Triêu Thiên thấy xe ngựa của Chương Đình đã rời đi, lập tức nói: “Công tử cứ ở đây nghỉ ngơi, để thuộc hạ giám sát là được rồi.”
Nhưng Giang Từ Chu lắc đầu, xoay người đi thẳng vào hẻm.
Tối nay Thanh Duy và Giang Từ Chu “dỗi nhau”, nàng cứ đứng ở đầu hẻm không chịu lên xe, thấy Giang Từ Chu ở lại thì tưởng y muốn diễn kịch cho trọn, mãi tới lúc y im lặng đi lướt qua, nàng mới giật mình nhận ra trông y có vẻ lạ.
Có vẻ… khác với con người y mọi khi.
Thanh Duy sửng sốt, bất giác bước theo, nhìn vào sâu trong hẻm.
Trời quá tối, đám đông đã giải tán hơn nửa, ngọn lửa nghi ngút cũng đã tắt, cả con hẻm chìm vào màn đêm, nhưng xung quanh Chiết Chỉ cư lại sáng một vùng – đội dập lửa muốn dỡ tửu xá thì phải đốt đuốc soi đường.
Những đốm sáng ấy bùng lên trong đêm, tựa như giấc chiêm bao.
Giang Từ Chu bước lại gần Chiết Chi cư, nhìn tòa nhà hai tầng trước mắt, chạy trụi không còn giàn giáo, miệng há ra song chẳng thể thốt nên lời.
Thật ra các lính lệ đây rất có kinh nghiệm dỡ nhà, không cần có người giám sát.
Nhưng ánh mắt của Giang Từ Chu như bị quán rượu thu hút, bất giác lại gần hơn.
Triêu Thiên và Đức Vinh nhìn nhau, thầm nghĩ không ổn, đẩy Kỳ Minh ra toan giữ y lại, nói: “Công tử chớ nhìn nữa, chúng ta về thôi, đây không phải nơi…”
Nhưng đúng lúc này, một người lính đã cầm dây thừng quấn chặt vào cột, đồng thời la lên: “Tránh ra, tất cả tránh ra…” Sau đó chạy nhanh rời khỏi tửu xá, cùng mọi người kéo dây thừng về hướng khác: “Theo ta, dùng sức nào!”
Tòa nhà sắp sập rồi, gạch đá ngói vụn thi nhau rơi xuống, mặt đất xung quanh rung chuyển chấn động, khói bụi lâu ngày kèm tiếng vù vù bay xuống vỉa hè, đội trưởng đội cứu hỏa đi tới chỗ Giang Từ Chu, sốt ruột nói: “Xin Ngu hầu nhanh chóng lùi lại, sắp phá tửu xá rồi!”
… Sắp phá.
Giang Từ Chu nghe hai chữ này, trong đầu nổ ầm rối lên.
Ánh lửa hừng hực xen lẫn cát bụi, y như trở lại dưới cơn mưa lớn của năm năm trước.
Mưa trút xối xả, mây đen giăng kín che lấp mặt trời, có người cầm ô chạy tới chỗ y, sốt ruột hỏi:
“Có phá không?”
“Không thấy Ôn Thiên đâu, phải nhanh chóng quyết định thôi, có phá không?”
“Đã ấn định hôm nay rồi, không thể không phá được, dỡ đi!”
Giang Từ Chu ngạc nhiên nhìn chằm chằm, y giơ tay quát lớn:
“Không được phá…”
Nhưng nơi này nào phải núi Bách Dương, cũng chẳng phải là năm năm trước, ở đây không có Tiển Khâm đài, mà chỉ có một quán rượu đã bị lửa thiêu trụi, vốn cần phải phá bỏ.
Quán rượu đổ ầm ầm ngay trước mắt.
Triêu Thiên và Kỳ Minh đỡ Giang Từ Chu, nhanh chóng lùi về sau.
Nhưng trong mắt Giang Từ Chu, dường như chỉ còn lại những đốm sáng và tro bay vương vãi đó.
Thanh Duy đứng đầu hẻm, ngạc nhiên nhìn Giang Từ Chu bị tụi Kỳ Minh kéo ra khỏi vùng sáng ở tửu xá, thấy mắt y dần mất tiêu cự, ngã gục xuống đất, ôm ngực há miệng thở gấp, ho khùng khục.
Nàng biết y từng bị thương dưới Tiển Khâm đài, cũng biết y có bệnh cũ, song lại không biết… hóa ra bệnh cũ của y là như vậy.
Đức Vinh nhanh chân lấy áo khoác ở trên xe ngựa xuống, khoác lên người Giang Từ Chu, thấy Thanh Duy vẫn đứng đầu hẻm thì nhìn sang Kỳ Minh.
Kỳ Minh gật đầu, đi tới cạnh Thanh Duy: “Thiếu phu nhân, bệnh cũ của Ngu hầu tái phát nên cần vào cung một chuyến, ti chức xin đưa người về trước.”
Thanh Duy vẫn nhìn Giang Từ Chu chăm chú, “Sao phải vào cung?”
Kỳ Minh nói: “Chắc là thiếu phu nhân không biết, năm xưa Ngu hầu bị thương dưới Tiển Khâm đài, sau được đưa vào cung điều trị, bây giờ thấy nhà sập nên bệnh cũ mới tái phát, cần vào cung tìm thái y cũ chữa.”
Đức Vinh dìu Giang Từ Chu lên lưng Triêu Thiên, Triêu Thiên cõng y, hộc tốc lên xe ngựa.
Lúc ngang qua nàng, y nhắm nghiền hai mắt, tay buông thõng, tiếng thở như biến mất, không còn gọi nàng là “nương tử” nữa, cũng không nói với nàng y muốn đi đâu.
Thanh Duy chẳng có lấy một cảm giác.
Mà kỳ thực, vốn dĩ nàng cũng đâu phải nương tử của y.
Thanh Duy gật đầu, nói với Kỳ Minh: “Được, chúng ta đi thôi.”
Nói đoạn, nàng xoay gót đi tới đầu kia con phố.