìn cân, quân Thổ Phồn vẫn còn chưa kịp phản ứng, mấy chục đá lăn khổng lồ bèn xông vào trongđội ngũ, nhất thời tiếng thảm kêu vang dội, tiếng ‘răng rắc!
5
gãy vụn của xương cốt, tiếng áp bức bị đập thành thịt vụn, những tiếng đó cử nối tiếp nhau vang lên, chỉ ngay trong tích tắc đó, mấy trăm quân Thổ Phồn đã bỏ mạng ngay tại chỗ.
Ngaysau đó, lại có mấy chục khối cự thạch từ hai bên đỉnh núi lăn đập xuống, binh sĩ Thổ Phồn sợ đến chạy trốn tán loạn, Luận Sát Đức Tán cũng cả kinh đến trợn mắt há hốc mồm, hắn quay đầu ngựa bèn trốn, nhưng một khối đá lớn vẫn là đập trúng vào chân sau của con ngựa hắn cưỡi, chiến mã hí thảm một tiếng, lăn đùng xuống đất, đã ném Luận Sát Đức Tán ném ra ngoài mười mấy bước, hắn may mắn thoát qua một nạn, hai viên binh sĩvội vàng đỡ hắn dậy, chạy trốn về miệng cốc lúc đến, gần một nghìn binh sĩ Thổ Phồn cũng theo hắn cùng nhau chạy trốn, hai trăm người còn lại thì chạy về phía một miệng cốc khác.