Cô ngồi dậy bắt chéo chân:”Lệ Dạ Kỳ, anh không thấy khó chịu sao?”
Lệ Dạ Kỳ tựa lưng vào ghế, nhìn thấy cô ngồi trên bàn làm việc của mình, hô hấp càng ngày càng nặng nề.
“Ghen tị thì cứ nói đi, sao lại làm mặt lạnh với em? Em giận đến mức không biết mình đã làm sai điều gì” Ngôn Lạc Hi phàn nàn, nếu như Điềm Linh Vân không nói cô biết căn bản sẽ không biết chuyện gì đã xảy ra.
Thấy anh sắc mặt vẫn lạnh lùng, cô bất đắc dĩ nói: “Những gì trên weibo ngày hôm qua hoàn toàn không phải sự thật, em sẽ không ngu ngốc mà quay đầu lại.”
Lệ Dạ Kỳ vẫn như cũ không nói lời nào, Ngôn Lạc Hi sốt ruột, duỗi chân đá anh một cái.
“Này, anh có nghe em….A!”
Ngôn Lạc Hi đột nhiên hét lên một tiếng, bởi vì cô bị người đàn ông túm lấy, kéo xuống khỏi bàn như một cái bao tải.
Cô hai tay nắm chặt cổ áo anh, mặt tái nhợt: “Anh làm gì vậy, làm em sợ muốn chết.”
Lệ Dạ Kỳ ánh mắt âm trầm nặng nề, còn có tia lửa mãnh liệt nhảy lên, khiến cô nhất thời giật mình.
Hai giờ sau, Ngôn Lạc Hi bò ra khỏi phòng khách, mắng người đàn ông trong phòng nghỉ: “Lệ Dạ Kỳ, tôi sẽ không bao giờ tin tưởng anh nữa”
Ngôn Lạc Hi chộp lấy chiếc túi ném trên ghế sô pha, lao ra khỏi văn phòng, suýt chút nữa đụng phải Chu Bắc đang đi tới.
Chu Bắc vội vàng tránh sang một bên, nhìn thấy bóng lưng uy hiếp của cô vừa rời đi bất lực lắc đầu, đi đến cửa văn phòng, giơ tay gõ cửa.
Một lúc lâu sau, bên trong mới vang lên giọng nói trầm trầm của người đàn ông: “Mời vào.”
Cậu ta mở cửa đi vào, người đàn ông ngồi sau bàn đang uống canh, nhìn vẻ mặt của anh so với lúc sáng còn đẹp hơn nhiều, cậu ta lén chọc:”Thất gia, vợ anh mang canh tới à?”
Lệ Dạ Kỳ ngước mắt liếc cậu ta một cái, thản nhiên nói: “Kịch bản lần trước vợ tôi thích, có thể bắt đầu chuẩn bị. Tôi chọn Trần Ca đạo diễn phim “Võ Hậu”. Ngoại trừ nữ chính, những nhân vật khác cứ để anh ta quyết định”
“Được, tôi sẽ thu xếp ngay.” Chu Bắc nói: “Còn nữa, việc anh nhờ tôi chú ý đã có manh mối, Phó chủ tịch tập đoàn Hoàn Á đã trở về, cách đây không lâu đã đến Châu Phi một chuyến. Đây là những bức ảnh được nội gián cử đi chụp được”
Lệ Dạ Kỳ đặt thìa xuống, cầm ảnh lật xem.
Trong ảnh, Phó Tuyền mặc một chiếc váy đỏ cổ điển, đội mũ nỉ quý phái, trong đám nam nhân mười phần bắt mắt, người đàn ông đang ôm Phó Tuyền biệt danh Bọ Cạp Đỏ, kẻ thù mà anh sẽ nhanh chóng loại bỏ”
“Thân phận người này thực sự không bình thường.” Lệ Dạ Kỳ đặt bức ảnh xuống.
“Người của chúng ta phái đến mai phục tập đoàn Hoàn Á sao rồi?”
“Đã mai phục tiến vào, nhưng mà muốn tiếp cận trung tâm quyền lực cần thêm một thời gian, e rằng chúng ta chưa thể lập tức lấy được bằng chứng mong muốn.” Chu Bắc trầm giọng nói.
Lệ Dạ Kỳ vẻ mặt lạnh lùng:“Tạo cơ hội để hắn càng sớm càng tốt tiếp cận trung tâm quyền lực, lấy được chứng cứ tội ác của Phó Tuyền.”
“Tôi hiểu rồi”