” Thần nữ cũng muốn được thành thân với người mình yêu, phụ hoàng của thần sẽ không khắt khe với ý muốn của ái nữ mình, Vong Quốc có chút lạ lẫm với thần nữ, thần nữ cũng chỉ mới có mười bảy tuổi, chuyện ái tình tiểu nữ chưa từng trải qua, mong hoàng thượng và các vị quan thần nhẹ nhàng với tiểu nữ một chút.”
Tứ Vương vẫn đứng như tượng, hắn đang nhìn Chiêu Phong, trong đầu hắn đang nhớ lại chuyện cũ cảm thấy khuôn mặt này có chút quen.
A Nguyên luôn nhìn chằm chằm Chiêu Vương, nàng ta thấy Chiêu Vương có vóc dáng cao lớn anh dũng nước da không trắng quá, nhìn qua giống một kiếm sĩ từng trải, nàng ta hình như thích những người như vậy.
Chiêu Vương thấy khó xử, huynh ấy đã cảm thấy có gì đó không ổn.
Sau đó bãi triều, A Nguyên và Tứ Vương cùng đi theo công công đến chỗ ở.
Chiêu Phong vội vàng chạy ra, Đàm Nhu đứng ngay ở ngoài sân này đợi, cả hai vừa thấy nhau đã cười tươi.
Tứ Vương đi sau đó đã thấy nàng, hắn dụi mắt rồi lại nhìn hắn lại thấy nàng có chút quen mắt.
Mái tóc trắng đó, nụ cười của nàng và ánh mắt, hắn cố gắng đi đến gần hơn để xem rõ hơn, Chiêu Phong nắm tay hỏi han nàng, A Nguyên nhìn thấy, nàng ta có chút khinh bỉ, khuôn mặt của Chiêu Phong có bề ngoài như một công tử bột với khuôn mặt điềm tĩnh đó, cử chỉ còn ôn nhu, hình như A Nguyên không thích kiểu người như vậy.
A Nguyên chỉ cho rằng Chiêu Phong chả có chút cuốn hút nào, nàng ta nhìn Đàm Nhu đến đắm đuối, trong đầu hiện ra biết bao nhiêu câu hỏi.
Nàng ta trông thật xinh đẹp, là ý trung nhân của hắn ta à? cười lên càng xinh đẹp hơn, liệu thấy ta nàng ta có khinh rẻ ta không?
Đàm Nhu vừa cười với Chiêu Phong, nàng đã lướt mắt sang nhìn Tứ Vương đang mơ hồ nhìn nàng, Chiêu Phong cũng thuận theo ánh mắt nàng mà nhìn ra sau mình.
Tứ Vương bị bắt gặp liền cười nói.
” Thái tử điện hạ, đây là ai mà xinh đẹp vậy?”
Hắn đang nhìn về phía Đàm Nhu, nàng liền ngượng ngùng cười.
Chiêu Phong kéo nàng lại gần, Chiêu Phong thấy hắn không hẳn là muốn hỏi tên nàng mà là muốn ve vãn làm quen với nàng, nhìn xem ánh mắt hắn không giống như ánh mắt nhìn mọi người.
Ánh mắt ôn nhu, khoé miệng cười nhẹ hắn nhìn nàng như nhìn người mình thích vậy.
Chiêu Phong lạnh lùng đáp.
” Đây là thái tử phi tương lai, là hôn thê của ta.”
Tứ Vương lại ngại ngùng, hắn bỏ đi trong sự hoang mang.
Nhị Quốc cử người hoà thân rồi sao?
Đàm Nhu cũng mặt lạnh nhìn hắn, Chiêu Phong nhẹ nhàng quay người ra khoác lấy vai nàng dẫn nàng đi về phía ngược lại.
Đàm Nhu hỏi Chiêu Phong.
” Chàng có ghét hắn không?”
Chiêu Phong cau mày lại đáp.
” Hắn sao? Ta rất ghét hắn.”
Đàm Nhu nắm lấy tay Chiêu Phong, nàng xoa nhẹ tay chàng, vừa rồi ánh nhìn của hắn Đàm Nhu đã thấy, nàng có biết về hắn Tứ Vương của Bắc Quốc nàng biết hắn là tên hoàng tử bị ghẻ lạnh không có chỗ đứng.
Đàm Nhu thấy hắn không hề đơn giản, những người như thế thường là những người đang âm thầm chuẩn bị để bật lại.
Đàm Nhu nhẹ nhàng nói.
” Ta cũng ghét hắn.”