“Không dám tiến xa là cái gì? Bổn phận của Hoàng hậu là cái gì?!” Chàng đứng dậy, chắp tay đi lui đi lại, “Nếu nàng muốn bàn chuyện bổn phận, vậy trẫm nói nàng biết, về quốc gia, nàng là Hoàng hậu, là mẹ của một nước, đứa bé trong bụng nàng sẽ là trưởng tử của trẫm, là đại công chúa của trẫm, chuyện này liên quan đến thiên hạ xã tắc, nàng cố tình giấu giếm là sai; về gia đình, nàng là vợ trẫm, trẫm có con nhưng không phải chính miệng nàng báo tin, mà là một thái y hốt hoảng lật đật báo cho trẫm biết, nàng không hề làm tròn bổn phận của mình!”
Chàng nhìn thẳng vào Chương Nguyên Gia, “Chuyện lớn như thế mà nàng lại giấu trẫm lâu đến vậy, rốt cuộc là vì sao?”
“Không phải thần thiếp vừa nói rồi sao?” Chương Nguyên Gia lạnh lùng đáp, “Chúng ta là nhà đế vương, không như phu thê bình thường, có rất nhiều quy củ phép tắc và giới hạn vô hình, thần thiếp luôn muốn làm tròn bổn phận Hoàng hậu, tự vấn đã rất cố gắng rồi, nhưng thần thiếp lại không khiến người vừa lòng, luôn khiến Quan gia thất vọng, nay cũng chỉ có thể cố gắng không đem lại thêm phiền phức cho Quan gia.”
Nàng coi chuyện có thai là phiền phức.
Triệu Sơ đanh giọng: “Chương Nguyên Gia, bắt đầu từ tối nay cho đến bây giờ, trẫm không hề nghe thấy một câu thật lòng từ miệng nàng! Rốt cuộc trẫm đã làm sai chuyện gì để khiến nàng hời hợt với trẫm như thế? Trẫm bận chính sự, có thể không quan tâm nàng, nhưng đó không phải là lý do để nàng giấu giếm trẫm, ngày trước chúng ta thân thiết thế nào, có gì mà không thể….”
“Vì Quan gia không tin tưởng thần thiếp!” Chương Nguyên Gia đột ngột nhìn sang, lạnh lùng ngắt lời, “Quan gia muốn nghe thiếp nói thật? Vậy thiếp nói thẳng! Quan gia bây giờ đã không còn tin thần thiếp nữa rồi.”
“Từ ngày thiếp làm Hoàng hậu, có ngày nào Quan gia thôi phòng bị với thần thiếp không? Quan gia bận rộn chính vụ thức khuya dậy sớm, lao tâm khổ trí chong đèn đến sáng, mỗi lần thần thiếp lo lắng đến thăm, lần nào quan gia cũng chiếu lệ với thần thiếp. Có thật sự là Quan gia không muốn thần thiếp phải vất vả cùng mình? Hay ngài đang đề phòng thần thiếp?
Những năm qua thiếp thường đặt tay lên ngực tự vấn, rốt cuộc mình đã làm sai điều gì, vì sao mình đã cố gắng làm vợ chàng, làm Hoàng hậu của chàng, nhưng vẫn không được tin tưởng? Sau đó thiếp mới nghĩ, có phải vì phụ thân và ca ca mình hay không, mấy năm nay bọn họ phất lên quá nhanh, còn chàng là đế vương muốn kiểm soát hạ thần, nhưng điều này cũng không đúng, Chương thị là danh môn, trong triều còn rất nhiều gia tộc có thể lấn át Chương thị, ngày trước có Hà thị, nay Hà thị đổ, vẫn còn rất nhiều nguyên lão và quân hậu trọng thần, thậm chí là hàn lâm văn sĩ. Nhưng nếu không phải vì Chương thị thì là vì cái gì?”
Triệu Sơ nhìn Chương Nguyên Gia.
Từ nhỏ nàng đọc nhiều thi thư, thông minh tuệ mẫn, biết không tìm được câu trả lời ở hậu cung nên đã tìm đến tiền triều.
