Không nói cũng có thể bước vào Hằng Hà Cảnh, nhưng hy vọng thành Tinh Thần cảnh hẳn là rất lớn?
Vậy còn không đủ ngưu bức!
Trước đó vài ngày, Lẫm Thiên Tông tới một vị sứ giả, phát sinh thông tri cho tam đại Hoàng Triều, Lẫm Thiên Tông sắp tân thu đồ đệ, đến lúc đó tông môn sẽ phái ra nhân viên tiến hành kiểm tra đối chiếu, đạt đến tiêu chuẩn liền có thể thu làm đệ tử, đi Lẫm Thiên Tông tìm hiểu đại đạo.
Thời gian, liền ở một tháng sau.
Sau khi Lăng Hàn biết được, liền bỏ đi ý nghĩ để đám người Vũ Hoàng tiến vào Xích Thiên Học Viện.
Tiến vào Lẫm Thiên Tông không phải tốt hơn sao?
Hắn nói sự tình cho đám người Vũ Hoàng biết, mọi người đều biểu thị đồng ý.
– Hắc hắc, tiểu Thanh Thanh, tư chất của ngươi, vị tất có thể tiến nhập Lẫm Thiên Tông a!
Hách Liên Thiên Vân nhìn Mộ Dung Thanh cười nói.
Mộ Dung Thanh hừ một tiếng:
– Đừng quên, ta chính là dùng lực lượng Phá Hư 17 tinh đột phá, ngươi thì sao?
– Oa nha nha!
Hách Liên Thiên Vân rít gào.
– Bản tọa là Tổ Huyết sôi trào, trực tiếp xông lên Thần cảnh, nếu như để… bản tọa tu luyện mấy năm, đừng nói 17 tinh, dù 20 tinh cũng không nói chơi!
Đây chính là chỗ đau của hắn.
Ánh mắt của Lăng Hàn đảo qua, trừ ba vị huynh trưởng, Hách Liên Thiên Vân, Đinh Bình ra, lần này cùng hắn đi còn có biểu ca Nhạc Khai Vũ, Nghiễm Nguyên, Tàn Dạ, Nguyên Thừa Hòa, Chu Vô Cửu, Thạch Linh thì bị lưu lại Đại Lăng Triều trấn thủ, ngược lại chỉ cần Lăng Hàn thường thường đưa chút thạch đầu về, nó vẫn có thể duy trì tốc độ tiến cảnh cực nhanh như cũ.
Tiến vào Xích Thiên Học Viện mà nói, trừ Nghiễm Nguyên cùng Chu Vô Cửu, những người khác tự nhiên hoàn toàn không có vấn đề, nhưng Lẫm Thiên Tông thì không biết.
Tiêu chuẩn nhập tông hà khắc bao nhiêu?
Lăng Hàn tin tưởng hắn và Vũ Hoàng là hoàn toàn không có vấn đề, nếu bọn hắn không có tư cách tiến vào Lẫm Thiên Tông, vậy tông kia thu không phải thiên tài, mà là quái vật.
Được rồi, có thể đi vào Lẫm Thiên Tông thì vào Lẫm Thiên Tông, không thể vào hắn lại nghĩ biện pháp đưa tới Xích Thiên Học Viện.
Lăng Hàn trở lại học viện, hắn chuẩn bị thỉnh giáo Từ lão đầu một chút, nói không chừng đối phương biết sự tình của Lẫm Thiên Tông.
– Lăng sư huynh! Lăng sư huynh!
Một học sinh đẩy cửa viện của hắn, có chút thở không ra hơi.
– Xảy ra chuyện gì?
Lăng Hàn hỏi.
Người học sinh kia do dự một chút, mới nói:
– Vừa nãy ta đi ngang qua cửa lớn của Đông phân viện, nhìn thấy một người bị người của Đông phân viện chặn lại, hắn nói muốn gặp Lăng sư huynh.
– Gặp ta?
Lăng Hàn sờ cằm, đây là ai a, muốn gặp hắn lại chạy đi Đông phân viện, người nào không biết tứ đại phân viện như nước với lửa, ngươi ở cửa Đông phân viện ồn ào muốn gặp Lăng Hàn, đây không phải đánh người bạt tai sao?
Hiển nhiên, người này biết hắn ở Xích Thiên Học Viện, nhưng không rõ ràng tình huống cụ thể, mới sẽ tiến vào “hang sói”.
– Người kia có đặc thù gì không?
Lăng Hàn hỏi.
Học sinh truyền tin suy nghĩ một chút mới nói:
– Rất phổ thông… Đúng rồi, trong ngực của hắn ôm một thanh kiếm!
Ồ!
Lăng Hàn ngẩn ra, lẽ nào là Kim Trí Huy, truyền nhân của Chú Kiếm Sơn Trang?
Hắn xác thực hẹn với Kim Trí Huy, nếu như đối phương đúc ra “Thần kiếm đệ nhất thiên hạ”, thì sẽ tự mình đưa tới cho hắn. Lúc này mới chỉ đi qua một năm, đối phương liền hoàn thành?
—————