Ca khúc <> được cô trình diễn, hát lên những tâm tư ngọt ngào của nhiều cô gái.
Buổi tiệc cuối cùng cũng kết thúc, Ngôn Lạc Hi khoác áo đi ra, được Điền Linh Vân và Cố Thiển hộ tống ra khỏi đài truyền hình.
Liếc mắt đã nhìn thấy người đàn ông tựa vào thân xe chờ cô ở đó.
Gặp nhau bất ngờ, Ngôn Lạc Hi chưa chuẩn bị sẵn tâm lý, cô đột ngột dừng lại, ngơ ngác nhìn người đàn ông nghiêm nghị cao quý cách đó không xa.
Điền Linh Vân nhẹ nhàng đẩy cô:”Đi đi, nói rõ với anh ta”
Bàn tay buông thõng bên người của Ngôn Lạc Hi không thể không nắm chặt cho đến khi Lệ Dạ Kỳ nhìn lên.
Trong một khoảnh khắc, cô căng thẳng đến mức muốn xoay người bỏ chạy nhưng hai chân như dán chặt vào mặt đất, không thể nhúc nhích.
Thấy vậy, Điền Linh Vân kéo Cổ Thiến đi trước.
Cổ Thiến cũng biết Ngôn Lạc Hi gần đây có mâu thuẫn với Lệ Dạ Kỳ, vì vậy lo lắng hỏi: “Chị Linh Vân, để chị Lạc Hi một mình thực sự ổn không?”
“Chà, bọn họ cần nói chuyện đàng hoàng”
Lệ Dạ Kỳ đứng thẳng người chậm rãi đi về phía cô đứng bên cạnh, người đàn ông cao hơn cái đầu cúi đầu nhìn cô: “Lên xe đi, anh đưa em về.”
Ngôn Lạc Hi siết chặt nắm tay, mọi người lần lượt đi ra khỏi đài truyền hình cô không muốn đứng ở đây thu hút sự chú ý nên khẽ gật đầu, “Được.”
Nói xong, cô đi trước về phía chiếc Bentley màu đen. Ngồi ở ghế phụ vừa mới thắt dây an toàn thì thùng xe chìm xuống “rầm” một tiếng, bên trong xe đột nhiên yên tĩnh,
Ngôn Lạc Hi ngẩng đầu nhìn thẳng về phía trước, cô đã suy nghĩ về những gì Điền Điền nói, có lẽ thay vì đoán mò thì nên trực tiếp nói rõ ràng, thà đau dài còn hơn đau ngắn.
“Chúng ta đến quảng trường đu quay đi”
Ngôn Lạc Hi nhẹ nhàng nói, Lệ Dạ Kỳ cau mày, cô vô thức nghĩ tới nơi đó là vì từng có kỉ niệm đẹp đẽ cùng Bạch Kiêu ở đó phải không?
Lúc này anh giống một bình dấm bị đổ tràn ngập mùi chua, khởi động xe không nói lời nào, lái xe ngược lại với hướng quảng trường đu quay.
Ngôn Lạc Hi khó hiểu nhìn anh, lại vô tình đụng phải ánh mắt sâu sắc, tim đập mạnh
vội vàng nhìn đi chỗ khác.
Bình tĩnh, bình tĩnh lại!
“Chúng ta đi đâu?”
Đây không phải đường về biệt thự Bán Sơn mà hướng đến căn cứ bí mật của anh, nghĩ đến bọn họ ở đó làm chuyện xấu gì cô càng thêm luống cuống.
Lệ Dạ Kỳ nheo mắt nhìn thấy đôi má đỏ bừng của cô, anh nhẹ trêu chọc: “Em đoán
ra rồi sao?”
Ngôn Lạc Hi: “……”
Tại sao cô lại cảm thấy tội lỗi và hoảng sợ dưới ánh mắt của anh vậy!?
Trên xe rơi vào im lặng, dưới tâm trạng lo lắng và bối rối của Ngôn Lạc Hi, chiếc xe từ từ lái đến một nơi tuyệt đẹp trước đây chưa ai khám phá.
