– Không có gì! Không có gì! mọi người tiếp tục xem bóng nào.
…
Trận đấu đã diễn ra rồi, trong sân, bóng bay như tia điện, ngựa chạy như cuồng phong, hai đội giành nhau rất ác liệt, binh sĩ của hai bên hò hét khàn cả giọng, như phát điên lên, vỗ tay đến nổi sưng húp lên.
Thực lực của hai đội Mã Cầu ngang nhau, giao phong nhau hơn mười lần, cũng có thắng có bại, nhưng hôm nay đội của Cao Tiên Chi có thêm một thành viên mới, hắn trở thành tiêu điểm của trận đấu.
Thuật cưỡi ngựa của Lý Khánh An thì không phải bàn, không thua gì những kỵ thủ ưu tú nhất, trong trận đấu hắn xuất quỷ nhập thần, luôn xuất hiện ở những khoảng không của đối phương, bóng luôn hướng về phía hắn, làm người ta cảm thấy hắn và bóng như một, đây cũng là năng lực biết cách giữ thời cơ chiến đấu, hơn nữa ấn tượng sâu sắc nhất là khả năng đánh bóng chuẩn của hắn, chỉ cần một gậy là bóng đã chui vào lỗ. Truyện “Thiên Hạ “
Cây hương thứ ba chỉ còn lại chút ít, một tiếng giòn vang, mã cầu đánh về phía trái, trước khi đối phương áp sát, Bạch Nguyên Quang dùng gậy vẩy bóng về phái xa bên phải, hô lớn:
– Thất Lang, nhận bóng này!
Lý Khánh An thúc ngựa chạy gấp, hai cao thủ của đối phương là Lệ Phi Thủ Du và Liễu Thanh thúc ngựa áp sát hai bên, ngăn không cho hắn tiến lên phía trước, Lý Khánh An khẽ quay đầu ngựa, chiến mã có lẽ hiểu ý hắn, khẽ chuyển hướng, bỏ lại hai cao thủ của đối phương, đôi chân dài nhẹ nhàng chộp tới mã cầu, trong nháy mắt mã cầu gần tới lỗ, Lý Khánh An kịp tiến tới, hắn xoay người một kích, gậy bóng đánh trúng bóng, đánh mạnh vào bóng như một vệt thẳng tắp bay đi, cách ba mươi bước, đường bóng bay loé qua, lọt vào lỗ rất chuẩn xác.
Lý Khánh An giơ gậy bóng hô lớn.
– Vào rồi!
Tỉ số là 10-9, thế thắng đã định, những tiếng hoan hô của đám binh sĩ lúc đó vang như sấm dậy, Cao Vụ lúc đó còn vui hơn gấp bội, hò hét lớn, hay tay cổ vũ đỏ cả lên.
– Lý Thối Cung, chơi rất hay!
Ánh mắt Cao Tiên Chi loé sáng, như có tâm sự lớn, tuy việc kia cuối cùng cũng chẳng giải quyết tới đâu, nhưng hắn mẫn cảm thấy được, Phu Mông Linh Sát có chút nghiêng về Trình Thiên Lí, Trình Thiên Lí với thân phận là Phó Đô Hộ mà nói ra việc đại nghịch bất đạo là An Tây quân là của họ Cao, Phu Mông Linh Sát lại chẳng tỏ vẻ bất ngờ gì, điều này nói lên gì, chỉ có thể là Phu Mông Linh Sát cũng có chút không hài lòng với mình.
Có lẽ việc mình xử lý vụ Túc Lâu Phong Thú Bảo làm hắn tức giận, Cao Tiên Chi biết, không phải là vì hắn thu nạp Lý Khánh An làm thân binh Nha tướng, mà là mình đã tự tiện tăng thêm binh lực của Phú Bảo thêm một trăm người, điều này có nghĩa là mình đã thay đổi lại địa vị của Túc Lâu Phong Thú Bảo, làm tăng số binh cho phép của Phú Bảo, chắc chắn chuyện này làm Phu Mông Linh Sát tức giận. Truyện “Thiên Hạ “
Nghĩ tới đây, hắn nhìn trộm sang Phu Mông Linh Sát, đúng lúc Phu Mông Linh Sát cũng đang nhìn hắn, đôi mắt nhỏ và dài ánh lên một vẻ khó mà đoán được, hai ánh mắt chạm nhau rồi lập tức quay đi.
Phu Mông Linh Sát hừ một tiếng lạnh lùng, cái tên Cao Tiên Chi này ngày càng kiêu ngạo rồi, không coi mình ra thể thống gì, có cơ hội ắt sẽ cho hắn biết tay mới được.
Lúc này trận đấu đã kết thúc, đội thân binh của Cao Tiên Chi thắng lợi với tỷ số 10-9, Cao Vụ vui sướng đến vỡ oà, một tay vội cầm viên minh châu trong tay Biên Lệnh Thành, cười nói:
– Biên Công Công, cái này thuộc về ta rồi nhé.
– Cái con a đầu này!
Biên Lệnh Thành không còn cách nào khác, cười lắc lắc đầu.
– Chúng tôi may mắn giành chiến thắng, mong Đại Soái phong thưởng!
Bạch Nguyên Quang và mọi người xếp thành một hàng, cùng hướng về Phu Mông Linh Sát xin thưởng, Phu Mông Linh Sát ha ha cười nói:
– Được! theo lệ cũ, các ngươi thắng trận, nhưng hôm nay là hai trăm quán, Giám Quân thưởng thêm một trăm quán, chúc mừng các ngươi!
Bạch Nguyên Quang và mọi người mừng rỡ, cùng nhau chắp tay tạ ơn, lu xuống lĩnh thưởng, lúc đó, Cao Tiên Chi gọi Lý Khánh An lại:
– Thất Lang, ngươi đợi một lát!
Không khí trên khán đài lập tức trở lên căng thẳng, mọi người đều biết Cao Tiên Chi sẽ làm gì, Lý Khánh An chạy nhanh tới, hành lễ với Phu Mông Linh Sát trước, rồi mới tới chỗ Cao Tiên Chi.
– Xin Phó Soái chỉ bảo!
Cao Tiên Chi thấy hắn đối đáp có vẻ khôn khéo, khẽ gật đầu, nói:
– Thất Lang, tài bắn cung của ngươi tốt, nhưng chỉ làm môn hạ của ta, mới không phát huy hết khả năng, chắc cảm thấy không hài lòng?
– Hồi Phó Soái, bỉ chức là quân nhân, chỉ biết phục tùng.
– Vậy tốt, từ nay về sau, ngươi chính thức gia nhập An Tây quân Xích Hậu Doanh, làm đội trưởng đội ba, sau này sẽ không ở bên ta nữa.
Nói xong, Cao Tiên Chi nhìn Trình Thiên Lí một cách lạnh lùng.