-Lý tiểu thư, ngươi bày ra như thế ở trước mặt ta, không sợ cảnh xuân của Văn Thái phu nhân lộ ra ngoài sao?
Tống Thanh Thư nói xong khoanh tay, nghiêng người dựa vào ở cửa, dù không nhìn vào trên giường nữa, nhưng hình ảnh Văn Thái phu nhân tự nhiên toả sáng ra một loại thành thục mê người, ánh mắt hắn dần dần mơ hồ, lại đem Văn Thái phu nhân trước mắt ảo giác toàn bộ thân thể kiều diễm không mảnh vải che thân, hắn ngấm ngầm nuốt xuống nước miếng, vừa rồi nhìn thấy trước ngực Văn Thái phu nhân đôi bầu vú sữa rất tròn còn cao ngất trắng nõn, bình thường bầu vú của nàng đã là to thẳng, lúc này chỉ còn cái yếm nên lộ ra càng thêm no đủ, từ đôi nhũ phong phát ra cái hương vị thiếu phụ thành thục đầy hàm súc thú vị, nếu như đơn giản chỉ cần muốn tìm một câu để hình dung mà nói, thì chỉ có thể là ngắn gọn ba chữ “Hồ Ly tinh”
Trên mặt của nàng tuy cũng không phải là xinh đẹp tuyệt trần, nhưng cái loại mị cốt trời sinh này, xuân tình nhộn nhạo lại biểu lộ tự nhiên trên khuôn mặt dù đang mơ hồ hôn mê vì bị thương, thật sự là vưu vật của nam nhân!
Tống Thanh Thư khẽ mỉm cười, cầm trong tay gói thuốc ném tới, nói:
-Đây là dược Kim Sang trị vết thương đao kiếm loại tốt nhất từ Tây Vực ta lấy từ nơi của ngự y, rất mau nhanh liền da, hãy băng bó cho Văn Thái phu nhân đi.
– Thanh tỷ, có thể lại đây giúp muội một tay?
Lý Nguyên Chỉ nhảy xuống giường đến cầm lấy dược Kim Sang dáng vẻ điềm đạm đáng yêu nhìn Hạ Thanh Thanh.
Hạ Thanh Thanh đi tới bên người Lạc Băng, đang muốn kéo tấm chăn xuống rịt thuốc, đột nhiên nhớ ra nói:
-Đem hắn đuổi ra ngoài, không cho phép nhìn lén….
Lý Nguyên Chỉ vốn đang định hỏi Tống Thanh Thư chuyện liên quan đến sự sống chết của tình lang Dư Ngư Đồng, vừa nghe Hạ Thanh Thanh nói xong, cầu cũng không được liền kéo cánh tay Tống Thanh Thư ra ngoài phòng, trong miệng kêu lên:
-Thanh tỷ, muội sẽ xem chừng Tống đại ca.
Tống Thanh Thư tùy cho Lý Nguyên Chỉ kéo mình, đi tới giữa sân, không nói câu nào nhìn chằm chằm Lý Nguyên Chỉ.
Lý Nguyên Chỉ đỏ mặt, mở miệng hỏi:
-Tống đại ca, Dư Ngư Đồng của Hồng Hoa hội, hiện giờ ra sao rồi?
Hỏi xong Lý Nguyên Chỉ thấp thỏm nhìn hắn.
-Chết rồi.
Tống Thanh Thư thuận miệng đáp.
-Cái gì?
Lý Nguyên Chỉ khuôn mặt liền tái xanh, cả người mềm nhũn, liền té ngã xuống đất.
Tống Thanh Thư vội vàng đem nàng đỡ lấy, cảm thấy tấm lưng ong của nàng mềm mại, cũng thấy mình đùa có chút quá đáng rồi, liền vội vàng nói tiếp:
-Lừa ngươi rồi, hắn bị bọn thị vệ bắt, hiện tại bị nhốt vào Thiên Lao, tuy rằng tạm thời sống sót, có điều e rằng cũng khó thoát khỏi cái chết.
Lý Nguyên Chỉ bàn tay nhỏ nhẹ nhàng đẩy hắn một cái, đứng ở trước mặt Tống Thanh Thư, oán trách:
-Tống đại ca, sao đại ca hay thích lừa người như vậy?
-Ngươi vừa rồi cũng không phải là cũng muốn gạt ta sao….
