– Vì sao nhìn thấy ta lại muốn chạy? Ta không làm gì cúc hoa của ngươi đâu.
Chuyện này… Nghe tới chuyện này, Lăng Hàn lập tức hiểu sao Phó Cao Vân lại có vẻ mặt như vậy, nữ nhân này cũng quá đàn ông a.
– Nha đầu chết tiệt này, tại sao không có một chút phong phạm nào của nữ nhân chứ?
Lão đầu tóc trắng kia nghe vậy tức giận tới mức run rẩy, hắn là Tư Đồ Đường, bị Hướng Nghiêm thúc nhiều lần, hôm nay rốt cuộc cũng tới.
Nữ tử như nam nhân kia là cháu gái duy nhất của hắn, gọi là Tư Đồ Tiểu Chân, bởi vì con của hắn và con dâu chết sớm, cho nên đây là thân nhân duy nhất của hắn. Được hắn sủng nịnh, hiện tại từ nữ thành đàn ông, không thể gả được cho ai.
Tư Đồ Tiểu Chân a lên một tiếng, nàng còn không dám ngang nhiên cãi lời gia gia, lại giả vờ khiêm tốn tiếp nhận, dạy mãi mà không sửa được.
– Bái kiến Nghiêm lão, Đường lão.
Phó Cao Vân bước tới trước vài bước, hành lễ với hai vị đan sư.
Đây là hai vị đan sư cấp bậc cao nhất của Phó gia, cũng là một trong những tài phú lớn nhất. Đáng để khiến cho mỗi một người trog Phó gia cung kính hành lễ.
Hai vị đại đan sư đều cười cười, sau đó hướng Nghiêm mặt mày hớn hở đón Lăng Hàn, nói:
– Tiểu tử, rốt cuộc ngươi cũng tới. Đến đây, đến đây, để cho lão phu khảo thí ngươi một chút, xem đan thuật có lùi bước hay không.
– Nghiêm lão quỷ, ngươi gọi lão phu tới đây làm gì?
Tư Đồ Đường thì tức giận nói:
– Lão phu bận rộn, không rảnh mò mẫm với ngươi.
Lăng Hàn không khỏi đổ mồ hôi lạnh, hắn rốt cuộc cũng biết Tư Đồ Tiểu Chân này từ nữ biến thành nam nhân là học từ ai.
Tư Đồ Tiểu Chân thì tò mò nhìn Lăng Hàn, nàng đã quen biết Hướng Nghiêm rất lâu, nhưng mà chưa thấy Hướng Nghiêm thân thiết với ai như vậy.
HƯớng Nghiêm hừ lạnh một tiếng, khinh thường nói.
– Đường lão quỷ, lão phu khuyên ngươi vẫn không nên lãng phí thời gian trên Phong Hỏa Cửu VÂn đan.
– Cái gì? Không ngờ ngươi lại dám bảo ta lãng phí thời gian?
Tư Đồ Đường lập tức nhảy dựng lên.
– ngươi mới lãng phí thời gian, cả nhà ngươi đều lãng phí thời gian. Ngươi chờ đó, không tới một vạn năm, lão phu có thể luyện chế ra được Phong Hỏa Cửu Vân đan.
– Hắc hắc.
Hướng Nghiêm cười lạnh, hắn thoáng cái ném ra một bình ngọc, vẻ mặt không chút quan tâm nào, nhưng trong lòng lại vui vẻ như nở hoa.
Tư Đồ Đường vô thức tiếp nhận, nhưng lại không có chút kiên nhẫn nói:
– Làm gì vậy?
– Mở ra xem đi.
Hướng Nghiêm phất phất tay.
– Giả thần giả quỷ.
Tư Đồ Đường xùy một tiếng, hắn ra vẻ tùy ý mở bình ngọc, nhưng mà vẻ mặt lại có biến hóa rất lớn. Bởi vì hắn đã nghe thấy mùi hương của đan dược.
Thân thể của hắn khẽ run rẩy, thốt lên một tiếng.
– Phong Hỏa Cửu Vân đan?
– Ha ha, chỉ là chuyện nhỏ, chuyện nhỏ.
Hướng Nghiêm cố ý nói, bộ dáng ra vẻ ngươi không cần khen ta, một chút chuyện này cũng không cần phải khen làm gì.
Tư Đồ Đường kinh ngạc tới ngây người, hắn đổ ra một khỏa đan dược, cẩn thận nhìn xem. Vừa nhìn thấy, vẻ mặt càng ngày càng kích động, ngay cả râu cũng run ên.
Vì tu bổ đan phương cổ này cùng với luyện ra Phong Hỏa Cửu Vân đan hắn đã tốn hơn mười ức năm thời gian, thậm chí còn vì vậy mà sinh ra chia rẽ với Hướng Nghiêm, hai người nhao nhao mấy lần, trở thành oan gia đối đầu.