Cậu đang định đẩy ra, nhưng cảm giác được người Tống Lăng cứng ngắc từ từ thả lỏng, mềm nhũn dựa vào người cậu, thần kì giống như băng tuyết đang tan ra.
Chu Thanh Lạc vỗ vào lưng hắn, nhẹ giọng nói: “Tống Lăng, anh có nghĩ tới việc đi khám bác sĩ không?”
Tống Lăng vừa mới thả lỏng người lại trở nên căng thẳng.
Chu Thanh Lạc: “Được được, không đi nữa.”
Chu Thanh Lạc thở dài, rốt cuộc là Tống Lăng đã phải chịu những gì, trong lòng mới có thể một nửa bị tàn phá, một nửa là sợ hãi.
Tống Lăng còn có thể chữa khỏi không.
Quan Minh Lãng nói không chắc hoàn toàn, phải xem bản thân Tống Lăng nữa.
Nhưng giờ Tống Lăng rất kháng cự bác sĩ tâm lý.
Không biết đã ôm bao lâu, cho đến khi Tống Lăng cười thấp bên tai cậu, Chu Thanh Lạc mới nhận ra có gì đó không đúng.
Cậu lấy lại tinh thần định đẩy ra, không ngờ bàn tay đang quấn lấy eo cậu chặt lại, cậu không chạy được, thân thể hai người sáp lại gần nhau.
Chu Thanh Lạc đang định uốn gối đá, không ngờ Tống Lăng đã đoán được động tác của cậu, ra đòn phủ đầu, hai chân giữ chân cậu lại.
Chu Thanh Lạc bị hắn giữ chặt trên cửa, hai người ôm chặt hơn nữa.
Mặt Chu Thanh Lạc đỏ đến mức rỉ máu, trong lòng cũng giận vô cùng, bình thường cậu nhanh miệng nhưng lại không tìm được lời để mắng Tống Lăng.
Tống Lăng nhìn thẳng vào mắt cậu, cười trêu nói: “Đừng có đá linh tinh, cẩn thận đá vào chỗ không nên đá đó.”
Chu Thanh Lạc cạn lời, mãi không nói ra được, “Tránh ra, anh nặng quá, ép tôi đến mức không thở được nữa.”
Mắt Chu Thanh Lạc tránh né, nhưng Tống Lăng vẫn giữ lấy mặt cậu, gắt gao nhìn chằm chằm vào cậu.
“Nặng hả? Tôi còn chưa áp xuống đâu.”
“Anh còn chưa tránh ra, tôi sẽ nhốt anh ở phòng khách đó.”
Tống Lăng cười nhẹ một tiếng, âm thanh ép lại rất nhỏ, “Đừng mà, tôi sợ.”
Hai tay Chu THanh Lạc đẩy hắn ra, “Vậy anh nhanh tránh ra đi!”
Tống Lăng rủ mắt nhìn người đang giương nanh múa vuốt trong ngực, giống như một con cà ra sắp hấp chín, giơ hai cái càng lên diễu võ dương oai, thật ra thì cả người đỏ bừng, sắp chín đến nơi.
Sắp trung thu rồi, con cua giống như chín rồi, có thể ăn rồi.
Hắn định bỏ qua con cà ra trong ngực, ngoài cửa có tiếng mở khoá, theo đó là giọng của Chu Thủ Lâm.
Chu Thanh Lạc: “Thanh Lạc ơi? Mấy đứa đâu rồi?”
Tống Lăng bỗng nhiên không muốn buông tay, dù sao thì đóng cửa ăn lén lút lại càng ngon.
Chu Thanh Lạc tức giận nhìn Tống Lăng, hắng giọng, giọng nói khôi phục như thường.
“Ba, con ở trong phòng nè, đèn phòng khách hỏng rồi, Tống Lăng ở bên ngoài không nhìn thấy gì cả.”
“Nhưng máy tính của thằng bé vẫn ở bên ngoài mà.”
“Bàn đọc sách của con loạn quá, đang dọn dẹp, lát nữa cầm máy tính vào.”
