Lạc Hi lựa chọn ở cùng Lệ Dạ Kỳ chẳng qua là quan hệ tư lợi giữa kim chủ và tình nhân, một khi mối quan hệ này bị vạch trần tương lai cô hoàn toàn bị hủy hoại.
Vẻ mặt Ngôn Lạc Hi trở nên lạnh lùng, cô nhìn chằm chằm Phó Luân một lúc.
“Anh nghĩ, anh ấy không cho em được thứ gì nhưng anh thì có thể cho?”
“Kết hôn”
Ngôn Lạc Hi nhàn nhạt mỉm cười, Phó Luân có thể nói ra chuyện trước mặt cô, không biết trong lòng anh ấy nghĩ tới mức nào về mối quan hệ giữa cô và Lệ Dạ Kỳ, hóa ra anh ấy lại nghĩ xấu về cô như vậy.
Trong lúc nhất thời, Ngôn Lạc Hi cảm thấy khó chịu, nhất là khi luôn coi Phó Luân là một người bạn.
“Nếu không thử làm sao biết anh ấy sẽ không cưới em?”
“Em từng gặp qua Lệ lão gia chưa? Ông ấy từng tuyên bố không để con cháu tham gia vào giới giải trí, ông ấy ghét ngành này và nghệ sĩ, làm sao có thể để cháu nội của mình kết hôn với diễn viên được?”
Trong lòng Ngôn Lạc Hi dâng lên cỗ sương mù, chẳng trách Lệ Dạ Kỳ chặt đầu cô trước rồi mới cưới cô về, bởi vì anh biết gia đình mình không bao giờ chấp nhận cô.
Nghĩ đến tối hôm qua, trong điện thoại hứa với anh khi cô trở về sẽ cùng anh đến Lệ gia một chuyến.
Lúc này đây, cô thật sự rối bời không biết mình có bị nhà họ Lệ đuổi ra ngoài không?
“Đây là việc riêng của tôi, không cần anh lo lắng.”
Ngôn La Hi nói xong, đặt đĩa xuống, quay người không thèm nhìn vẻ mặt Phó Luân.
Phó Luân ngơ ngác nhìn bóng dáng đang dần xa, bỗng dưng có chút thất thần. Lệ Dạ Kỳ ngày đó đã nói, anh ta đã kết hôn cùng Lạc Hi, sau khi cho người đến cục dân chính kiểm tra không có hồ sơ nào cho thấy bọn họ đã kết hôn. Vì thế Phó Luân kết luận Lệ Dạ Kỳ nói dối.
Nếu Lạc Hi thật sự là vợ anh ta, Lệ gia sao có thể cho phép cô tiếp tục xuất hiện trước công chúng?
Ngôn Lạc Hi lòng nặng trĩu bước ra khỏi phòng tiệc, bỏ lại phía sau sự ồn ào náo nhiệt, đi qua hành lang dài tới khoảng sân vắng vẻ ngồi xuống ghế đá. Cô nghiêng đầu chống cằm bằng một tay nhìn vầng trăng lưỡi liềm trên bầu trời.
Đột nhiên, đôi mắt tối sầm lại, một cảm giác ấm áp ập đến, cô theo phản xạ nắm lấy tay người đó, âm thanh không lớn không nhỏ kêu lên một tiếng:”Ai?”
Trên trán Ngôn Lạc Hi đồ mồ hôi lạnh, đối phương chỉ kịp bịt mắt và không dùng đánh ngất cô, chứng tỏ đây là một trò đùa.
Cô bình tĩnh nói:”Có phải muốn tôi đoán là ai đúng không?” Ngôn Lạc Hi chờ đợi, ai đó không hề phản ứng, khóe miệng nhếch lên, không lên tiếng vì sợ cô nhận ra giọng nói anh.
Ngôn Lạc Hi bóp chặt cổ tay người nọ, khổ xương đàn ông to lớn. Bình tĩnh lại hơn ngửi được mùi xạ hương nam tính quen thuộc thoang thoảng, tim cô trong phút chốc nhảy kịch liệt, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng nói: “Lệ thiếu gia, anh đến khi nào vậy?”
Lệ Dạ Kỳ thu lại bàn tay to lớn đang bịt kín mắt cô lại, vừa rồi im lặng, cô dễ dàng đoán ra anh, anh nhẹ nhàng hỏi cô: “Sao em biết là anh?”
“Bởi vì anh không lên tiếng” Ngôn Lạc Hi đứng lên, giày cao gót chỉ vừa tới vai anh,
cô phải ngước lên mới có thể nhìn rõ gương mặt anh.
Lệ Dạ Kỳ mỉm cười đưa tay ra, âu yếm xoa đầu cô: “Sao em ra đây một mình? Trong đó không vui?”
Ngôn Lạc Hi lại nhớ tới lời Phó Luân nói mũi hơi cay cay, bất ngờ cả người nhào vào lòng ngực Lệ Dạ Kỳ ôm thật chặt, không nói lời nào, ngón tay bấu chặt gấu áo anh, như thể sợ anh đột nhiên sẽ biến mất.
“Sao vậy?” Lệ Dạ Kỳ lần đầu lộ vẻ vui mừng ra mặt, được vợ chủ động ôm lấy cánh tay to lớn vòng qua eo thon nhỏ nhắn, cảm nhận cô đang lo lắng, dường như có tâm sự.