Hàn Nghệ gật gật đầu, vừa rồi hắn không gọi Hùng Đệ và Tiểu Dã vào, mục đích là để thấy biểu cảm này của bọn chúng, bởi vì lúc này còn chưa có gương, hắn đành phải dùng phản ứng của người khác để biết hiệu quả của việc ngụy trang.
Tiểu Dã nói: “Nhưng mà…Nhưng mà huynh tại sao…tại sao lại phải làm vậy?”
Hàn Nghệ hất hàm về phía đám người dưới kia nói: “Chẳng phải là vì đám người kia sao, đi, xuống thôi.”
“Vâng!”
Hai đứa quay người chuẩn bị đi xuống.
“Đợi đã.”
Hàn Nghệ vội kéo hai đứa lại nói: “Ơ hay, hiện giờ ta là người bệnh, các đệ phải đỡ ta chứ.”
Hùng Đệ cười hề hề rồi vội đỡ lấy Hàn Nghệ, Tiểu Dã không chịu đi sau, liền tới đỡ tay còn lại của Hàn Nghệ.
Hàn Nghệ đột nhiên như nhớ ra điều gì, liền ghé tai Tiểu Dã dặn dò mấy câu, Tiểu Dã cười trộm gật gật đầu, rồi tiến thẳng tới chỗ cửa sổ sau nhà nhảy xuống.
Lầu hai với Tiểu Dã mà nói thật là quá thấp, hoàn toàn chẳng có gì khó khăn.
Hùng Đệ tò mò hỏi: “Hàn đại ca, Tiểu Dã đi đâu vậy?”
Hàn Nghệ mỉm cười, rồi lại nói mấy câu gì đó vào tai y.
Hùng Đệ nghe xong gật đầu lia lịa.
—
Trước cửa Hàn gia, một đám thôn dân vẫn đang lưỡng lự trước cửa, ánh mắt thỉnh thoảng lại ngước lên phía lầu hai.
“Khụ khụ khụ khụ… khụ khụ khụ khụ khụ!”
Đột nhiên, từ trong phòng vang lên từng trận ho dữ dội.
“Đây hình như là tiếng của Tiểu…Tôn Bảo. Dương Lâm nghe mà muôn phần tò mò.”
“Đúng, hình như vậy, nhưng Tiểu Tôn Bảo Tiên Nhân sao có thể ho chứ?”
Chẳng đợi mọi người kịp phản ứng, cánh cửa đã mở ra, chỉ thấy Hàn Nghệ được Hùng Đệ đỡ đi ra.
“Khụ khụ khụ, nhị thúc, các vị đứng đây làm gì vậy? Sao không vào trong phòng ngồi. Khụ khụ, cái cô Tiêu Vân này đâu rồi nhỉ, thật là chẳng biết chút phép tắc nào cả.”
Hàn Nghệ mới đầu tỏ vẻ kinh ngạc, nói đến đoạn sau thì chuyển sang một vẻ mặt phẫn nộ.
“À không không, tiểu nương tử vừa rồi cũng đã mời bọn ta vào ngồi, là bọn ta tự ý muốn đứng ngoài này thôi.”
Dương Lâm vừa nói vừa một vẻ mặt khiếp sợ, không chỉ có ông ta, mà những người khác cũng kinh hãi nhìn Hàn Nghệ.
Chỉ thấy Hàn Nghệ cả khuôn mặt trắng bệch, môi cũng trắng đến mức chẳng còn thấy mạch máu đâu cả, hai mắt thì đỏ ngầu, đương nhiên cái này thì không phải do ngụy trang, mà do đêm qua chưa được ngủ kĩ mà vậy, lại còn không ngừng ho khù khụ nữa.
“Tiểu…Tôn…Nghệ.”
Dương Lâm nhìn Hàn Nghệ với bộ dạng vậy, lại không biết nên gọi thế nào mới phải, đành đại khái cho qua nói: “Ngươi thế này là thế nào?”
