Trưởng Tôn Xung thở dài: “Nhưng ta ở nhà suy tư hồi lâu, đối với cái này vẫn không rõ ràng lắm. Nếu việc này là ngươi nói ra, như vậy ngươi đối với việc này chắc chắn có kiến giải, không nói gạt ngươi, ta đã nói rõ với Hoàng thượng rồi, cho ngươi đến hiệp trợ ta. Hoàng thượng cũng đã đáp ứng ta, hôm nay ta tới đây, chính là hỏi ngươi sách lược đấy.”
“Không dám, không dám.”
Hàn Nghệ khách khí một câu, liếc nhìn Trưởng Tôn Xung, thấy ánh mắt tràn đầy chờ mong và bất an, nghĩ thầm rằng, xem ra ông ta đối với ta vẫn còn không quá tin tưởng, thôi, thôi, nể tình ông ta ba lần tới thanh lâu, cũng không dọa ông ta nữa, hơn nữa bên này vẫn còn có một tiểu Trưởng Tôn đang ngồi, cha con cùng lên sân khấu, ta nên kiềm chế chút đi nha, cũng đừng ra vẻ tinh tướng hơi quá. Lại nói: “Về chuyện nới lỏng lệnh cấm đi lại ban đêm, hạ quan đích thật là có chút ý tưởng, nhưng không biết là có thể trợ giúp cho Phò mã gia hay không.”
Trưởng Tôn Xung mừng rỡ, vội vàng nói: “Mau mau mời nói.”
Hàn Nghệ nói: “Khi hạ quan đề xuất việc nới lỏng cấm đi lại ban đêm, cũng thường tự hỏi vấn đề này, tại sao phải xuất hiện chế độ cấm đi lại ban đêm, nghĩ tới nghĩ lui, chẳng qua cũng là bởi vì hai nguyên nhân. Thứ nhất, vấn đề trị an, buổi tối nhiều người trộm đạo, trị an khó có thể quản. Thứ hai, chính là buổi tối không có việc gì để làm, kỳ thật phân ra ngày đêm, không ở tại ánh sáng, bóng tối, mà là ở tại kế sinh nhai của dân chúng, nếu trong đêm tối cũng có làm việc để kiếm tiền, vậy dân chúng đồng dạng cũng sẽ đi ra ngoài, như vậy chế độ cấm đi lại ban đêm căn bản không có khả năng xuất hiện, có một câu nói không được hay lắm chính là, nếu trộm đạo là một loại nghề nghiệp hợp pháp, như vậy mỗi lúc trời tối đều sẽ có ngàn vạn dân chúng võ nghệ cao cường. Vì vậy, chỉ cần giải quyết tốt hai vấn đề này, nới lỏng chế độ cấm đi lại ban đêm chẳng những sẽ không mang đến phiền toái cho nước ta, ngược lại sẽ để cho nước ta nâng cao thêm một bước, bởi vì như vậy sẽ mang đến kế sinh nhai cho rất nhiều dân chúng.”
“Cách nói này của ngươi thật ra khá ly kỳ, tuy nhiên cũng vô cùng có đạo lý.”
Trưởng Tôn Xung nghe xong liên tiếp gật đầu, nếu buổi tối có thể kiếm tiền, có việc để làm mà nói, dân chúng nhất định sẽ đi ra ngoài, như vậy đêm tối với ban ngày kỳ thật không có vấn đề gì quá lớn cả, lại hỏi: “Vậy giải quyết hai vấn đề này như thế nào đây?”
Hàn Nghệ khẽ mỉm cười, nói: “Nếu đã tìm được nguyên nhân căn bản rồi, vậy dĩ nhiên là hốt thuốc đúng bệnh. Đầu tiên là vấn đề trị an, trị an là tốt là xấu, căn bản không ở việc có bao nhiêu đạo tặc, mà là ở trên người nhân viên chấp pháp, nếu nói một câu mạo phạm ấy mà, ta cảm thấy hiện giờ tuần tốt căn bản đảm nhiệm không nổi một phần gánh nặng này, bởi vì bọn họ ngay cả trách nhiệm của chính mình cũng đều không làm rõ được.”
Trưởng Tôn Xung nghe vậy sửng sốt, nói: “Không rõ trách nhiệm? Lời này nghĩa là sao?”
Tuy rằng ông ta không quan tâm đến việc này, nhưng tuần tốt tồn tại cũng không phải một năm hai năm rồi, các triều đại đổi thay đều là như thế, làm sao có thể ngay cả trách nhiệm cũng đều không rõ ràng lắm.
Hàn Nghệ nói: “Ta đây xin hỏi Phò mã gia, ngươi cho rằng trách nhiệm của tuần tốt là cái gì?”