Triệu Sơ né tránh ánh mắt nàng, “Những chuyện này không liên quan đến nàng, nàng đừng suy đoán nữa.”
“Quan gia không muốn cho thiếp một đáp án ư? Vì sao thiếp đã nói ra mà Quan gia không chịu nghe? Hay Quan gia hi vọng hai ta mãi mãi như thế, mãi mãi rạch ròi giới hạn?”
“… Nếu vì trẫm hời hợt lạnh nhạt mà khiến nàng bất mãn, trẫm không trách nàng. Chính vụ trên triều rất phức tạp, có chuyện trẫm không tiện nói với nàng, nhưng bất kể là gì đi nữa, đó cũng không phải là lý do nàng giấu trẫm chuyện mang thai, trẫm chỉ hi vọng khi nàng là Hoàng hậu thì vẫn nên nhớ mình còn là vợ của trẫm.”
“Nhưng thiếp không làm được.” Chương Nguyên Gia nói, “Quan gia muốn một Hoàng hậu đúng mực, vậy thiếp sẽ đúng mực đến cùng, Quan gia muốn một người vợ kết tóc, vậy vì sao chúng ta không thể thân thiết như trước?”
Chương Nguyên Gia nhìn Triệu Sơ, “Hai ta lớn lên cùng nhau, được gả cho Quan gia là nguyện vọng duy nhất của thiếp từ nhỏ đến lớn. Năm Tiển Khâm Đài sập, Quan gia sa sút như biến thành người khác, lúc đó thiếp chỉ muốn được thành hôn với Quan gia càng sớm càng tốt, thiếp muốn mình ở bên Quan gia, giúp Quan gia phấn chấn lấy lại tinh thần. Ngày thành hôn, Quan gia vén khăn trùm đầu của thiếp, thiếp lại chẳng thấy nụ cười trên mặt Quan gia, thiếp tự an ủi mình, có thể do Quan gia vừa lên ngôi, bị triều chính làm cho mệt mỏi quá độ, rồi mọi thứ sẽ dần tốt hơn thôi. Nhưng đã mấy năm rồi mà vẫn chẳng khá hơn, chỉ thấy thiếp và Quan gia ngày càng xa cách không rõ lý do.”
“Không phải Quan gia muốn biết vì sao thiếp giấu ngài chuyện có con ư?” Nói đến đây, Chương Nguyên Gia nhếch mép, để lộ nụ cười đắng chát, “Đúng, không muốn khiến Quan gia phân tâm, tuân thủ bổn phận Hoàng hậu đều chỉ là cái cớ thiếp qua loa với Quan gia. Thiếp cố ý giấu đấy, người thân thiết khắng khít nhất bỗng không còn tin tưởng mình nữa, nghĩ nát óc cũng không hiểu tại sao, thiếp muốn Quan gia cũng phải trải nghiệm cảm nhận mà thiếp đã nếm trải mấy năm nay!”
Nói đoạn, nụ cười đắng chát biến thành cười nhạt, “Một danh môn ngoại thích chức cao lại khiến Quan gia kiêng kị đến thế ư, hay vốn dĩ lòng đế vương là như vậy…”
“Chương Nguyên Gia!” Triệu Sơ lạnh lùng ngắt lời, “Nàng có biết mình đang nói gì không!”
Chương Nguyên Gia không buồn để ý tới chàng, vẫn tiếp tục nói, “Hay vốn dĩ lòng đế vương là như vậy, kiêng dè sinh nghi ngờ, nghi ngờ càng thêm nặng, đứng giữa nhân gian cũng không sánh bằng chỗ cao, lạnh nóng ra sao người thường cũng khó hiểu. Trước kia thiếp nghĩ Quan gia sẽ không như thế, công tâm mà nói thì Quan gia cũng chỉ là người phàm, không phải ngoại lệ, rồi cũng thèm khát mây trên cao, không còn là Hoàng thái tử lòng dạ ngay thật của ngày xưa nữa rồi.”
Những lời này đả kích quá nặng nề.
Thái y ở ngoài điện đã kê đơn xong, đang muốn đi vào trình cho Triệu Sơ xem, nhưng nghe thấy thế thì đầu gối không khỏi mềm nhũn, vội quỳ sụp xuống mặt đất lạnh băng, chờ cơn thịnh nộ của đế vương.
