Nửa ngày sau, Phó Hiểu Vân thành công vượt qua thiên kiếp, phiêu nhiên hạ xuống.
– Vân muội, sao rồi?
Bắc Huyền Minh tiến lên phía trước hỏi:
– Trảm Trần hoàn mỹ.
Phó Hiểu Vân nhàn nhạt nói, chém đứt tình thương phụ mẫu, ảnh hưởng đối với nàng rất lớn, làm cho tính cách nàng lạnh lùng hơn rất nhiều.
– Chúc mừng Vân muội.
Bắc Huyền Minh cười nói, hắn không để ý tới việc Phó Hiểu Vân chém trần duyên gì.
Trảm Trần hoàn mỹ, xứng đôi với hắn. Hơn nữa nếu như Phó Hiểu Vân Trảm Trần khác loại thành công, ngược lại hắn còn cảm thấy bị đối phương áp chế một đoaàu. Nhưng hiện tại hắn cảm thấy như vậy đã là hoàn mỹ rồi.
– Đi.
Phó Hiểu Vân quét mắt nhìn qua Nữ Hoàng và Lăng Hàn một lần, nàng cũng không cho rằng hai người này có thể trảm Thiên địa thành công. Cuối cùng đều phải giống như nàng, bị ép trảm mình một đao.
Cưỡng ép trảm Thiên địa, rất khó.
Đã như vậy đương nhiên nàng không muốn lãng phí thời gian.
Tự nhiên Bắc Huyền Minh có chút không cam lòng, kỳ thực hắn rất muốn chém Lăng Hàn. Thế nhưng sau khi Phó Hiểu Vân Trảm Trần lại cao ngạo, lạnh lùng như nữ vương, khiến cho hắn bị ảnh hưởng. Vô thức không muốn làm trái lời đối phương.
Hai người thả bè gỗ xuống, xuôi dòng mà đi.
– Ta không thể giết ngươi, thế nhưng ta không tin rằng ngươi có thể vượt qua cửa ải Trảm Trần này.
Bắc Huyền Minh lại nhìn Lăng Hàn, nhiều ngày như vậy không có Trảm Trần thành công, như vậy trên cơ bản sẽ không thành công. Cho dù hắn không ra tay, Lăng Hàn cũng tất bị Thiên đạo chém rụng.
Hắn thu hồi ánh mắt, không còn đặt con sâu cái kiến này vào trong lòng. Hắn là Vương giả Thiên kiêu, cần đi ghi hận con sâu cái kiến sao
Hai người một bè phiêu nhiên rời đi. Thiên Phượng thần nữ lúc này mới thở dài một hơi, nàng luôn lo lắng Bắc Huyền Minh sẽ đột nhiên ra tay,.
– Không có việc gì, ta luôn để tâm tới hắn.
Lăng Hàn đột nhiên nói, khóe miệng nở nụ cười.
Làm người cũng nên có tâm phòng bị người khác. Đừng nói là Bắc Huyền Minh này, ngay cả Phó Hiểu Vân hắn cũng không tín nhiệm. Bởi vậy tuy rằng mọi người đều ở đây tiến hành Trảm Trần, nhưng mà Lăng Hàn thủy chung vẫn giữ một đạo thần ý. Vạn nhất đối phương muốn làm khó dễ, như vậy hắn sẽ lập tức thu ba người vào trong Hắc tháp.
Khá tốt, tuy rằng Bắc Huyền Minh kia nhiều lần có ý niệm ra tay trong đầu, nhưng mà cuối cùng cũng không có ra tay.
Hai người này vừa đi, cuối cùng Lăng Hàn cũng toàn tâm toàn ý vùi đầu vào Trảm Trần.
Một đao trảm Thiên địa, rất khó khăn.
Thoáng cái đã là ngày thứ hai mươi sáu bọn hắn tiến vào Trảm Trần Uyên, cách lúc Trảm Trần uyên đóng cửa cũng chỉ còn lại thời gian chưa tới một phần ba.
Trên người Lăng Hàn, Nữ Hoàng đồng thời có khí tức cường đại lưu chuyển ra, hóa thành hai thanh thần đao, sau đó liên tục ngưng tụ, cuối cùng tạo thành một thanh Thiên đao khổng lồ, chém về Thiên địa.
Trảm lại Thiên địa.
Roẹt roẹt, một đao chém ra, rõ ràng không chém được tới bất kỳ vật gì, nhưng mà lại có thể khiến cho trong thiên địa bộc phát ra tiếng vọng vô tận. Ầm ầm. Thiên địa vang vọng, có tiếng sấm cuồn cuồn, giống như thiên địa đang tức giận vậy.
Trảm Thiên địa một đao, đây là hành động ngỗ nghịch với Thiên địa, đương nhiên Thiên địa phải tức giận rồi.
Thiên Phượng thần nữ lại có chút vui mừng, điều này đại biểu cho việc Lăng Hàn và Nữ Hoàng gần như thành công.