Hắn dựa vào cảm giác chậm rãi đi từng bước về phía trước, tay phải nắm chặt trường đao, linh giác nhanh nhạy tăng lên tới cực điểm. Bên ngoài khu sơn lâm là một vùng đất um tùm rậm rạp. Lúc đi qua những lùm cây, mắt Thần Nam vụt sáng. Nhờ vào ánh trăng, hắn phát hiện ra trên một lùm cây là một sợi tóc dài quấn vào, tung bay.
Hắn cẩn thận lấy sợi tóc xuống, cẩn thận quan sát. Một sợi tóc đen nhánh, óng mượt, mềm mại, dài giống với tóc của Mộng Khả Nhi. Quan trọng nhất chính là ở vùng đất hoang vu này, không phải của ả thì còn là của ai được nữa.
Tử kim Thần long vui mừng kêu lên: “Grwào… mẹ mìn này quả nhiên đã bị trọng thương, nếu không thì làm sao lại có thể đi bộ đi qua đám cây cối gai góc này được. Nếu như ả không bị thương thì chắc đã sớm cưỡi lên Ngọc Liên đài trở về Tội Ác chi thành rồi.”
Thần Nam đưa tay ra hiệu cho nó ngừng nói. Một người, một rồng lại thận trọng tiếp tục đi về phía trước, được chừng hơn năm trăm mét, tới vùng bên ngoài của đám cây cối rậm rạp, lại tìm thấy thêm một sợi tóc dài đen nhánh, mềm mại mắc vào trên một sợi mây.
” Grwào… Xem ra đúng là ả đã men theo hướng này để đi rồi!”
Phía trước đám cây cối um tùm này là một sơn cốc nhỏ, trong cốc là dòng suối nhỏ chảy hướng ra ngoài, dưới ánh trăng dòng nước phát sáng mờ ảo, tiếng suối róc rách thật êm tai.
Diện tích của sơn cốc không lớn, chỉ khoảng ba dặm vuông, trong cốc hoa trà hoang nở rộ, từng đợt hương thơm phảng phất bay tới, đây đúng là một tiểu cốc ưu nhã.
Thần Nam nghĩ thầm, với thiên tính con gái của Mộng Khả Nhi, rất có khả năng đang trị thương ở đây, vì thế hắn càng trở nên thận trọng, tránh kinh động tới đối thủ rất có thể đang ẩn náu ở đây.
Đột nhiên, Tử kim Thần long vui sướng nhảy vọt trên không trung, nhưng không dám phát ra bất cứ tiếng động nào. Nó ra hiệu cho Thần Nam nhìn về phía trước, chỉ thấy bên cạnh một dòng suối trong veo, trên một cành cây trà có vắt một bộ y phục nữ nhân màu trắng, đang tung bay trong gió.
Thần Nam nheo mắt lại nhìn. Đúng là áo ngoài của Mộng Khả Nhi. Hắn đưa trường kiếm ra phía trước, cẩn thận đi từng bước tiến lên phía trước.
Khi cách bụi hoa trà chừng không đầy mười trượng, đột nhiên một luồng ánh sáng mạnh giống như tia sét từ trong bụi hoa trà lao tới, phát ra một luồng sóng năng lượng đáng sợ, khiến cho những đám hoa trà ở xung quanh bị thổi rạp xuống, hoa trà rơi lả tả.
Thần Nam vội vàng nghiêng người tránh né, trường kiếm chém nghiêng xuống, đỡ lấy luồng ánh sáng mãnh liệt đánh tới.
“Bùm!”
Một tiếng nổ lớn vang trời vang lên, ánh sáng mạnh chiếu sáng cả sơn cốc. Thần Nam bị bay ra xa bảy, tám trượng, khi rơi xuống, ngực hắn đau nhói, suýt nữa thì thổ huyết.
Cây hoa trà đổ rạp xuống từng mảng từng mảng, nát vụn, vô số hoa trà bay rợp trời, khu vực trong vọng mười trượng đều hóa thành đất bằng phẳng, tất cả mọi loài thực vật đều bị tiêu diệt.
Thần Nam định thần lại, nhìn về hướng có ánh sáng đánh tới, chỉ thấy Mộng Khả Nhi đang bước ra từ trong đám hoa trà. Nàng mặc một bộ quần áo trắng bó sát người, thân hình uyển chuyển, vô cùng gợi cảm, dung nhan tuyệt mỹ phát ra ánh sáng dịu nhẹ, hai mắt long lanh thần quang.
Lúc này Mộng Khả Nhi như đang cười, mắt không chớp nhìn Thần Nam. Nàng ta vốn là một tuyệt thế mỹ nữ, ngày thường ăn mặc đoan trang, phát ra vẻ thánh khiết, lúc này trên người chỉ mặc một bộ quần áo bó sát, càng lộ ra vẻ gợi cảm, trong vẻ thánh khiết còn có cả vẻ khêu gợi, tỏa ra sự hấp dẫn mê người.