-Ta chỉ biết bên Tiêu Uyển Nhi dự định đề danh Mộ Dung Phục…
Hạ Thanh Thanh đáp,
-Còn các đầu lĩnh khác thì không có tiết lộ tính toán của bọn họ…
-Kim Long bang đến từ Giang Tô, bọn họ đề danh Cô Tô Mộ Dung Phục cũng không kỳ quái,
Tống Thanh Thư lẩm bẩm,
-Xem ra các đầu lĩnh còn lại sẽ đề danh những người có lợi ích liên quan đến bọn họ.
Hạ Thanh Thanh đôi mắt lưu chuyển, lộ ra vui vẻ:
-Tống công tử cũng không bi quan quá, vẫn có một đầu lĩnh đề danh ngươi.
Tống Thanh Thư ngạc nhiên nhìn nàng.
Hạ Thanh Thanh nói tiếp,
-Đó chính là phái Vương Ốc- Ti Đồ Bá Lôi.
Nghe được Ti Đồ Bá Lôi đề danh mình, Tống Thanh Thư sửng sốt, hắn đang dự định đến gặp Ti Đồ Bá Lôi để du thuyết lão tán thành mình đây, không ngờ người ta đã đề chọn rồi.
-Nghe nói Ti Đồ Bá Lôi có một nữ đồ đệ rất là xinh đẹp, thành thật khai báo, có phải là ngươi đã câu dẫn được người ta rồi?
Hạ Thanh Thanh nhẹ khẽ cắn môi, nhìn hắn.
Một bên Hồ phu nhân vừa nghe qua, thì thấy phong cách hành sự đúng là của Tống Thanh Thư, cũng nhìn hắn.
-Nào có…chẳng qua là trước đây có lần đã cứu bọn họ mà thôi…
Tống Thanh Thư nhìn thấy ánh mắt mập mờ của hai nàng, liền vội vàng kể lại lúc cầm quân càn quét phái Vương Ốc, đã âm thầm lén lút tha cho bọn họ một lần giải thích một phen.
-Như vậy sao… cũng khó trách, nhưng có phải nữ đồ đệ kia rất đẹp phải không?”
-Um..cũng xinh đẹp giống như tẩu tẩu vậy..
Tống Thanh Thư đáp, đột nhiên thầm kêu không xong.
Hồ phu nhân cùng Hạ Thanh Thanh thấy hắn quả nhiên biểu lộ như vậy, không khỏi nhìn nhau mỉm cười, lúc này cảm thấy giữa bọn họ ngăn cách đều đã diệt hết.
Miêu Nhược Lan cũng chu miệng nhỏ, vẻ mặt phiền muộn, trong tâm nghĩ thế nào lại có thêm một người tỷ tỷ…
Tống Thanh ho khan hai tiếng, ngượng ngùng nói:
-Hiện tại chúng ta cần làm hai chuyện, thứ nhất, tranh thủ phải được sáu đầu lĩnh tán thành, thì mới có được tư cách tham dự tuyển chọn; thứ hai phải biết rõ ràng các đầu lĩnh ủng hộ người được đề cử còn lại là ai, thì mới có thể sớm chuẩn bị sẵn sàng.
Hồ phu nhân gật đầu nói:
-Không sai, thời gian cấp bách, như vậy đi…Viên phu nhâ cùng thúc thúc lập tức khởi hành tiếp xúc những đầu lĩnh, ta ở lại chỗ này chiếu cố Nhược Lan..
Hạ Thanh Thanh vừa nghe qua thì ngẩn người, nàng hiểu đối phương cố tình để cho mình có cơ hội cùng với Tống Thanh Thư một chỗ, vừa cảm kích lại có chút ngượng ngùng, thì ngoài cửa lại đột nhiên có tiếng gõ cửa.
-Ai?
Tống Thanh Thư thực ra đã nhận biết có người đến, bất quá nghe qua hơi thở của đối phương, thì biết không phải là cao thủ gì, bởi vậy cũng không quan tâm để ý.
-Xin hỏi có phải là Tống công tử đang ở đây?”
Lúc này ai tìm mình? Tống Thanh Thư liếc mắt nhìn Hạ Thanh Thanh.
Hạ Thanh Thanh ánh mắt cũng là kinh nghi bất định, vội vã bịt kéo cái khăn che mặt, thân phận nàng đặc thù, không thể để cho người của Kim Xà doanh biết mình thân thiết cùng với Tống Thanh Thư.
Hồ phu nhân cũng đi tới bên cạnh Miêu Nhược Lan che chở nàng ở sau người, Tống Thanh Thư thì mở cửa.
-Tại hạ Ti Đồ Hạc, xin ra mắt Tống công tử.
Đứng ngoài cửa một hán tử, thấy dáng dấp đúng là Tống Thanh Thư, vui mừng nói.
-Nguyên lai là Tư Đồ huynh.
Ngày trước tại Vương Ốc Sơn, Tống Thanh Thư cùng hắn từng có gặp mặt qua một lần, nhận ra đúng là nhi tử của Ti Đồ Bá Lôi Ti.
