Hắn cười.
” Chuẩn bị hết rồi.”
Đàm Nhu không muốn dây dưa liền đi qua hắn, Tứ Vương không muốn nàng đi liền bất giác nắm lấy tay nàng lại, nàng vội hất tay hắn ra.
” Tứ Vương, tự trọng chút.”
Lúc hắn đang bất ngờ vì mình lại làm thế thì Đàm Nhu nhìn hắn chằm chằm.
Tiểu Hạnh đứng đằng sau Đàm Nhu cũng nhìn hắn không có thiệt cảm nào, Tứ Vương cười trừ vừa muốn lên tiếng thì giọng nam nhân khác cất lên.
” Tư Nhu công chúa.”
Đứng đằng sau Tứ Vương là nhị hoàng tử Hàn Nhi, Đàm Nhu mỉm cười lễ độ khụy ngối hành lễ.
” Nhị hoàng tử.”
Nhị hoàng tử cũng cúi người hành lễ lại, Tứ Vương chắp tay cúi người với huynh ấy.
Hàn Nhi khua tay bước về phía nàng, Đàm Nhu lùi lại mấy bước.
Hàn Nhi đến trước mặt nàng nhìn nàng mỉm cười.
” Tư Nhu công chúa, ta có thể đi dạo cùng nàng được không?”
Đàm Nhu bật cười đáp lại.
” Đương nhiên là được.”
Hàn Nhi liền kéo tay áo nàng đi về phía trước, Tứ Vương cứ chờ trồng đứng đó nhìn họ đi.
Đàm Nhu đưa mắt nhìn lại hắn mà cười, Đàm Nhu và Hàn Nhi đi khuất bức tường kia Tứ Vương mới thôi nhìn.
Đi khuất hắn rồi Đàm Nhu mới quay đầu nhìn lại, Hàn Nhi dừng lại, Đàm Nhu nhìn Hàn Nhi cau mày.
” Ngươi có nhất thiết phải lộ liễu như vậy không.”
Hàn Nhi cười.
” Không nói thì hắn vẫn bám theo ngươi, liều một phen chắc không sao đâu.”
Đàm Nhu đi tiếp, Hàn Nhi cũng theo, Hàn Nhi ở ngoài cung trước giờ đều kín tiếng, cũng không có ai biết Hàn Nhi sống ở chân núi núi Nguyệt, hoàng hậu là dưỡng mẫu cũng chỉ biết sư phụ của Hàn Nhi là thần y Lý Danh, chỉ biết mỗi vậy, thần y Lý Danh sống không ổn định chỗ, nay chỗ này mai chỗ kia, Hàn Nhi vẫn là ở chỗ cũ không theo sư phụ.
Đàm Nhu lại hỏi.
” Tên Tứ Vương đó thật sự không có tiếng nói nào sao, ngươi vừa nói thì hắn liền im lặng nhìn chúng ta đi.”
Hàn Nhi ít khi ở trong cung, nhưng cũng biết chút ít về các huynh đệ, là nhị hoàng tử mặc dù là con nuôi nhưng Hàn Nhi đều được kính trọng, tên Tứ Vương đó Hàn Nhi thấy trước giờ hắn đều kín tiếng, bình thường không hay nói, chỉ nghe chuyện rồi cười, thỉnh thoảng trong chuyện cũng lên tiếng nhưng không nhiều.
” Hắn chẳng phải là từ nhỏ đã bị ghẻ lạnh sao, so với ta thì hắn còn cách xa nhiều, không nói gì cũng là chuyện thường tình.”
Đàm Nhu nhìn Hàn Nhi.
” Vậy bây giờ ngươi đi đâu đây.”
Hàn Nhi nhìn phía trước đường, Hàn Nhi cười nói như vậy cũng không tiện nói chuyện chính.
” Về chỗ ngươi đi, nói chuyện trên đường đi như vậy không tiện cho lắm.”