Dương Tư Nột nhìn Cửu Đăng thần côn quỳ dưới đất, cười lạnh nói: “Vậy sao? Nhưng ta nghe nói, là người của chùa ngươi phát hiện ra tượng đá này, hơn nữa, Tích Thủy Quan Âm cũng là do ngươi nói ra, lẽ nào việc này cũng có người xui khiến ngươi nói sao.”
Cửu Đăng thần côn lập tức mặt xám như tro tàn. Lừa đi, lần này lừa bản thân vào trong hố rồi.
Hiển nhiên là gã còn chưa biết rõ tâm tư của Dương Tư Nột. Vấn đề bây giờ không phải là ngươi có lừa gạt người ta hay không. Kẻ lừa gạt trên đời này không ít, ngươi lừa thì cứ lừa đi, ngươi còn lừa cả mẫu thân của ta, ngươi thật sự là quá to gan. Những quý tộc bọn họ để ý nhất là cái gì, còn không phải là thể diện, danh dự. Mẫu thân của Thứ Sử Dương Châu, thê tử của Dương Cung Nhân bị một tên thần côn lừa gạt đến không biết đông nam tây bắc, còn ngốc đến nỗi chạy đến quyên tiền. Nếu việc này truyền ra ngoài, danh dự của Dương gia nhất định bị hao tổn, thể diện bị vứt là chuyện khó tránh, thậm chí còn trở thành trò cười khi trà dư tửu hậu của những quý tộc khác nữa.
Lần này đã không thể xoay chuyển được nữa.
Cho nên, bây giờ Dương Tư Nột hận Cửu Đăng thần côn thấu xương. Lần này nếu không giết chết ngươi, ta còn làm Thứ Sử cái rắm.
Nhưng việc này không gấp, món nợ giữa chúng ta từ từ tính.
Dương Tư Nột nói với nữ nhi: “Tuyết nhi, con đưa mẫu thân đại nhân về đi.”
Dương Phi Tuyết gật đầu đáp lời, sau đó đỡ lấy Dương lão phu nhân lên xe ngựa đi về.
Dương lão phu nhân vừa đi, Dương Tư Nột liền thể hiện quan uy, quát lên: “Người đâu, lập tức phong tỏa Thiên Tế Tự, phàm là tăng nhân trong chùa, không buông tha cho bất kỳ ai, toàn bộ đều bắt về thẩm vấn cho ta.”
“Tuân mệnh!”
Một đội quan binh lập tức xông về phía Thiên Tế Tự.
Dương gia ta là Quan Lũng đại tộc, là dòng dõi hoàng thật tiền triều, cho dù là bệ hạ nhìn tấy chúng ta cũng phải nhượng bộ ba phần, há là kẻ để những điêu dân các ngươi tiêu khiển chứ. Ngươi chơi đến trên đầu ta, mặc kệ ngươi có gạt người hay không, ngươi đều chết chắc rồi.
Lúc này Cửu Đăng hòa thượng đã hiểu ra, lần này gã hoàn toàn gặp nạn, trong mắt hai đệ tử bên cạnh đột nhiên lóe lên ánh sáng ngoan lệ.
Cửu Đăng hòa thượng đột nhiên vươn tay nắm lấy cánh tay một đệ tử, nói: “Các ngươi đỡ lão nạp đứng dậy đi.”
Hai đệ tử kia sửng sốt, Cửu Đăng hòa thượng thấp giọng nói: “Đừng xung động, chớ làm hỏng đại sự của giáo chủ.”
Hai đệ tử lập tức thu liễm vài phần, dìu Cửu Đăng hòa thượng đứng lên.
Mấy hộ vệ lập tức tiến lên bắt hết toàn bộ bọn họ.
Lão lừa ngốc, đã biết lợi hại của Hàn gia gia ngươi chưa. Hàn Nghệ nhìn thấy một màn như vậy, trong mắt bắn ra hào quang, cho dù là kiếp trước hay là kiếp này, hắn đều vô cùng hưởng thụ khoảnh khắc này, lại liếc nhìn không ít quan binh lên núi, nói với Tiểu Dã bên cạnh: “Tiểu Dã, chúng ta đi trước đi, ở đây không còn an toàn nữa rồi.”
Tiểu Dã chỉ xuống phía dưới.
Hàn Nghệ ha ha nói: “Bây giờ Hùng Đệ là đại anh hùng hàng yêu trừ ma, ai dám động đến y chứ. Yên tâm đi, y sẽ không có chuyện gì đâu.”
Hai người nhanh chóng theo đường nhỏ đi xuống núi.
“Đi mau! Đi mau!”
Mười mấy tăng nhân đi vào trong thành dưới sự thúc giục của quan binh, hai bên có không ít dân chúng theo sát mắng chửi, ai ai cũng sắc mặt dữ tợn, nếu khong phải có quan binh che chở bên cạnh, những tăng nhân này thể nào cũng bị người ta xé xác.
Nửa ngày trước còn là Thiên Tế Tự người người ồn ào, lúc này nhìn lại, chính là gió thu thổi qua, lá khô tung bay đầy trời, càng lộ vẻ thê lương vô cùng.
Thật sự là thế sự vô thường mà!
Không đến thời gian nửa ngày, chuyện của Thiên Tế Tự đã truyền khắp thành Dương Châu, lời đồn đãi tung bay khắp trời, nhưng càng có nhiều tiếng ồn ào cãi lộn hơn, giống như nhà nhà hộ hộ đều đang cãi lộn ầm ĩ, tiếng la khóc, tiếng mắng chửi liên tục.
Bọn họ hoàn toàn tỉnh ngộ, đột nhiên phát hiện nhà mình đã trở nên chỉ có bốn bức tường, có câu nghèo hèn phu thê trăm sự buồn, tiền đã tiêu sạch, trong nhà còn có thể sống yên ổn sao.
Lúc xế chiều lại nhìn thấy từng chiếc từng chiếc xe ngựa tiến vào trong thành dưới sự áp giải của hơn trăm binh sĩ. Trên xe ngựa đặt từng chiếc từng chiếc hòm gỗ lớn, mà bên cạnh xe ngựa còn có không ít quan binh áp giải, đây là tiền tài tịch thu được từ Thiên Tế Tự. đầu năm nay nếu bắt người mà không xét nhà thì chính là biểu hiện không chuyên nghiệp, hơn nữa vừa nghe nói phải xét nhà, các quan binh ca ca ai ai cũng hăng máu như gà chọi, làm việc vô cùng nhiệt tình hăng hái, không đến nửa ngày đã xét cho Thiên Tế Tự không còn một mảnh.
Dân chúng bên cạnh vô cùng kích động, đây đều là tiền của bọn họ, nhưng quan phủ sẽ không trả tiền lại cho bọn họ.
Hàn Nghệ đứng trước cửa một quán trà, trong tay bưng một ly trà, nhìn từng chiếc từng chiếc xe ngựa kia, khóe miệng nở nụ cười khó nắm bắt.