Theo lý thuyết, sức chiến đấu của hắn chiếm ưu thế, không nên có cảm giác bất an a, nhưng hiện tại lại có một cảm giác buồn bực, để hắn bất an.
– Quỳ xuống, xin lỗi Kim huynh, nếu Kim huynh chịu tha thứ ngươi, vậy xóa bỏ, bằng không, ta sẽ cho ngươi biết cái gì gọi là hối hận.
Lăng Hàn uy nghiêm đáng sợ nói.
– Nói láo!
Dương Sương giận dữ, thu chân về đá tới Lăng Hàn.
Lăng Hàn cũng ra chân, oành, hai người đấu một chiêu, dồn dập lui về phía sau.
Dương Sương ngơ ngác nói:
– Ngươi, ngươi đột phá đại cực vị!
Không chỉ như thế, lực lượng của đối phương lại có thể ngang hàng hắn, để hắn chấn kinh đến tê cả da đầu!
Hắn là đại viên mãn trung kỳ, lực lượng xấp xỉ cảnh giới, sức chiến đấu thì có thể vượt qua một tinh. Đối phương chỉ là đại cực vị sơ kỳ, nhưng lực lượng có thể ngang hàng mình, điều này có ý vị gì?
Lực lượng vượt qua Ngũ Tinh!
Ở Hợp Ninh Tinh, thiên tài Ngũ Tinh chỉ tồn tại ở trong truyền thuyết, nữ hoàng bệ hạ có thể là thiên tài Ngũ Tinh, bất quá chưa từng có người nào chứng minh. Nhưng hiện tại có người ở lực lượng liền vượt qua Ngũ Tinh, đây há có thể không làm hắn kinh bạo?
Ngươi lại học mấy môn tuyệt học, vậy sức chiến đấu không phải có thể vượt qua lục tinh sao?
Hơn nữa, vẻn vẹn hai năm mà thôi, tên này lại đạt đến đại cực vị, nào có thể nhanh như vậy?
– Quỳ xuống cho ta!
Lăng Hàn ra tay, trấn áp tới Dương Sương.
– Đừng hòng! Đừng hòng!
Dương Sương phản kích, hắn tuyệt không cho phép mình thua Lăng Hàn.
Lăng Hàn một quyền một chưởng, như núi sụp đổ, như lửa hừng hực.
Hắn phát hiện, mình tính toán sai lầm sức chiến đấu của mình.
Hóa ra trong lúc vô tình, lực lượng của hắn đã vượt qua Ngũ Tinh, lại thêm thần văn trọng lực cùng thần văn hỏa diễm, đã đủ để hình thành sức chiến đấu lục tinh.
Mà cái này, vẫn không có vận chuyển Diệt Long Tinh Thần Tiễn hoặc Khoái Tự Kiếm Quyết.
Sức chiến đấu cực hạn của hắn, hoàn toàn có khả năng đạt đến thất tinh!
Đánh nhau chính diện, hắn thậm chí có thể đường đường chính chính chiến Sơn Hà Cảnh đại viên mãn đỉnh cao! Lại thêm thể phách cùng sức khôi phục, trong Sơn Hà Cảnh, hắn đã vô địch.
– Ta muốn trấn áp ngươi, ngươi cũng chỉ có bị trấn áp mà thôi!
Lăng Hàn triển khai Khoái Tự Kiếm Quyết, chiêu nào chiêu nấy ác liệt, đầu ngón tay lưu chuyển, Kiếm Khí ngang dọc, như thiên ngoại phi thiên.
Dương Sương kêu thảm thiết, trên người hắn không ngừng trúng chiêu, máu tươi tung toé, tuy đều không nặng, nhưng tình cảnh có vẻ rất thảm.
Ngay cả Dương sư huynh cũng bị chà đạp như vậy, Đông phân viện còn có mấy người là đối thủ của Lăng Hàn?
Oành!
Lăng Hàn đánh bay Dương Sương, đoạt kiếm trong tay đối phương, sau đó đỡ Kim Trí Huy dậy nói:
– Kim huynh, ngươi không sao chứ?
– Cũng còn tốt, không nặng.
Kim Trí Huy bò lên, xương của hắn đứt mất mấy cây, nhưng đối với võ giả mà nói, những thứ này đều là chút lòng thành, có đan dược thì tức khắc, nếu không thì mấy ngày liền có thể khôi phục.
Lăng Hàn gật gù, lại tiếp tục nhìn về phía Dương Sương:
– Vừa rồi nói muốn chặt ngươi một chân, sẽ không cho rằng ta chỉ là đang hù dọa ngươi chứ?
– Ngươi dám!
Dương Sương sợ đến run cầm cập.
– Đây chính là Đông phân viện, ngươi làm dữ như vậy, học viện sẽ không bỏ qua cho ngươi!
Xoạt!
Lăng Hàn rút kiếm ra khỏi vỏ, ánh kiếm chém qua, một chân của Dương Sương đã bị cắt xuống.
– Đây là bằng hữu ta, hơn nữa, thanh kiếm này là bằng hữu của ta cố ý đưa tới cho ta! Ngươi cướp kiếm của ta, ta đối phó ngươi, hợp tình hợp lý, không có chém đầu của ngươi đã là nể mặt mũi của học viện! Chẳng lẽ ngươi không biết, trộm đồ vật của mệnh quan triều đình, đây là tội lớn sao?
Dương Sương sửng sốt một chút, sau đó mới kêu thảm thiết, mà nghe Lăng Hàn nói, hắn càng phiền muộn đến cực hạn.
—————