Huyết Yêu như sắp mất hết chút kiên nhẫn còn sót lại, nhưng hắn vẫn nói rất nhẹ nhàng:
“Ngươi còn không chịu hiểu hay sao? Vô Âm chỉ xuất hiện khi được triệu hồi thôi, hắn cũng giết người khi chủ nhân chỉ định người bị giết. Ta nói cho ngươi biết một bí mật đây: ngươi sau này cũng sẽ như hắn, ngươi cũng sẽ chỉ giết người khi được triệu hồi, đừng cố giết ai nếu như không được chủ nhân quyết định, nếu không ngươi sẽ tan biến mãi mãi.”
Văn Thành lắc đầu như điên, gã không tin nổi vào sự thật tàn khốc này, gã có nằm mơ cũng không nghỉ được bản thân có cái kết cục này, gã sẽ biến thành Vô Âm mãi mãi mặc cho người khác sai khiến gã giết người. Gã không muốn như vậy, nếu gã giết người để bị như vầy, gã thà chưa từng giết chết ai. Có phải đã muộn khi gã hối hận không?
Văn Thành nằm xuống đất thở phì phò, gã bắt đầu khóc to. Huyết Yêu lắc đầu nói:
“Ta cho ngươi một đặc ân, ta sẽ đốt câu thần chú triệu hồi ngươi đi, sau này sẽ không ai triệu hồi ngươi được nữa.”
“Vậy tôi sẽ đi về đâu?”
“Nếu ngươi tin tưởng ta, ta sẽ cho ngươi một chổ giam tốt nhất. Sau này, ngươi chỉ ngồi trong đó hối lỗi là được, bị giam hay lạc vào cỏi hư vô để rồi biến thành cổ máy giết người cho kẻ khác, ngươi tự mình chọn đi.”
Văn Thành vẫn nằm đó, đôi mắt giáng vào đám kiến lửa đang bò thành hàng, chắc chúng đang đi tìm kiếm thức ăn cho mình, nhìn chúng thật tự do tự tại. Còn gã thì sao, giờ đây gã sẽ không còn là gã nữa, không còn là một con người bình thường nữa mà chỉ là một tên ma không ra ma, quỷ không phải quỷ và đi giết người khi được gọi đến mà thôi. Từ nay, gã không còn được mở miệng gọi tên cậu ấy nữa, câu xin lỗi cũng không thể nào thốt ra được nữa. Gã đã sai ở đâu, chẳng một ai nói cho gã biết. Gã đưa tay gạt đi dòng lệ đang tuôn trào như dòng nước, gã khóc thì có ích lợi gì nữa đâu, nếu nước mắt có thể xóa đi mọi tội lỗi thì người ta chỉ cần phạm lỗi rồi khóc là xong ngay.
Nhất Uy và Trúc Chi chạy tới đứng cạnh Huyết Yêu, họ nhìn gã không có lấy một chút cảm tình nào. Văn Thành hết hồn nhìn họ, sao họ còn sống mà đứng dưới này, Thiên Thanh và Thanh Lâm đã đi đâu, chuyện gì nữa đây.
Nhất Uy nói với Huyết Yêu:
“Hai anh em họ đang ngủ một giấc rồi, chúng ta sẽ có chút thời gian riêng tư. Không biết sao hai người đó lại đánh hơi mà đến đây vào giờ này, suýt nữa làm hỏng kế hoạch của chúng ta.”
Văn Thành nghe vậy thì hỏi ngay:
“Kế hoạch của các người?”
Trúc Chi mỉm cười:
“Đúng vậy, mục đích của tụi này thứ nhất là mong muốn anh tự mình thừa nhận đã giết người, thứ hai là lấy chút đỉnh máu của anh để giải thoát cho Vô Âm, thứ ba muốn anh sám hối một chút về lỗi lầm của mình. Đầu tiên, tôi và Nhất Uy giả vờ yêu nhau để anh tưởng rằng tôi phản bội anh Thanh, lúc đó đương nhiên anh sẽ càng muốn giết tôi hơn; sau đó Huyết Yêu giả vờ phạt tụi này phải dọn dẹp thư viện, đương nhiên cũng vờ để lộ cho anh biết chuyện đó rồi.”