“À, không cẩn thận bị trúng phong hàn, nhất thời không chú ý, kết quả là ngày càng nghiêm trọng, thật là mang vạ vào thân, khụ khụ khụ.”
Hàn Nghệ vừa lắc đầu vừa thều thào nói.
Thì ra là ngã bệnh, trả trách đến giờ này còn chưa dậy, không ít người gật đầu như đã hiểu ra vấn đề vậy.
Quan tam thẩm đột nhiên nói: “Ngươi không phải là Tiểu Tôn Bảo Đại Tiên ư? Sao lại có thể ngã bệnh được?”
“Hả ? Tiểu Tiểu..?Đúng, đúng, ta là Tiểu Tôn Bảo.”. Hàn Nghệ sững người, rồi sau đó gật đầu nói.
“Vậy sao ngươi lại có thể bị bệnh?”
Hàn Nghệ ấp úng nói: “Việc này…việc này…”
Hùng Đệ lập tức chen vào: “Hàn đại ca, chẳng phải là huynh làm phép quá độ sao?”
“À đúng đúng đúng!”
Hàn Nghệ liên tiếp gật đầu nói: “Ta nhớ nhầm, nhớ nhầm, làm phép quá độ, làm phép quá độ, ngươi nhìn ta xem, quá độ tới mức đầu óc hồ đồ cả, ta sao có thể bị bệnh chứ, nói ra cũng chẳng có ai tin cả.”
“Làm phép quá độ?”
Cả đám thôn dân đều tỏ vẻ nghi hoặc nhìn Hàn Nghệ, ngươi chẳng phải là quá ngốc đó sao, vừa rồi còn nói là bị trúng phong hàn, giờ lại chuyển thành làm phép quá độ . Hàn Nghệ liếc mắt nhìn mọi người, ho khù khụ mấy tiếng, rồi cười ha hả cố tỏ vẻ thoải mái nói: “Thật là có lỗi quá, ta giấu mọi người lâu như vậy, thực ra…thực ra ta là Tiểu Tôn Bảo Tiên Nhân từ trên trời xuống, phụng mệnh hạ phàm bắt yêu tinh.”
Bộ dạng này của ngươi mà đòi bắt yêu tinh, ta thấy không bị yêu tinh nó bắt đã là may mắn lắm rồi.
Mọi người đều nhìn hắn với vẻ hồ nghi.
Dương Vân đột nhiên nói: “Nếu như ngươi là tiên nhân, vậy sao lúc trước không cứu Hàn thúc.”
“Hả? Lúc… lúc đó ta còn chưa hạ phàm.”
“Sai rồi, chẳng phải ngươi bảo là đã hóa thành tia sét mà hạ phàm sao?”
“Ta…việc này…”
“Tiên nhân các ngươi hạ phàm thì phải giết người sao? Hàn huynh chính là bởi cái tia sét đó mà mất mạng đó.”
“Khụ khụ khụ!”
Hàn Nghệ lo tới mức lại ho một trận dữ dội.
Trương lục thúc đột nhiên nói: “Tiểu Nghệ, có phải ngươi đang lừa bọn ta?”
“Không có, không có, ta khụ khụ sao lại có thể lừa các vị chứ.” Hàn Nghệ ôm chặt miệng ho lên từng cơn thống thiết.
“Ai ôi, sao ngươi lại ra đây vậy, ngươi phải biết là đang có bệnh trong người chứ!”
Chợt từ một chỗ không xa truyền tới giọng nói lo lắng, mọi người quay đầu lại, chỉ thấy Tiêu Vân đặt chiếc chậu gỗ trên tay xuống vội bước tới, đỡ lấy Hàn Nghệ, rồi lại nói với thằng mập: “Tiểu Béo, đệ rõ ràng biết Hàn đại ca trúng phong hàn, sao lại còn dìu huynh ý ra đây, ngộ nhỡ bệnh tình nặng hơn thì làm sao, đứa trẻ này thật chẳng biết gì cả.”