Tống Thanh Thư bất đắc dĩ nói:
-Ta đây chỉ là bắc chước vương đạo của nhà Cô Tô Mộ Dung, lấy của người trả lại cho người.
Lý Nguyên Chỉ mở to đôi mắt óng ánh long lanh, nghi hoặc hắn:
-Vừa rồi ở trong Càn thanh cung, Tông đại ca có phải là đã sớm biết muội đang ở phía sau hòn giả sơn?
-Hừ…nếu không phải vậy thì ngươi làm mà cứu được Văn Thái phu nhân chạy đến đây?
Tống Thanh Thư cười nói.
Lý Nguyên Chỉ trở nên trầm mặc, cúi đầu, mũi chân vẽ vòng tròn, ấp úng nói:
-Tống đại ca có bản lĩnh như vậy, có thể cứu Dư Ngư Đồng giùm muội được không?
Tống Thanh Thư nhướng mày, nói:
-Lúc đó ta đã thả hắn một con đường sống, hắn rõ ràng có thể cùng ngươi đồng thời đào tẩu. Ai ngờ hắn sắc mê tâm khiếu vì Văn Thái phu nhân, lại chạy về đi cứu một nữ nhân khác, một người nam nhân như vậy, đáng giá để ngươi đối với hắn chân thành như vậy sao?
– Tâm tư của Dư sư ca thì muội cũng có thể đoán được vài phần, Lạc tỷ tỷ dung mạo xinh đẹp, đối với hắn lại ôn nhu nhiệt tình, mấy năm qua cũng thường xuyên chăm sóc cho Dư sư ca, cho nên hắn đối với Lạc tỷ tỷ có tình cảm quý mến tình cũng không ngoài ý muốn.
Lý Nguyên Chỉ tuy nói rằng có thể hiểu được, nhưng trong lòng nàng đang đau xót cho mình.
– Tứ ca Văn Thái Lai của hắn mấy nắm gần đây bế quan tu luyện võ công để chờ thời cơ thích hợp ám sát Khang Hy, cho nên không có thời gian gần gủi với phu nhân của mình, thì chuyện gì xảy ra giữa bọn họ chắc ngươi cũng có thể hiểu được?
Lý Nguyên Chỉ đột nhiên ngẩng đầu nghi ngờ nhìn Tống Thanh Thư :
-Tống đại ca, làm sao đối với những chuyện như thế này thì lại rõ ràng như thế?
-Bởi vì Tống đại ca là giang hồ Bách Hiểu Sanh mà..haha..
Tống Thanh Thư cười nói tiếp:
-Thôi.. trước tiên chúng ta vào xem vị phu nhân xinh đẹp kia khiến cho tình lang của ngươi nhớ thương ngày đêm như thế nào rồi, sẵn suy nghĩ thêm xem có cơ hội gì để cứu Dư Ngư Đồng ra không?
Lý Nguyên Chỉ chận lại nói:
-Vạn nhất Thanh tỷ còn chưa có rịt thuốc xong, Tống đai ca lại đi vào, chẳng phải là… chẳng phải là. . .
Nàng dù sao cũng còn là một cô nương còn trong sáng, nên không thể nào tiện lời nói ra.
-Lý tiểu thư à… dù sao thì Văn Thái phu nhân cũng là tình địch của ngươi, nếu như thật sự bị ta nhìn thấy cái gì đó, thì ngươi nên cao hứng mới phải chứ?
Lý Nguyên Chỉ còn chưa biết nói sao, thì Tống Thanh Thư đã đẩy cửa vào trong, lúc này Lạc Băng đã tỉnh lại sau khi được Hạ Thanh Thanh lấy bộ y phục của mình mặc vào cho nàng, đang cảm tạ ân cứu mạng của Hạ Thanh Thanh.
Tống Thanh Thư nhìn thấy Lạc Băng tuy rằng mất máu làm khuôn mặt xanh xao, có chút tiều tụy, nhưng cũng không giấu được sức quyến rũ phong lưu thiếu phụ từ trong xương hiện thị lộ ra, trong lòng cảm thán: “ Có loại nữ nhân, dung mạo tuy rằng không tính là nghiêng nước đổ thành, nhưng dễ dàng làm cho nam nhân phải thay lòng đổi dạ si tình..”