Cô ngồi trong xe không nhúc nhích Lệ Dạ Kỳ bước xuống, anh dựa vào đầu xe châm điếu thuốc hút trong sương mù vẻ mặt trở nên hoang vắng khó tả.
Ngôn Lạc Hi ngẩn người một lúc mở cửa, một luồng gió lạnh tạt vào mặt lạnh đến mức vội khoác áo thật chặt, nhưng chiếc áo khoác mỏng không có tác dụng giữ ấm.
Lệ Dạ Kỳ quay đầu nhìn cô run cầm cập, anh khẽ cau mày: “Em lên xe đi, hút xong điếu thuốc này anh sẽ lên.”
Cô vẫn mặc váy, chân như bị gió lạnh cắt ra bằng dao băng thực sự rất lạnh không cố chấp mà ngồi trở lại
Xuyên qua sương khói nhìn bóng lưng anh, sao trước đây cô không nhận ra bóng lưng anh trông khá nặng nề, tựa hồ đang cõng rất nhiều đồ vật. Cô thật muốn ôm anh vào lòng ngay bây giờ.
Như cảm nhận được ánh mắt của cô, anh đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt hai người gặp nhau trong không khí lạnh lẽo Ngôn Lạc Hi đột nhiên nhìn chỗ khác.
Lệ Dạ Kỳ ném tàn thuốc duỗi chân bóp nát xoay người mở cửa xe đi vào.
Kèm theo cảm giác ớn lạnh, người đàn ông ngồi trong xe nồng nặc mùi thuốc lá.
Ngôn Lạc Hi quay đầu lại đột nhiên bị anh ôm lấy mặt, áp đôi môi mỏng nóng bỏng xuống.
Có một sự tương phản mạnh mẽ giữa bàn tay to lớn lạnh lùng và đôi môi nóng bỏng, trái tim Ngôn Lạc Hi bị hôn như vậy mà co giật, anh lúc này có phải đang rất buồn hay không? Đã xảy ra chuyện gì?
“Xin lỗi”. Lệ Dạ Kỳ chậm rãi buông cô ra trở về vị trí ban đầu.
Ngôn Lạc Hi ngơ ngác nhìn anh không hiểu vì sao anh lại xin lỗi?
Chẳng lẽ đồng ý ly hôn rồi sao?
Rõ ràng người đề nghị trước là cô, tại sao tâm trạng như muốn bỏ chạy ra khỏi cửa.
Lệ Dạ Kỳ nhìn cô với đôi mắt rực cháy:”Anh
đã suy nghĩ kĩ, cho dù sau này chúng ta có tra tấn lẫn nhau anh cũng không đồng ý ly hôn với em, xin lỗi, Hi Nhi”
Đôi mắt Ngôn Lạc Hi đột nhiên mở to, lời xin lỗi của anh là vì điều này?
“Lệ đại thần….”
Lệ Dạ Kỳ nhìn đi chỗ khác, trên bầu trời không sao đen kịt vô tận như thể muốn nhấn chìm họ vậy, anh ta tiếp tục:”Ân oán giữa anh và Phó Tuyền không liên quan đến em, cho dù em là con gái bà ấy anh cũng sẽ không trút giận lên em, em là em, bà ta là bà ta”
Đôi mắt Ngôn Lạc Hi mở to, giống như chuông đồng nhìn không tin được nhìn anh:”Anh…kết hôn với em, vì em là con gái Phó Tuyền?”
Lệ Dạ Kỳ liếc cô:”Chúng ta kết hôn khi nào? Anh không biết em là con gái Phó Tuyền kể cả biết anh cũng không bao giờ lợi dụng em. Hi Nhi, anh không thể tin tưởng em, vì vậy anh sẽ không nói nhiều về chuyện này. Sau khi mọi chuyện lắng xuống anh sẽ thú tội với em lần nữa”
Anh không thể tin tưởng em?!