“Được, ba đi ra ngoài mua đèn vòng thay, lại mua một ít cà ra.”
Chu Thanh Lạc coi thường hết lần này tới lần khác, nhưng Tống Lăng không cử động, xích lại gần mặt Chu Thanh Lạc nói: “Cháu đang muốn ăn cà ra, cảm ơn chú ạ.”
Chu Thủ Lâm cười ha hả, lại ra khỏi nhà.
Chu Thanh Lạc: “Tống Lăng, anh xem anh đi, lấy oán báo ân, có thích hợp không hả?”
“Có vừa hay không, phải thử mới biết.”
Chu Thanh Lạc bị hắn khống chế, nhìn dáng vẻ bỉ ổi của hắn, không nhịn được mà hung ác véo hắn một cái.
Tống Lăng thở gấp, nhăn mày hít một hơi, giọng điệu giả bộ đáng thương, còn có chút phóng túng không cách nào miêu tả được, “Ây, đau quá.”
Nhưng Chu Thanh Lạc vẫn là một người đàn ông, dù cậu có đức hạnh thì trước dáng vẻ lẳng lơ ti tiện như này thì năng lực phòng ngự vẫn giảm sút, tim đập hơi loạn nhịp.
Có người đàn ông nào cưỡng lại được trước sự mê hoặc của sắc đẹp không?
Chẳng có ai hết!
Thói hư tật xấu của con người mà…
Nhưng cậu không thể thể hiện ra, nếu như thể hiện ra, không thể nói sau đó sẽ xảy ra chuyện gì.
Mặt Chu Thanh Lạc cứng ngắc lạnh nhạt nhìn hắn, nhìn hắn có thể giở trò con bò gì.
Tống Lăng như bị Tây Môn Khánh(*) bám theo, cực kì càn rỡ, vẫn cứ làm bầu không khí mập mờ không rõ, dường như người vừa rồi sợ bóng tối đến mức không có cách nào nhúc nhích không phải là hắn.
(*) Nhân vật trong xuất hiện trong Thủy Hử, là một kẻ hoang dâm vô độ, thông tư với Phan Kim Liên – vợ của anh trai Võ Tòng, sau này bị Võ Tòng xử gọn.
“Chu Thanh Lạc, cậu trắng lên rồi, xinh đẹp hơn đó.”
“…”
“Ôm cũng rất thích, vừa mềm vừa ấm.”
“…”
Chu Thanh Lạc hít một hơi sâu, lại chậm rãi thở ra, sử dụng đòn sát thủ, “Anh mà ôm nữa là tôi thu tiền đấy.”
Tống Lăng nhướng mày.
“Thời gian dùng thử miễn phí đã kết thúc, ôm nữa, một phút thu 500 tiền phí.”
Tống Lăng ngẩn người, không nhịn được cười thành tiếng, “Tôi không có tiền, lấy thân báo đáp được không?”
Chu Thanh Lạc nhắm mắt: “Không chấp nhận trả bằng thân thể, không chấp nhận mặc cả.”
“Một phút năm trăm, làm gì cũng được?”
“Đương nhiên là không phải, chỉ ôm vai bá cổ thôi thì rẻ hơn chút, ba trăm.”
“Một phút một nghìn thì có thể làm gì?”
“…”
Chu Thanh Lạc cứng họng, cậu chưa bao giờ thấy một người không biết xấu hổ như vậy.
Cậu chỉ bán nghệ không bán thân!
Tống Lăng: “Nhìn vẻ mặt này của cậu chắc một nghìn vẫn chưa đủ nhỉ?”
Mặt dày của Chu Thanh Lạc nóng lên, ghét bỏ nhìn hắn: “Anh bẩn quá, thật đó.”
“Đừng trách tôi, là do cậu quá mê người đó.”
“…”
Tống Lăng cúi đầu xuống, áp lên trán Chu Thanh Lạc, cọ nhẹ hai cái rồi sau đó quay đầu đi, đi xuống theo má cậu, dừng ở bên má, nhẹ nhàng hôn một cái lên mặt cậu, rồi lại hôn một cái lên tai cậu.
