Lệ Dạ Kỳ híp mắt, không hiểu nổi sự nóng nảy trong lòng từ đâu mà đến, chỉ cảm thấy nụ cười của cô gái trước mắt vô cùng chói mắt, “Thích ăn thì ăn nhiều một chút”
“Anh không ăn sáng sao? “Ngôn Lạc Hi thấy anh đứng dậy rời khỏi phòng ăn hỏi một câu.
“Không ăn, không có khẩu vị.” Người đàn ông nói xong, cũng không quay đầu lại rời đi.
Thẳng đến bóng lưng của anh biến mất ở lầu hai chậm rãi trên đài, Ngôn Lạc Hi mới thu hồi ánh mắt, nụ cười trên mặt rơi xuống, cô kéo nội y dây lưng, ngực ngứa muốn chết.
Làn da nàng mềm mại, tối hôm qua che quấn một đêm, sáng nay thức dậy nổi rôm sảy, thật sự là tự làm bậy không thể sống!
Cô ăn xong bữa sáng, Lệ Dạ Kỳ từ trên lầu đi xuống, lạnh nhạt liếc cô, “Ăn xong rồi?
“Ừ” Ngôn Lạc Hi lén lấy tay thò vào trong quần áo ra, rôm sảy trên ngực cũng ngứa, không gãi càng ngứa.
Lệ Dạ Kỳ chậm rãi đến gần, lông mày nhướng lên, không có biểu tình gì nhìn cô gái nhỏ vẻ mặt phiền não, anh nói: “Hôm nay anh vừa vặn tiện đường, đưa em đến đoàn làm phim”
Ngôn Lạc Hi vội vàng lắc đầu, “Không cần, chú Trịnh sẽ đưa em đi”
Lệ Dạ Kỳ xoay người, giọng điệu vô cùng bá đạo, “Cầm túi lên, anh ở trong xe chờ em”
Ngôn Lạc Hi trừng mắt nhìn bóng lưng anh, hận đến nghiến răng nghiến lợi, nghe không hiểu cự tuyệt à?
Dì Đông đứng trong phòng khách, vội vàng đưa túi của Ngôn Lạc Hi qua, cười híp mắt nói: “Phu nhân à, mau đi đi, hiếm khi tiên sinh rảnh rỗi tiễn cô, trên đường còn có thể thuận tiện bồi dưỡng tình cảm vợ chồng”
Ngôn Lạc Hi ngực ngứa muốn chết, cô hiện tại hận không thể cách người đàn ông này thật xa, nếu cùng anh ta đi đoàn làm phim, cô đặc biệt ngứa lên ngay cả gãi cũng không thể gãi.
Lệ Dạ Kỳ ngồi ở trong xe đốt điếu thuốc từ từ hút, giữa hai lông mày có thêm một chút lạnh lùng không dễ phát hiện, vợ anh phòng anh giống như phòng sói, ngược lại rất tốt!
Ngôn Lạc Hi không tình không nguyện đi đến màu đen Bentley bên cạnh, ban ngày ban mặt ngồi ngàn vạn cấp xe sang trọng đi đoàn làm phim, không khỏi quá rêu rao một chút. Cô hơi cúi người, gõ cửa sổ xe.
Xe đã khởi động, Lệ Dạ Kỳ hạ cửa sổ xe xuống, nhìn khuôn mặt tươi đẹp động lòng người, trong lòng tối tăm nói không nên lời.
“Lên xe”
“Đổi một chiếc khác khiêm tốn được không?”
Ngôn Lạc Hi ghé vào cửa sổ xe, đối diện với ánh mắt người đàn ông nhìn qua, cô không hiểu sao có chút chột dạ.
Ngữ khí Lệ Dạ Kỳ không tốt lắm. “Sao, sợ người ta biết quan hệ của chúng ta?”
Ngôn Lạc Hi nhíu nhíu mày, giọng nói của anh có chút kỳ quái, hoàn toàn không giống hai ngày trước, giọng nói đều mang theo dịu dàng
“Tôi là một ngôi sao hạng hai hạng ba, ngồi chiếc xe sang trọng ngàn vạn của anh đến đoàn làm phim, sẽ rước thêm trỉ chích”
“Là sợ rước lấy chỉ trích, hay là sợ trên người em đánh vào nhãn hiệu Lệ Dạ Kỳ của anh?”
Ngôn Lạc Hi hơi mím môi, “Anh có gì bất mãn với tôi thì cứ nói thẳng, không cần âm dương quái khí tìm tôi gây phiền phức”
Lệ Dạ Kỳ cười lạnh, anh hung hăng dụi tắt tàn thuốc, lạnh giọng ra lệnh: “Lên xe!
Ngôn Lạc Hi nhìn sườn mặt lạnh như băng của nam nhân, trong lòng lộp bộp nhảy dựng, anh đột nhiên khác thường như vậy chẳng lẽ biết tối qua cô mặc “Kim Chung Tráo” đề phòng anh sao?
Cô mở cửa bước lên xe, vừa thắt dây an toàn thì chiếc xe lao vút đi như tên bắn ra khỏi dây. Cô vô thức nắm lấy tay vịn.
“Này, lái chậm lại, tôi không muốn trở thành đôi uyên ương chết một cặp với anh”
Lệ Dạ Kỳ đạp chân ga đến cùng, mỉa mai nói: “Yên tâm, đời này em sống là người của anh, chết là quỷ của anh cùng không làm uyên ương liều mạng với anh đều không phải em chọn”
Tốc độ xe càng lúc càng nhanh, ngay cả chạy ra khỏi biệt thự cũng không giảm tốc độ, Ngôn Lạc Hi sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, cô nhắm chặt mắt lại, hét lớn: “Rốt cuộc anh đang tức giận cái gì?”
“Tức giận cái gì?”
Khi anh ở trong tủ quần áo nhìn thấy bộ đồ lót chống sói kia, trái tim tựa như bị người bất ngờ không kịp đề phòng đánh một quyền, nguyên lai cô chán ghét anh đụng vào, đã đến trình độ cần đặt làm loại đồ lót chống sói này.
Đối với người đàn ông, người chồng mà nói, có cái gì tổn thương lòng tự trọng hơn thế không?