Trưởng Tôn Xung nói: “Đương nhiên là vì phòng ngừa trộm đạo.”
Hàn Nghệ lắc đầu.
Trưởng Tôn Xung nói: “Chẳng lẽ điều này cũng sai rồi.”
Hàn Nghệ nói: “Ta nghĩ rằng trách nhiệm tuần tốt là bảo hộ tất cả dân chúng trong thành Trường An.”
Trưởng Tôn Diên nghi ngờ nói: “Cái này không giống nhau sao?”
“Đương nhiên không giống nhau.”
Hàn Nghệ nói: “Dân chúng vào ban đêm không chỉ bị đạo tặc quấy nhiễu, còn có rất nhiều phiền toái. Ví dụ như, nếu có đạo tặc xuất hiện mà nói, như vậy những tuần tốt kia nhất định sẽ đuổi theo để bắt, nhưng nếu như có người sinh bệnh, hoặc là mang thai, phải mời lang trung, bà đỡ, hoặc là phải trực tiếp đưa đi đến chỗ lang trung, hoặc là nói có chuyện gấp muốn đi nhà người ta báo tin, vào lúc này, trách nhiệm của tuần tốt không chỉ là có cho đi hay không, bọn họ sẽ không suy nghĩ đến, đây khả năng liên quan đến an toàn sinh mạng của dân chúng, dân chúng ở ban đêm hành động sẽ có khó khăn hay không, khả năng cũng bởi vì chậm một lát này, không được cứu trị đúng lúc, mà phải bỏ mình, nếu như nói chức trách của họ là bảo vệ sinh mạng tài sản an toàn của dân chúng, như vậy lúc này bọn họ nên giúp dân chúng mở đường, hộ tống dân chúng đi, cũng hoặc là giúp dân chúng kêu lang trung. Đây là chỗ khác nhau.”
Trưởng Tôn Xung trầm ngâm một lát, nói: “Nghe những điều ngươi vừa nói, thật đúng là có chút khác nhau a!”
Trưởng Tôn Diên cũng gật gật đầu, tuy nói phòng ngừa đạo tặc, cũng là bảo vệ dân chúng, nhưng đây chỉ là một cái trong số đó, chẳng lẽ ban đêm cũng chỉ có đạo tặc sẽ thương tổn dân chúng sao? Hiển nhiên không phải.
Trưởng Tôn Xung nói: “Vậy ngươi cho là phải làm như thế nào?”
Hàn Nghệ nói: “Ti nào chức nấy, phân công rõ ràng. Chỉ có chu đáo chặt chẽ an bài, vấn đề trị an này mới có thể giải quyết được. Hạ quan đề nghị thành lập một quan nha mới.”
Lời này vừa nói ra. Cha con Trưởng Tôn Xung đều cả kinh, bọn họ chỉ là đến lãnh giáo làm như thế nào để nới lỏng chế độ cấm đi lại ban đêm, Hàn Nghệ thì ngược lại, ngay từ đầu, liền ném một quả bom, thành lập nha môn mới, đây là chuyện nhỏ sao?
Nhưng ông ta cũng không ngẫm lại, Hàn Nghệ vì cái chế độ cấm đi lại ban đêm này đã suy tư mấy tháng, nếu chỉ đơn giản như vậy, thì còn nói cái gì, một câu nói đầu tiên là được rồi. Đương nhiên không chỉ đơn giản như mặt ngoài, hắn bỏ ra nhiều cố gắng như vậy, tất nhiên là muốn nhận được hồi báo.
Trưởng Tôn Xung đầu cũng to lên, không dám tin nói: “Ngươi nói thành lập một quan nha mới?”
“Không sai.”
Hàn Nghệ gật gật đầu, nói: “Bây giờ tuần tốt thuộc mười sáu vệ quân, đó là quân đội, mà chức trách chủ yếu của quân đội là bảo hộ Hoàng thượng, bảo hộ quốc gia, là đi đánh giặc bất cứ lúc nào, bảo hộ an toàn cho trăm họ, thì không cần xuất động quân đội, ở mặt ngoài xem như giống nhau, nhưng ta cho rằng cái này có thể tách ra, quân đội chính là chuyên môn đánh giặc, mở mang bờ cõi, bảo vệ quốc gia, mà bảo hộ dân chúng chính là chuyên môn bảo hộ dân chúng. Hai người chức trách bất đồng, huấn luyện ngày bình thường nhất định là bất đồng, quân đội huấn luyện kia đều là giết người, bảo hộ dân chúng, cũng không phải là bảo ngươi lấy đao đi giết người, cho dù là gặp được cường đạo, cũng là bắt giữ, mà không phải là bắt giết. Mặt khác, một điểm mấu chốt nhất là, quân đội thì cần phải đổi mới, mà mỗi lần đổi mới, trực tiếp làm cho binh không biết dân, dân không biết binh, trong loại quan hệ xa lạ này, là rất khó có thể bảo hộ dân chúng. Vì vậy, giữa hai bên nhất định phải tách ra.”