Song bất ngờ thay, ông ta không thấy lửa giận của Gia Ninh đế đâu.
Bởi khi Triệu Sơ nghe những lời ấy, thoạt tiên đô đồng tử bị chấn động dữ dội, sau đó chuyển sang mờ mịt, cuối cùng chàng cụp mắt, trong đôi mắt sâu hoắm nhuộm vẻ bi thương hoang mang đầy bất lực.
Có thể vì chàng quá điềm tĩnh, đến tướng mạo cũng tuấn tú dịu dàng, nhất là đối với nàng, chàng chưa bao giờ thật sự nổi giận.
Chỉ là chàng cảm thấy bất lực, vì bản thân không có cách nào giải thích chuyện này.
Chàng phải nói với nàng thế nào đây, mình hời hợt với nàng không phải vì lòng kiêng kỵ của đế vương, mà là vì sự cố trời long đất lở nhiều năm về trước, vì một lời hứa tất phải tuân theo, không chỉ vì phụ hoàng mà còn vì chính chàng.
Còn nàng lại quá thuần khiết, nếu biết tất cả những điều ấy thì sẽ tiếp nhận ra sao đây?
Triệu Sơ cảm thấy chán nản, làn mi dài tạo nên bóng mờ nơi mắt, đoạn đường này đúng là đầy cô độc mà, ngay đến người chàng cho rằng là thân thiết nhất cũng bị chính chàng đẩy ra xa.
Chương Nguyên Gia nhìn Triệu Sơ.
Mây mù tích tụ bấy lâu nay trong mắt chàng cuối cùng không biến thành giông bão mà hóa thành sương giá, hóa thành một tiếng thở dài lặng lẽ bên môi.
Chàng đứng lặng không nói lời nào, như quay về dáng vẻ của Hoàng thái tử trẻ tuổi năm xưa.
Và khi nàng nhận ra nỗi buồn trong mắt chàng, bất chợt thấy hối hận.
Ngày xưa hai người từng thân thiết lắm mà, không giấu giếm nhau chuyện gì, muốn bên nhau mọi khoảnh khắc, từng nụ cười từng câu nói của chàng luôn khiến lòng nàng rung rinh.
Nhiều năm trôi qua, đôi bên luôn hết lòng nghĩ cho đối phương, chưa bao giờ cãi nhau như lần này.
Nàng vốn là Hoàng hậu mà, đã nhẫn nại mấy năm rồi, sao không tiếp tục nhẫn nhịn thêm?
Chương Nguyên Gia lập tức mềm lòng, nàng cảm thấy mình không nên nói như thế, nàng không biết lời nói của mình có làm tổn thương chàng không, khiến chàng trở nên cô đơn buồn bã đến vậy, vành mắt nàng hoen đỏ, “Quan gia à, thiếp…”
“Chuyện hôm nay, trẫm không trách nàng.” Triệu Sơ nhẹ nhàng nói, “Mấy năm nay trẫm toàn bận chính sự, thiếu quan tâm đến nàng, nàng có giận âu cũng bình thường. Người bên cạnh nàng, đi hay ở do nàng tự quyết, lúc nãy trẫm chỉ tức giận nói thế mà thôi, sẽ không tự ý đổi người trong cung nàng, nàng đang mang thai, nhớ nghỉ ngơi cho tốt, trẫm có thời gian rảnh sẽ lại thăm nàng.”
Nói đoạn, chàng im lặng một lúc lâu, giọng khản đặc, “Có thể nàng không hiểu được cách làm của trẫm, nhưng, chắc nàng không biết…” Chàng dừng một lúc, “Kỳ thật trẫm rất mong đợi đứa bé trong bụng nàng, không liên quan đến xã tắc quốc gia, chỉ đơn giản vì đó là con của chúng ta.”
Nói đoạn, chàng thôi nhìn Chương Nguyên Gia, xoay người bước ra cửa, dặn thái y vài câu rồi đẩy cửa điện, một mình bước vào màn đêm sâu hút.