Xa thị bèn vái lạy: “Bẩm Quan gia, năm xưa gia phụ được điện hạ cứu giúp, thần nữ vẫn luôn ghi tạc trong lòng. Tiển Khâm Đài sập hại điện hạ gặp nạn, mà thần nữ chưa kịp đền ơn, bao năm qua không khắc nào nguôi ngoai. Giờ đây trong nhà thần nữ ép thần nữ phải đính hôn với Nhị thiếu gia Cao phủ, thần nữ không muốn, nhưng cũng biết hôn nhân đại sự phải nghe theo sắp xếp, thần nữ không thể phản đối. Thần nữ tự biết mình có danh xấu, cũng chẳng mong cầu một nơi chốn ấm êm, chỉ có duy nhất một tâm nguyện này, mong được Quan gia thành toàn!”
Rất lâu về trước khi Xa phụ chưa làm Thượng thư, ông bị vướng vào một vụ án mà không cách nào có thể minh oan. Xa thị tính nóng, vì tình hình cấp bách nên đã viết một bức huyết thư, đứng chờ ở cửa cung chặn xe kiệu của Tiểu Chiêu vương.
Hôm ấy là một ngày mưa, Tiểu Chiêu vương xuống kiệu, che ô đứng trong mưa, xem qua bức huyết thư của Xa thị rồi nói: “Được, ta sẽ trình lên cữu phụ giúp cô.”
Với Tiểu Chiêu vương đó chỉ là một việc tiện tay, nhưng Xa thị vẫn ghi tạc ơn nghĩa lần ấy.
Về sau Xa phụ được minh oan, cả nhà Xa thị đến phủ công chúa cảm tạ, còn đem theo thiếp canh* của Xa thị.
(*Thiếp canh: tấm thiếp ghi ngày, giờ, năm, tháng sinh của một người.)
Trưởng công chúa không nhận thiếp canh, năm ấy Tiểu Chiêu vương chỉ mới mười bảy, sắp khởi hành đến Lăng Xuyên giám sát Tiển Khâm Đài, trưởng công chúa chỉ nói một câu: “Dung Dữ còn trẻ tuổi, đợi thằng bé về rồi hỏi ý nó sau.” Khéo léo từ chối Xa thị.
Xa thị biết mình bị cự tuyệt, song vẫn một lòng đợi Tiểu Chiêu vương trở về, mãi đến ngày nhận được tin dữ Tiển Khâm Đài sập.
Triệu Sơ nhìn Xa thị, im lặng rất lâu mới lên tiếng: “Hồi ấy Tiển Khâm Đài sập, biểu huynh bị thương nặng, vì huynh ấy, ngươi đã mặc đồ trắng trai giới, cầu phúc năm năm, ân tình có lớn đến đâu cũng coi như đã trả hết. Nếu hôm nay huynh ấy chưa tỉnh, vậy chỉ có thể là ý trời bất công, y thuật yếu kém, chứ không phải phúc trạch ít ỏi; mà trái lại, nếu hôm nay huynh ấy đã khỏe bệnh, trời cao có mắt phù hộ muôn dân, vị chi mỗi người có một vận mệnh riêng.”
Triệu Sơ nói rất khéo, nhưng Xa thị vẫn hiểu được ẩn ý.
Tiểu Chiêu vương có tỉnh hay không, đã khỏe bệnh hay chưa, đều chẳng liên quan gì đến nàng ta.
Gia Ninh đế là người gần gũi với Tiểu Chiêu vương nhất, ý của ngài ấy có lẽ cũng là ý của Tiểu Chiêu vương.
Xa thị thất vọng buồn thiu, nàng vái lạy Triệu Sơ: “Đa tạ Quan gia, thần nữ đã hiểu rồi. Đã quấy nhiễu hứng thú của chư vị, thần nữ xin được tạ tội.” Đoạn, nàng ta hành đại lễ rồi đứng dậy, cúi người với Chương Nguyên Gia: “Nương nương, nhẽ ra hôm nay thần nữ không nên tới đây.”
Nàng ta đã muốn đi, Chương Nguyên Gia cũng không ngăn cản, gọi một cung tì đến dẫn đường cho nàng ta.
Thanh Duy nhìn theo bóng lưng Xa thị, lại không khỏi nhìn về Giang Từ Chu đang đứng gần đó.
Giang Từ Chu đứng giữa đám đông, trông y chẳng mảy may để ý đến chuyện vừa xảy ra, khóe môi thấp thoáng nụ cười, hạ giọng nói chuyện với người đứng bên.
Minh nguyệt trên cao rải ánh trăng bàng bạc xuống trần, hòa cùng ngọn đèn lấp lánh sắc màu hắt lên người y, khiến vóc dáng y càng thêm không tì vết, như rằng gương mặt bị đồn bị lửa thiêu ở dưới lớp mặt nạ ấy… cũng nên hoàn mỹ như thế.
