Gia huấn của Chương thị là “thanh gia độ thân, lan nhược độ tâm”.*
(*Câu này có nghĩa làm người cần giữ mình trong sạch, thánh đường sẽ soi sáng nhân tâm.)
Chương Đình viết bức thư này vào mùa hè năm nay, trước khi hắn đến Chi Khê lấy bằng chứng.
Bây giờ nghĩ lại, ca ca viết thư để nhắc nhở mình sao?
“Nương nương.” Thấy xung quanh không còn ai, Chỉ Vi khẽ gọi, “Nương nương đã hỏi rõ chưa ạ?”
Trước khi đến Lạc Phương Trai, Chương Nguyên Gia nói với Chỉ Vi là tin tức trong cung bị phong tỏa, muốn tìm cách moi tin của Chương Hạc Thư thông qua Vân Mỹ nhân, cho nên các nàng đã lên kế hoạch mấy hôm rồi.
Chương Nguyên Gia dừng bước, xoay mặt nhìn Chỉ Vi mà cứ như nhìn một người xa lạ.
Chỉ Vi giật mình, run rẩy gọi: “Nương nương, nương nương sao thế ạ?”
Chương Nguyên Gia lắc đầu, ánh mắt xa lạ thảng như ảo giác, trong đáy mắt phản chiếu mây mù nặng nề, “Ta hỏi rồi, tình cảnh của phụ thân bây giờ không ổn lắm, nếu không có người giữ ông ấy lại, đợi đến lúc ca ca về, chỉ sợ đã muộn…”
“Hôm trước phụ thân có bảo muốn gửi một bức thư ra ngoài kinh thông qua ta đúng không, ngươi đi chuyển lời đi, nói bổn cung sẽ gửi thư giúp ông ấy.”
***
Trận tuyết thứ hai và trận tuyết đầu tiên thường rất khốc liệt, buổi sáng trời trong là thế, vậy mà đến chiều, toàn kinh thành đã bị mây đen bao phủ, tuyết rơi như muối, đến tận sáng hôm sau vẫn chưa tan, đường phố vừa được quét dọn lại lập tức phủ một màu trắng xóa, đặc biệt là phủ thái thú ở nam thành, vì trong phủ đã lâu không có người ở, tuyết trước cửa đọng dày hơn so với những nhà khác. Buổi sáng khi lão thái phó về phủ, chẳng may ngã trước bậc thềm, người già không chịu nổi cú ngã, đến trưa thì toàn thân ta nóng bừng, trong phủ kẻ sắc thuốc, người mời đại phu, bận cả đến giữa trưa, cuối cùng lúc này tuyết mới chịu ngừng rơi, người hầu cầm chổi định ra ngoài dọn tuyết thì thấy một cỗ xe ngựa dừng trước cửa.
Trương Viễn Tụ xuống xe, dẫn Bạch Tuyền đi vào phủ, vừa đi vừa hỏi người hầu: “Sao rồi?”
“Thật ra lão gia ngã không nặng lắm, có lẽ đổ bệnh do bị cảm lạnh trên đường đi. Lão gia hay tin trong kinh có chuyện nên vội vã lên đường, hai đêm liền không hề ghé dịch trạm nghỉ ngơi. Cũng may sáng nay đại phu đã tới khám, nói chỉ cần dưỡng bệnh ít hôm, quen với khí hậu trong kinh là sẽ đỡ hơn.”
Đương lúc nói, Trương Viễn Tụ vén rèm bước vào phòng, người hầu đang định mớm thuốc cho lão thái phó, thấy người vào bèn thưa: “Nhị công tử đến rồi.”
Trương Viễn Tụ sải bước đi tới, đệm gối sau lưng lão thái phó rồi đỡ ông ngồi dậy, nhận lấy bát thuốc, “Đưa ta.”
Phủ thái phó đìu hiu cũng có nguyên nhân, lão thái phó mất vợ rồi lại mất con, về sau cũng không tục huyền, nửa đời chăm lo mở học phủ, dạy học dạy người. Những năm tháng ấy, có quá nửa văn sĩ trong triều đều là học trò của ông, thậm chí cả Chiêu Hóa đế cũng từng được ông dạy dỗ khi còn là Thái tử. Nên giờ đây dù đã hơn bảy mươi tuổi, lão thái phó vẫn có danh vọng rất cao trong lòng nhân sĩ.
Lão thái phó cảm thán: “Chỉ vấp ngã thôi mà, người dưới cứ chuyện bé xé ra to, nằng nặc gọi con về, làm trễ nãi chính sự của con rồi.”
“Khí hậu trong kinh không bằng trang viên Khánh Minh, mới đầu đông mà đã lạnh buốt, dễ đau nhức toàn thân. Dù bọn họ không nói thì Vong Trần cũng về.” Trương Viễn Tụ nói, đưa mắt nhìn quanh nhà rồi gọi người hầu đến, “Sai người đặt thêm hai chậu than, dùng loại than đỏ tốt nhất, tính vào sổ sách của ta.”
Bát thuốc trong tay hẵng còn nóng, khói bốc lên che mờ mặt y, “Thầy muốn về kinh thì cũng nên cho người báo trước với con một tiếng, như vậy con mới cử người đi đón được. Lần này thầy gấp gáp hồi kinh, lỡ mà không thích ứng nổi thì khó chịu cả mùa đông mất.”
Lời y nói chứa ý trách móc, người bên dưới nghe lại không cảm thấy có gì không ổn, thầy trò họ giống như cha con, tuy phàn nàn nhưng cũng xuất phát từ lòng quan tâm của phận làm con.
Lão thái phó đã già, hai mắt đục ngầu, đôi khi không nhìn rõ biểu cảm, “Nếu vi sư báo trước với con thì con có đồng ý không? Con sẽ viết thư ngăn cản ta, nói trong kinh quá lạnh, đợi đến mùa xuân năm sau rồi tính tiếp.”
“Ta đã biết tin chuyện ở kinh thành rồi. Thanh Chấp đã tìm được bằng chứng ở Lăng Xuyên, lần ra được Tiển Khâm Đài dính dáng đến vụ án mua bán danh ngạch. Thằng bé Thanh Chấp thừa hưởng tài năng của cha nó, chỉ cần là chuyện muốn làm thì ắt sẽ làm được. Bây giờ kinh thành hỗn loạn như vậy, làm sao ta có thể không về.”
Trương Viễn Tụ nhìn chằm chằm bát thuốc, thấy hơi nóng đã ngớt, tự nếm thử một muỗng, nhưng vẫn còn nóng, “Chiêu vương điện hạ là nhân tài ở thế hệ bọn con, ngay từ lần đầu tiên tham gia vào việc triều chính, mọi công việc đều được y giải quyết một cách xuất sắc, ngoại trừ… Lần này cũng vậy, Tiển Khâm Đài dính dáng đến vụ án mua bán danh ngạch, tin tức truyền đi, nhân sĩ trong kinh bất bình căm phẫn, cũng may là sắp kết án, đợi triều đình trừng phạt những kẻ đáng bị trị tội, sự việc rồi sẽ lắng xuống.”