– Nếu không muốn chết, cút ngay lập tức, vĩnh viễn không nên trở về!
Trọng Bát Độ quay lưng về phía Lăng Hàn, trực tiếp phát hiệu lệnh, dưới cái nhìn của hắn, Thánh Nhân mở miệng, phàm phu tục tử đương nhiên chỉ có nghiêm khắc tuân theo.
Lăng Hàn không khỏi nở nụ cười hỏi:
– Khai Vân cấm địa của các ngươi có phải là có Khai Vân Vương không?
– Lớn mật, tôn húy của Lão tổ cũng là ngươi có thể gọi thẳng!
Trọng Bát Độ giận dữ mà lên, một tay chỉ vào Lăng Hàn, vẻ mặt uy nghiêm đáng sợ.
Quả nhiên.
Lăng Hàn gật gù, không nghĩ tới sẽ vào lúc này, dưới tình huống này nhìn thấy hậu nhân của Khai Vân Vương. Hắn cười nhạt nói:
– Có cơ hội, ta sẽ đi Khai Vân cấm địa bái phỏng một hồi.
– Ngươi coi mình là ai?
Trọng Bát Độ không khỏi nở nụ cười, ngươi coi mình là nhân vật nào? Cái gì có cơ hội đi bái phỏng một hồi, chỉ là giun dế Hằng Hà Cảnh.
– Nói không nghe, muốn chết!
Hắn hừ lạnh một tiếng, chỉ tay về phía Lăng Hàn, xèo, một điểm sáng đen kịt tuôn ra, bắn về phía trán của Lăng Hàn.
Lăng Hàn đồng dạng trong nháy mắt, một ánh kiếm dâng lên, công kích của Trọng Bát Độ bị xóa đi.
– Hả?
Trọng Bát Độ không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc, tuy chỉ là tiện tay một đòn, nhưng Thánh Nhân chi uy chính là cường đại nhất trên đời này, chẳng lẽ còn giết không được một Hằng Hà Cảnh nho nhỏ?
Nhưng sự thực là quỷ dị như vậy, Lăng Hàn lại hóa giải một đòn của hắn.
Sao có thể có chuyện đó!
– Có ý tứ!
Trọng Bát Độ lạnh lùng nói, tuy cực kỳ giật mình, nhưng Thánh Nhân tự nhiên có khí độ của Thánh Nhân, không hoảng chút nào.
– Tới không đi là bất lịch sự, ngươi cũng tiếp ta một chiêu!
Lăng Hàn lấy ngón tay làm kiếm, đánh về phía Trọng Bát Độ.
Trọng Bát Độ vung chưởng chặn lại trước người, oành, hai người lần thứ hai trao đổi một kích.
Bọn họ không có ra tay nữa, chỉ là nhìn lẫn nhau.
Thông qua hai lần giao thủ, Trọng Bát Độ đã xác định Lăng Hàn nắm giữ sức chiến đấu cấp bậc Thánh Nhân, điều này làm cho hắn cực kỳ không rõ, bởi vì mặc ngươi lại yêu nghiệt, quy tắc không tới, lực lượng mạnh hơn cũng không có tác dụng.
Nhưng có sức chiến đấu cấp bậc Thánh Nhân, cùng thực lực có thể ngang hàng hắn, kia là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Trọng Bát Độ có tự tin tuyệt đối, Lăng Hàn tuyệt đối không thể là đối thủ của hắn, nhưng quyết không phải hắn hai ba chiêu liền có thể trấn áp, nếu khai chiến, Long gia cũng có thể bị phá hủy hoàn toàn.
Tuy hắn coi trời bằng vung, nhưng cũng không có cuồng đến trình độ dám ở trong nhà Trung Thánh xằng bậy, vì lẽ đó hắn không có ra tay tiếp.
– Thật biết điều!
Hắn trao đổi một câu lời kịch.
– Ta cực kỳ hiếu kỳ, ngươi rõ ràng chỉ là Hằng Hà Cảnh mà thôi, làm sao nắm giữ thực lực cường đại như vậy?
Lăng Hàn nói:
– Khai Vân cấm địa ở đâu, rảnh rỗi ta đi ngồi một chút?
– Ngươi là ăn thiên tài địa bảo gì sao?
Trọng Bát Độ lại hỏi.
– Ta nhìn ngươi không hợp mắt, chuyện hôn sự này dự định quấy tung.
Lăng Hàn nói.
Hai người đều hỏi một đằng trả lời một nẻo, hoàn toàn không có ý nghĩa.
Trọng Bát Độ trầm ngâm nói:
– Trên người ngươi tất nhiên nắm giữ bí mật rất lớn, ta sẽ tìm ra toàn bộ!
Lăng Hàn nở nụ cười:
– Không sợ chết, cứ đến, xem ta giết ngươi như thế nào!
– Ha ha, ha ha ha ha!
Trọng Bát Độ cất tiếng cười to.
– Ta còn chưa từng thấy Hằng Hà Cảnh giống như ngươi, quả thật có tư cách hung hăng. Nể tình đây là Long gia, ta liền để ngươi hung hăng một trận.