-Gia phụ nghe nói Tống công tử ngày trước cùng cao thủ Mông Cổ và Khiết Đan đại chiến một trận, suy đoán các hạ sẽ phải đi qua nơi này, đặc mệnh tiểu đệ chờ ở nơi mày lâu nay, cuối cùng cũng gặp được Tống huynh…”
Ti Đồ Hạc phát hiện trong phòng còn có hai nữ nhân, nhất thời ngây ngẩn cả người, một thiếu phụ xinh đẹp vô cùng, một nữ nhân khác tuy rằng che mặt, nhưng dáng người uyển chuyển duyên dáng, có thể là dung mạo nhất định cũng không kém, nghĩ thầm tiểu sư muội của mình từ lần trước từ biệt hắn, đối với hắn quyến luyến không quên, sợ rằng chỉ là hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình a.
-Không biết Tư Đồ tiền bối tìm tại hạ có chuyện gì quan trọng đây?
Tống Thanh Thư tuy rằng từ chỗ Hạ Thanh Thanh đã nghe được tiếng gió thổi, nhưng cũng phải xác nhận lại một chút …
Ti Đồ Hạc mặt lộ vẻ khó xử, nói:
-Nơi này nhiều người khói nói, Tống công tử có thể theo tiểu đệ đến sơn trại một chuyến?
Tống Thanh Thư nhìn Hạ Thanh Thanh, thấy nàng âm thầm gật đầu, liền cười nói:
– Lần trước từ biệt, Tống mỗ thường thường nhớ đến phong thái Tư Đồ lão anh hùng, lần này lão anh hùng tương yêu, tại hạ cầu còn không được.
Ti Đồ Hạc vui mừng, nghiêng người:
-Thỉnh!
-Vậy ngươi cùng đi với ta ah.
Tống Thanh Thư vẫy tay gọi Hạ Thanh Thanh, thấy trên mặt Ti Đồ Hạc do dự, vội giải thích,
-Nàng là thị nữ của tại hạ, cùng người một nhà.
Hạ Thanh Thanh nhịn không được muốn trừng mắt với hắn, nghĩ thầm tốt xấu gì hiện tại trên danh nghĩa cũng là chủ mẫu của Kim Xà doanh, lại có thể trước mặt thuộc hạ của mình bị gọi là thị nữ. …
Ti Đồ Hạc vừa nghe, chắt lưỡi nghĩ thầm một thị nữ mà đã có dáng người mị lực như thế, tiểu sư muội sợ rằng không cơ hội …
……………………………………………………………………………………………
Khi đến doanh trại của phái Vương Ốc đi, Tống Thanh Thư âm thầm gật đầu, Ti Đồ Bá Lôi quả nhiên không hổ là ngày trước xuất thân từ Quan Ninh Thiết Kỵ, toàn bộ doanh trại bố trí theo binh pháp sâm nghiêm, khác hẳn các sơn trại thảo khấu không thể sánh bằng.
-Tống công tử, lão phu cuối cùng cũng có thể gặp ngươi rồi.
Ti Đồ Bá Lôi sớm nhận được tin tức, mang theo một nhóm người tâm phúc ra đón từ xa.
-Tống đại ca!
Một bên Tăng Nhu thanh âm ôn nhu mừng rỡ, bất quá nàng rất nhanh nhìn thấy Hạ Thanh Thanh bên người Tống Thanh Thư, nụ cười trên mặt ngưng lại.
-Tư Đồ lão anh hùng, Tăng cô nương….
Tống Thanh Thư đáp lễ.
Tăng Nhu nghĩ thầm hắn là một đại anh hùng nổi danh như vậy, chưa chắc còn nhớ đến một cô nương tầm thường như nàng, tuy rằng lúc đó hắn đã vừa ôm vừa sờ soạng nàng..
Nghĩ đến lần kia Tống Thanh Thư xông Vương Ốc Sơn, vì muốn cầu kiến sư phụ nên bắt giữ nàng uy hϊếp muốn cởi y phục, gương mặt tròn trịa Tăng Nhu hiện lên một làn đỏ ửng, lúc đầu tuy rằng trong lòng rất hận hắn, về sau khi hiểu ra bất quá là hiểu lầm, Tống Thanh Thư là vì cứu phái Vương Ốc nên mới ra hạ sách nầy.
Từ đó về sau Tăng Nhu phát hiện mình cũng không quên được cảnh tượng lần đầu tiên đó, khi nhớ đến hai bầu vú cao vút của mình bị đè ép trên lồng ngực của hắn, ma chưởng của hắn cũng ve vuốt lấy trên cái mông no tròn của mình, đã vậy hắn còn làm như vô ý vuốt ve dọc xuống theo giữa rảnh mông của nàng, cái loại cảm giác ngột ngạt ngoài ý muốn làm cho nàng cảm thấy một loại khó có thể dùng lời diễn tả, làm cho tâm hồn một cô nương nhảy rộn..
Từ đó về sau, có lần đêm khuya vắng người, ngay cả trong giấc mộng nàng cũng mơ thấy Tống Thanh Thư xuất hiện ở trước mặt mình, thấy hắn lại ve vuốt khinh bạc thân thể mình như tràng cảnh lúc đó, khi giật mình tỉnh giấc, không hiểu vì sao tại nơi bên dưới hạ thể đáng giận kia, lại không nghe theo lời sai sử, nóng rực lên dinh dính đầy chất lỏng từ trong mật động rỉ ra tự lúc nào…!