Hàn Nghệ vội thấp giọng nói: “Ở đây đông người như vậy, cô đừng có ăn nói lung tung!”
Tiêu Vân sửng sốt liếc nhìn mọi người, rồi lập tức ngậm chặt miệng lại, làm ra vẻ như chưa hề nói gì vậy.
Loanh quanh một hồi thì hóa ra là trúng phong hàn thật, còn nói gì mà làm phép quá độ, đều là giả dối cả.
Cứ như vậy, mọi người đã không còn nghi ngờ gì nữa.
Dương Lâm buồn bực nói: “Tiểu Nghệ, ngươi học thói xấu rồi, sao lại có thể đi lừa gạt vậy chứ.”
“Ta… ta…khụ khụ khụ.” Hàn Nghệ lúng túng một hồi, rồi lại ho lên dữ dội.
“Bọn ta đều là trưởng bối của ngươi, sao ngươi lại đi lừa gạt bọn ta chứ? Ngươi trước kia đâu có như vậy.”
“Ngươi thật là quá đáng đó, rõ ràng là chẳng coi tôn trưởng ra gì.”
“Hàn huynh là một người thật thà lương thiện như thế, nếu như ông ấy linh thiêng mà nhìn thấy ngươi trở thành thế này, thì sẽ đau lòng lắm đó.”
—
“Ta…”
Hàn Nghệ đối mặt với sự chỉ trích của mọi người, ức đến phát khóc.
Tiêu Vân đột nhiên nói: “Các vị thúc thúc thẩm thẩm, các vị cũng chớ ép huynh ấy nữa, đây đều là do Dương nhị công tử lệnh cho huynh ấy làm Đại Tiên gì đó, huynh ấy cũng chẳng còn cách nào khác…”
Hàn Nghệ dậm chân nói: “Cái cô này, sao cô lại nói ra hả, việc này mà truyền ra ngoài, làm hỏng đại sự của nhị công tử, thì chúng ta đều rơi đầu hết cả đó, khụ khụ khụ, thậm chí còn sẽ liên lụy tới mọi người.”
Dương nhị công tử? Rơi đầu hết cả?
“Tiểu nương tử, vừa rồi cô nói gì? Bọn ta chưa nghe thấy gì đâu.”
“Đúng đúng đúng, bọn ta vừa rồi đều không nghe thấy gì cả.”
“Tiểu Tôn Bảo Tiên Nhân, ngươi làm phép quá độ, cần phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, đừng làm tổn hại đến cơ…tiên thể.”
“Quấy rầy tiên nhân nghỉ ngơi rồi, thật là tội đáng chết, chúng tôi cáo từ đây.”
“Cáo từ, cáo từ.”
“Các vị, các vị, đừng vội đi thế chứ, vào trong ngồi đã.”
Còn ngồi, nếu mà ngồi nữa thì khéo mạng cũng chả còn. Đám bách tính kia trong nháy mắt đã giải tán sạch, chẳng ai còn dám ở lại nữa.
Tiêu Vân nhìn bóng dáng bọn họ đang rời đi, vẻ bỡn cợt nhìn Hàn Nghệ nói: “Con người ngươi quả là có bản lĩnh lừa đảo thật ghê gớm, làm như vậy, bọn họ không chỉ không tin ngươi là Tiểu Tôn Bảo cái gì đó, hơn nữa còn không truyền tin tức ngươi đã về ra ngoài.”
Thế mà gọi là ghê gớm, chút chuyện vặt thôi! Hàn Nghệ đáp lễ nói: “Cô cũng không vừa mà!”
Tiêu Vân vẻ mặt kiêu ngạo nói: “Chả thế, cũng phải xem ta là thê tử của ai chứ.”
“Ặc!”