Thanh Lạc của hắn, gương mặt mềm mềm, tai mềm mềm, mềm giống như tim cậu vậy.
Chu Thanh Lạc nhắm hai mắt, chỗ nào môi Tống Lăng chạm đến đều như bị lửa đốt, đốt cháy lí trí của cậu.
Cậu không dám thở, người nào đó càn rỡ không che giấu, hít thở nặng nhọc.
“Thanh Lạc, tôi rất thích cậu, để tôi theo đuổi cậu nhé.”
“Đuổi cái ông nội anh, nhanh thả tôi ra.”
Đầu Chu Thanh Lạc trống rỗng, không nghe được bất kì lời nào của Tống Lăng.
Vì cậu là đàn ông, còn dáng vẻ Tống Lăng lẳng lơ, phóng túng, đê tiện rất đẹp trai, còn lả lơi gợi tình vừa kéo vừa ôm, vừa hôn vừa bóp ở đây với cậu.
Cậu chỉ biết, nếu Tống Lăng vẫn không buông cậu ra thì cậu sẽ nổi phản ứng.
Cậu không thể đảm bảo, nếu tiếp tục như vậy nữa, với sự thúc giục của bản năng, hai người sẽ xảy ra chuyện thiên lôi câu địa hoả không thể cứu vãn gì.
Xảy ra thật thì sau này sống chung kiểu gì đây.
“Hôn tôi một cái thì tôi thả.”
“Anh nghĩ cái cứt gì đấy?”
“Hôn môi mới được.”
“…” Miệng người nào đó càng ngày càng không thể ngăn cản được nữa, hoàn toàn không có chừng mực và ranh giới cuối luôn, cái gì cũng dám nói.
Chu Thanh Lạc vừa muốn nói chuyện, bên ngoài có tiếng mở cửa.
Chu Thanh Lạc giống như nhận được đặc xá hô to: “Ba, ba về rồi ạ?”
“Thanh Lạc, hai đứa vẫn ở trong đấy à?”
Chu Thanh Lạc: “Vâng, bọn con đang chơi game.”
Tống Lăng: “Vâng, bọn cháu đang nghiên cứu cách ăn cà ra.”
Miệng của hai người đồng thanh.
Tiếp đó, Tống Lăng nhận được một cái khinh thường hung hãn của Chu Thanh Lạc.
Tống Lăng luôn biết trêu đùa có chừng mực, lúc này nếu cứ trêu Chu Thanh Lạc tiếp, chắc hai người sẽ xích mích thành thù luôn.
Hắn khắc chế bản thân, thả Chu Thanh Lạc ra.
Bên ngoài, Chu Thủ Lâm ấn pặc xuống công tắc đèn, “Được rồi, thay bóng xong rồi.”
Chu Thanh Lạc vội vàng sửa sang lại, lập tức xoay người đi ra ngoài, cố gắng để bản thân trốn chạy ổn định ưu nhã chút, “Ba ơi, con ra ngoài lấy hàng giao hoả tốc nhé.”
“Con đi lấy hàng thì đi, bưng đĩa nho làm gì? Để cho Tiểu Tống một ít.”
Chu Thanh Lạc tức giận nói: “Anh ta ăn nhiều thì không học được, không cho anh ta ăn nữa!”
Tống Lăng nghe vậy khẽ cười một tiếng, hình như hắn quá vội vàng, doạ người nào đó rồi.
Nhưng nhìn dáng vẻ người nào đó mềm lòng vì hắn thì hắn không khống chế được bản thân, muốn…
Tống Lăng nhắm hai mắt, cúi đầu liếc nhìn nơi nào đó vẫn còn nóng hổi cứng ngắc, nghểnh cao đầu kêu gào. Hắn biết rõ, về sau, hắn sẽ mơ thấy một số những giấc mơ điên loan đảo phượng, mà người trong mơ kia là Chu Thanh Lạc.