Vấn đề này chưa được giải quyết, thì lại tới một vấn đề mới.
Trưởng Tôn Xung là một người sợ phiền toái, nhưng việc này giống như càng lôi ra lại càng phức tạp rồi, nói: “Nhất định phải như thế sao? Sao không chú trọng một chút.”
Hàn Nghệ cười nói: “Phò mã gia, nới lỏng chế độ cấm đi lại ban đêm chính là một loại tiến bộ, là một loại tán thành đối với Trường An phồn vinh, nếu muốn tiến một bước, như vậy nhất định phải làm ra thay đổi, hạ quan thật sự là không chú trọng thay đổi.”
Trưởng Tôn Diên hiểu rất rõ phụ thân mình, nhưng y cảm thấy việc này Hàn Nghệ nói khá đúng, truy cứu căn bản, cả nước cao thấp không có một cái bộ môn nào là chủ động đi trợ giúp dân chúng, chỉ nói huyện nha sai nha, bọn họ cũng là bị động, dân chúng nếu không báo án, bọn họ cũng không chủ động đi ra ngoài bảo hộ dân chúng được, hơn nữa, bọn họ chỉ là kiếm cơm ăn, căn bản không có bất cứ cảm giác trách nhiệm nào, bản chất không khác gì với tôi tớ làm chân chạy vặt.
Quân đội đồng dạng cũng là như thế, bọn họ là thuộc về quân đội, quân đội có ích lợi của quân đội, giữ gìn trị an chỉ là một hạng chức trách trong đó mà thôi, như vậy sẽ rất khó chiếu cố chu toàn, đột nhiên nói: – Nhưng ngươi có nghĩ tới hay không, như thế, liền tăng phái không ít nhân lực, đây đối với triều đình mà nói, phải chi nhiều thêm một số, như vậy đến lúc đó nhất định sẽ có người nghĩ, nới lỏng chế độ cấm đi lại ban đêm đến tột cùng là lợi lớn hơn hại, hay là hại nhiều hơn lợi.
Hàn Nghệ cười nói: “Trưởng Tôn công tử suy tính đúng, tăng phái nhân thủ, chi ra cũng tăng lớn, đây là điều nhất định, dù sao phải thành lập một quan nha mới, nhưng nói phải tăng phái rất nhiều nhân thủ sao, vậy cũng chưa chắc, giữ gìn trị an, không chỉ là chuyện của triều đình, đồng dạng cũng là chuyện của dân chúng, đồng thời dân chúng lại là người hiểu rõ dân chúng nhất. Vì vậy, ta đề nghị quan dân hợp tác, cộng đồng giữ gìn trị an.”
Trưởng Tôn Xung cau mày nói: “Quan dân hợp tác?”
Hàn Nghệ gật đầu nói: “Đúng là như thế, chúng ta có thể đem các phường cùng với các thôn xóm vùng ngoại ô Trường An coi thành là một đám quần thể độc lập, sau đó lại từ giữa chọn lựa ra vài vị đức cao vọng trọng, hơn nữa có năng lực làm việc, bổ nhiệm làm Lại, cho bọn họ quyền lực nhất định, chức trách của bọn họ chính là xử lý một ít dân sự tranh cãi, cùng với phụ trợ triều đình giữ gìn trị an. Tỷ như, tranh cãi đấu khẩu trong nhà ngoài xóm, giữa vợ chồng cãi vã, thanh quan khó đoạn việc nhà nha, cho dù náo đến quan nha, thì cũng sẽ không có kết quả gì, còn không bằng để cho người bọn họ tôn trọng ra mặt điều giải.
Còn một điểm, là hiệp trợ triều đình, nếu triều đình có dặn dò gì phải truyền đạt mệnh lệnh, một nhà một hộ đi thông tri, thế này không khỏi không có hiệu suất, nếu mà có được những người này hỗ trợ, trực tiếp triệu tập bọn họ tổ chức một cuộc họp, chỉ thị của triều đình có thể đưa đến với dân chúng rất nhanh, sẽ không bị bỏ sót, mà những dân chúng kia ngươi cho bọn họ làm một tiểu quan lại, cho bọn họ một ít thực quyền, bọn họ cũng đã vô cùng vui vẻ rồi, mỗi tháng lại cấp một ít trợ cấp, ta tin tưởng rất nhiều người sẽ tránh cướp đảm nhiệm đấy, hơn nữa bọn họ còn có thể cùng tuần tốt giám sát lẫn nhau, một hòn đá trúng mây con chim.”