Thanh Duy nhớ lại, khuôn mặt đó vốn không có tì vết.
Quy chế hội thơ ở Khúc Trì Uyển khá phức tạp, nghe nói giữa chừng bữa tiệc còn phải nghe sĩ tử bàn chuyện sách luận. Thanh Duy và Chương Nguyên Gia quay về Trúc Ảnh Tạ, ăn tiệc xong, nhớ Lưu Phương nói rằng có thể xin phép Hoàng hậu, nàng bèn đứng dậy xin được ra về.
Chương Nguyên Gia cũng không giữ nàng lại, nhẹ nhàng nói: “Đô hầu phu nhân vừa khỏi ốm, hồi phủ sớm cũng phải. Bao giờ phu nhân hết bệnh, nếu cảm thấy chán, thì cứ vào cung tìm bản cung trò chuyện, không cần biết là ngày nào.”
Thanh Duy cảm tạ ý tốt của nàng ấy, để cung tì dẫn ra khỏi Khúc Trì Uyển, chợt thấy Đôn Tử đi tới đón: “Ngu hầu phu nhân muốn về à?”
Thanh Duy đáp phải.
Đôn Tử quơ phất trần, cho tiểu cung nữ dẫn đường lui xuống, tự mình dẫn Thanh Duy ra khỏi cung.
***
Khúc Trì Uyển cách Đông xá nơi Tào Côn Đức nghỉ ngơi khá gần, chỉ cần đi hết hai con đường sẽ tới.
Đôn Tử dẫn Thanh Duy ra khỏi uyển, đi đến chỗ vắng người, lúc này mới thấp giọng hỏi: “Cô nương đã khỏe bệnh chưa?”
“Khỏe hơn nhiều rồi.”
“Hôm trước công công nghe tin cô nương đổ bệnh nên rất lo, mấy đêm liền ngủ không ngon, hôm nọ cô nương vừa tỉnh, công công nghe nói cô nương đến Huyền Ưng Ti, lập tức lấy cớ tới thăm. Hôm nay cô nương tiến cung cũng hay, để công công nhìn một cái cho yên tâm.”
Đôn Tử vừa nói xong thì cũng đã đến Đông viện, bèn đi tới gõ cửa, “Công công, cô nương tới rồi ạ.”
Cửa được đẩy ra, Tào Côn Đức thấy Thanh Duy, giọng từ tốn, “Con bé đáng thương, sao lại gầy thế này.” Lão chỉ vào chiếc ghế bên cạnh, “Đứng làm gì, mau ngồi đi.”
Thanh Duy cảm tạ, đi tới lấy ghế ngồi. Tào Côn Đức quan sát nàng thật kỹ, một lát sau mới cười nói, “Đúng là có gầy đi, nhưng sắc mặt tươi tắn lắm, xem ra Giang phủ không tệ bạc với con.”
Thanh Duy nói: “Vâng, Giang gia chăm sóc con rất tốt ạ.”
“Phải nhỉ?” Tào Côn Đức nói, “Ta ở trong cung cũng có nghe nói, bao nhiêu dược liệu quý hiếm đều cho con dùng, còn mời cả thái y trong cung. Con có biết Ngô thái y khám cho con có y thuật cao siêu lắm không, ở trong cung, ông ấy chỉ khám những căn bệnh khó chữa, và chính ông ấy cũng là người đã chữa trị cho Tiểu Chiêu vương năm nào.”
“Nghĩa phụ.” Thanh Duy gọi Tào Côn Đức.
Nàng cụp mắt, lòng phân vân, “Năm ấy dưới Tiển Khâm Đài, Tiểu Chiêu vương y… có bị thương nặng không?”
“Nặng không ư?” Tào Côn Đức có vẻ bất ngờ, “Con hỏi gì thế, bị đè dưới cả một tòa tháp thì nói gì nặng nhẹ? Đã bước chân vào cửa tử, có thể còn sống quả là may mắn vô cùng. Nhưng vết thương ngoài da của Tiểu Chiêu vương không phải là vết thương chí mạng, nơi hắn bị thương thật sự…” Tào Côn Đức giơ tay đặt lên ngực, “Là ở đây.”
Tào Côn Đức nhìn Thanh Duy chằm chằm, điềm nhiêm nói, “Sao lại hỏi về hắn?”
Thanh Duy vẫn không ngước mắt lên, “Không có gì ạ, chỉ là lúc nãy ở trong bữa tiệc, con nghe Xa thị nhắc đến y, tưởng là người nào quan trọng nên mới hỏi.”
“Ra thế.” Tào Côn Đức nói, sau đó bật cười, “Nhắc tới Tiểu Chiêu vương, có thể con đã gặp hắn rồi đấy. Năm xưa cha con về nhà thủ tang mẹ con, chính hắn đã đích thân đến Thần Dương mời cha con rời núi còn gì? Con có ấn tượng không?”