Bát Tinh!
Ai có thể tin tưởng? Ai dám tin tưởng?
Tên hải tặc kia sờ cổ, không khỏi vừa sợ vừa giận, đừng nhìn một kích này hắn chiếm thượng phong, thương tổn Lăng Hàn lớn hơn nữa, nhưng chỉ cần lực lượng của Lăng Hàn mạnh hơn một chút, một kiếm kia liền có thể lấy mạng hắn.
Phát hiện mình đi qua quỷ môn quan một vòng, hải tặc kinh ra một thân mồ hôi lạnh, quát to:
– Lưu ngươi không được!
Hắn quơ đao chém tới, ánh đao lóng lánh diệu động, thừa dịp hiện tại Lăng Hàn nhỏ yếu, thụ thương, giết chết Lăng Hàn, bằng không cho tiểu tử này mấy năm thời gian, vậy mình tuyệt không phải là đối thủ của hắn.
Nhưng hắn lập tức chấn kinh phát hiện, đầu vai bị thương của Lăng Hàn đang khép lại rất nhanh.
Phốc!
Hắn chấn kinh đến ngừng công kích, chỉ cảm thấy bất khả tư nghị, thể phách mạnh như thế, sức khôi phục kinh người như thế, tiểu tử này là yêu quái sao?
– Trở lại!
Lăng Hàn cười nói.
Hải tặc lộ ra ý sợ hãi, cảnh giới của hắn cao hơn Lăng Hàn, thực lực cũng mạnh hơn Lăng Hàn, nhưng bây giờ trong lòng rất sợ hãi, một chút nắm chắt cũng không có.
– Tiểu tử thật cuồng!
Trong tiếng hừ lạnh, một trung niên hải tặc xuất hiện, thân thể thon gầy, phía sau lại có hư ảnh một mặt trời đỏ.
Nhật Nguyệt Cảnh!
– Ha hả, Tây Thành, đối thủ của ngươi là bản tọa!
Trong tiếng cười dài, trước người Lăng Hàn nhiều ra một nam tử khôi ngô, tay trái của hắn rất bình thường, nhưng tay phải không ngờ lớn hơn một vòng, hơn nữa đen kịt như mực, toả ra quang trạch kim chúc.
– Dương Hiên, tiểu tử này là hậu duệ của Dương gia các ngươi sao?
Cường giả hải tặc được xưng là Tây Thành hỏi, thanh âm ầm ầm như sấm dậy.
Dương Hiên là Nhật Nguyệt Cảnh của Dương gia, cũng chính là nam tử đứng ở trước mặt Lăng Hàn, tay phải lớn hơn một vòng kia, cũng không biết có phải luyện công luyện đến biến dị hay không.
– Có phải hay không, thì liên quan gì tới ngươi?
Dương Hiên lạnh lùng nói, tay phải của hắn bắt đầu tỏa ánh sáng, từng đạo thần văn xuất hiện, đan vào thành một đồ án, tản mát ra khí thế đáng sợ.
– Ha hả, xem ra là phải!
Tây Thành lạnh lùng nhìn chăm chú Lăng Hàn, sát khí tràn ra như thực chất.
Thanh niên này vô cùng nguy hiểm, phải trước tiên trảm trừ, bằng không đợi đến hắn thành khí hậu, vậy hối hận cũng không kịp.
Dương Hiên nâng tay phải lên, nhắm thẳng vào Tây Thành nói:
– Hiện tại trọng lực của Tinh Thần Hải tiêu thất, ngày lành của hải tặc các ngươi cũng kết thúc, chuẩn bị chịu chết đi!
– Ha ha ha ha, nghĩ hay lắm!
Tây Thành xuất thủ, một đạo kiếm quang di động, nhắm thẳng vào Lăng Hàn.
– Ngươi dám!
Tay phải của Dương Hiên đánh ra, nhất thời, thần văn hóa thành từng đạo xiềng xích, quấn về phía Tây Thành.
– Cuồng Lãng Phách Thiểm!
Tây Thành khẽ quát một tiếng, trong cơ thể tuôn ra một mảnh sóng nước, ngăn cản thần văn xiềng xích, mà hắn thì nhân cơ hội giết ra, trường kiếm huy động, nhắm thẳng ngực của Lăng Hàn.
Dương Hiên hơi kinh hãi, trước đó hắn cùng với Tây Thành giao qua mấy lần, biết Cuồng Lãng Phách Thiểm là tuyệt chiêu của đối phương, số lần sử dụng có hạn ở trong thời gian nhất định, không nghĩ tới đối phương dùng nhanh như vậy.
Sát ý của đối phương quá kiên quyết.
Trái lại Dương Hiên, hắn căn bản không nhận thức Lăng Hàn, cũng biết đối phương không phải khách nhân trả tiền lên thuyền, vậy hắn sao chịu xuất toàn lực giữ gìn?
Thái độ của song phương hoàn toàn bất đồng, tạo thành hậu quả tự nhiên cũng hoàn toàn bất đồng.
Tây Thành đột phá trở ngại, trực diện Lăng Hàn!
—————