Nhất Uy nói tiếp câu chuyện:
“Theo kế hoạch, Vô Âm xuất hiện và giết chết tụi này. Anh biết đấy, Vô Âm không thể không giết người được, nếu không anh ấy sẽ tan biến mãi mãi, chỉ còn cách Huyết Yêu phải tạo thế thân của tụi này để cho Vô Âm giết. Hai người trong thư viện mà anh nhìn thấy chính là tụi này, chỉ có điều người mà Vô Âm giết lại không phải là tụi này, tụi này đã nhanh chóng ngồi xuống nấp sau hàng ghế.”
Trúc Chi tiếp lời:
“Vô Âm vờ đánh rơi cây búa, tụi này đã hy vọng anh nhặt cây búa lên thôi vì có như vậy mới lưu lại dấu vân tay của anh, sau đó tụi này sẽ ép anh nhảy vào bẫy, tụi này sẽ ghi âm lại đoạn anh tự nhận mình đã giết người. Không ngờ, anh sợ tụi này chưa chết hẳn, tính dùng cây búa giết chết tụi này, Huyết Yêu phải hiện ra để cản anh lại.”
Huyết Yêu nói tiếp:
“Ngoài dự đoán của ta còn có một chuyện nữa: hai anh em họ Diệp kia lại xuất hiện đúng lúc làm cho kế hoạch A của ta bị phá sản, còn ngươi lại dùng cây búa kia hại người vô tội.”
“Tụi này chỉ còn cách gài anh tự mình nói đã triệu hồi Vô Âm ra, như vậy anh Thanh sẽ nghĩ rằng anh bị điên, vì Vô Âm làm gì tồn tại trên đời này.”
Văn Thành gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, thì ra mọi chuyện là như vậy, bọn họ đã cùng nhau gài bẫy gã, còn gã không những đã nhảy vào bẫy mà còn tự biến mình thành Vô Âm thứ hai. Trúc Chi nói tiếp:
“Tôi với anh Thanh thật ra không phải bồ bịch gì hết. Chúng tôi đang cùng nhau tìm hung thủ thật sự. Anh ấy nhớ lại cách đây 10 năm có người đã xé tờ nhật ký của ảnh, tụi này đã cùng ảnh suy luận một chút. Cuối cùng những người đáng nghi nhất chính là những người bạn thân của anh Thanh, cho nên tôi với anh ấy mới diễn một màn kịch như vậy nhầm tìm ra kẻ giết người, vì tụi này biết nếu hắn biết tôi với anh Thanh đang quen nhau có khi sẽ ra tay giết tôi như đã giết chị Huyền.”
“Ra là vậy, thì ra hai người chẳng yêu nhau, tôi biết mà, dễ gì cậu ấy quên được cô ta. Đã mười năm trôi qua rồi, chưa một ngày nào cậu ấy ngừng nghĩ về cô ta.”
Trúc Chi nghiêm mặt hỏi Văn Thành:
“Cái sai của anh là gì anh biết không?”
“Cô tính nói là do tôi giết người nên mới chịu hình phạt phải không?”
“Không. Anh sai ở cách yêu một người.”
Văn Thành ném một ánh nhìn khinh bỉ về phía Trúc Chi, gã nói:
“Cô em thì biết gì về tình yêu mà dạy đời tôi?”
“Mặc dù chưa yêu đương lần nào, nhưng tôi vẫn biết yêu một người là muốn người đó hạnh phúc hơn là gây tổn thương cho người đó lẫn người mà anh ấy yêu.”
Văn Thanh nghiêng đầu, nghiêm túc nhìn Trúc Chi, cô phớt lờ ánh mắt của gã, cô tiếp tục luyên thuyên:
“Anh luôn miệng nói yêu anh ấy, nhưng anh chỉ muốn một mình độc chiếm anh ấy mà không cần biết anh ấy cần gì và muốn gì. Anh chỉ nghĩ nếu giết được chị Huyền, anh sẽ là người ở bên anh ấy suốt đời mà không nghĩ rằng anh ấy làm sao có thể yêu anh, anh ấy yêu con gái mà, anh ấy chỉ xem anh như một người bạn như một người anh em của mình. Anh vô cùng ích kỷ, không lẽ anh muốn anh ấy suốt đời không lấy vợ sinh con, không muốn anh ấy hạnh phúc, cứ mỗi lần anh ấy yêu ai anh lại đi giết người đó sao?”