Tuệ Liên nhìn Bạch Nguyệt ngại ngùng.
” Để ta đi lấy bức thư.”
Đàm Nhu mới nhận ra còn bức thư của Mã Bằng chưa đưa, Tuệ Liên đi vào phòng, lát sau đi ra với bức phong thư trên tay đưa cho Đàm Nhu.
Đàm Nhu vừa cầm đã mỉm cười.
” Đây là thư của Mã Bằng, huynh ấy gửi cho muội.”
Bạch Nguyệt liền chộp lấy luôn, bức phong thư bên ngoài còn có chữ của huynh ấy, nét chữ này có chút không đẹp, Bạch Nguyệt liền nhìn nét chữ trên đó mà cười.
Sau đó Tuệ Liên lại lấy khăn tay cuốn trâm cài mà Mã Bằng đưa cho Đàm Nhu, Đàm Nhu lấy ra, liền cười, nàng liền đùa.
” Ây ya, đây là cây trâm mà huynh ấy đưa, không biết là cho ai.”
Bạch Nguyệt mắt sáng rực lên cười không ngớt, Đàm Nhu lấy ra ngắm ngía một hồi liền nói.
” Cây trâm này có chút không hợp với muội, nhưng mà lại chân thành.”
Bạch Nguyệt vẫn cười, nàng nhìn cây trâm cài trên tay Đàm Nhu liền hồi hộp, Đàm Nhu nói.
” Nào, lại gần đây để ta cài lên cho muội.”
Bạch Nguyệt đứng dậy ngả người về phía Đàm Nhu, trâm cài được cài lên tóc của Bạch Nguyệt nàng càng cười tươi hơn.
” Tỷ thấy có đẹp không?”
Đàm Nhu mỉm cười gật đầu.
” Rất đẹp.”
Hương Lan hối hả đi nhanh, trên đường đến còn gặp tam hoàng tử.
Nàng cúi mặt xuống không nhìn người lấy một cái, tam hoàng tử chặn trước mặt giật lấy giỏ bánh trên tay Hương Lan.
” Hương Lan.”
Hương Lan liền muốn giật lấy giỏ bánh, tam hoàng tử giữ chặt.
” Sắp thành thân rồi, nàng đừng lạnh nhạt với ta nữa.”
Hương Lan lại hành lễ.
” Tam hoàng tử.”
Tam hoàng tử lúng túng, một người ôn như như huynh ấy hoàn toàn không biết giận dữ là gì, chỉ là có chút bực mình cũng nhăn mày nhìn đối phương.
Hương Lan không nói gì chỉ bước về phía cung của Đàm Nhu.
Tam hoàng tử đuổi theo sau, bước ra sau đó là Tinh Lạc Cơ, nàng ta có dáng dấp nhỏ nhắn cũng giống như Hương Lan, Tinh Lạc Cơ vốn có tiếng là hiền lành dịu dàng, nàng ta vốn đã có cảm tình với tam hoàng tử rất lâu rồi, chỉ là không biết rằng trong lòng huynh ấy đã có Hương Lan, lần này thấy tam hoàng tử đuổi theo dỗ dành Hương Lan như vậy nàng ta có chút khó chịu, khăn tay đang cầm nàng ta cũng cầm chặt hơn, biết tứ công chúa mới về liền muốn đến để lấy lòng.
Tinh Lạc Cơ liền cúi mặt xuống nhắc tì nữ đi.
” A Điệp, đi thôi.”
Theo chân Tinh Lạc Cơ vào cung của công chúa, Hương Lan vừa vào đã cười nói vui vẻ với tứ công chúa, Tinh Lạc Cơ đứng đơ ra, Đàm Nhu quay ra thấy liền nghiêng đầu ra hiệu, A Điệp tì nữ thấy vậy liền nhắc nhỏ Tinh Lạc Cơ.
” Tiểu thư.”
Tinh Lạc Cơ chưa hoàn toàn hoàn hồn đã liền hành lễ.
” Tiểu nữ Tinh Lạc Cơ bái kiến tứ công chúa.”
Đàm Nhu cười trừ.
” Không cần đa lễ.”
Tam hoàng tử thấy Tinh Lạc Cơ đến đã quay mặt đi, đến cả mặt nhau cũng không nhìn, Tinh Lạc Cơ bỗng thấy hụt hẫng.
Đàm Nhu sai người đi lấy thêm ghế, trong lúc ghế không đủ Đàm Nhu đã kéo ghế mời Hương Lan ngồi xuống trước.
” Hương Lan tỷ, tỷ ngồi xuống đây.”
Bạch Nguyệt cũng mỉm cười nhìn Hương Lan, trong ánh mắt của Bạch Nguyệt như muốn nói. ” Tỷ mau ngồi xuống đi, mọi người đều rất tốt với tỷ không cần lo đâu.”
Hương Lan lại nhìn tam hoàng tử, huynh ấy cũng cười, còn nói.
” Nàng mau ngồi xuống đi, để Đàm Nhu đứng lâu như vậy muội ấy mỏi đấy.”
Hương Lan bật cười rồi lại nhìn Tinh Lạc Cơ, Tinh Lạc Cơ cũng đành cười trừ, một chính thất trên danh nghĩa, nàng ta cảm thấy nhục nhã khi Hương Lan làm trắc phi mà lại được lòng mọi người hơn.
Hương Lan ngồi xuống, Đàm Nhu liền đưa tay mời Tinh Lạc Cơ.
” Tinh tiểu thư, mời ngồi.”
Tinh Lạc Cơ cũng ngồi xuống, Đàm Nhu sau đó lại mời tam hoàng tử ngồi xuống, huynh ấy liền ngồi xuống ngay cạnh Hương Lan.