“Có lẽ đây chính là cơ hội trời ban cho công tử…”
Trần Tử Tô đi rồi, Tôn Tam Phân nhìn ta nói:
“Đêm đã khuya, công tử cũng nên sớm đi nghỉ ngơi.”
Ta cảm kích gật đầu, nếu như không có hắn ở bên cạnh hết sức trợ giúp ta, thì có lẽ ta rất khó vượt qua cửa ải khó khăn này.
Ra khỏi thư phòng, ánh trăng sáng vằng vặc, giơ hai tay lên, chiến ý một lần nữa lại trở lại đầy người, Đường Muội từ bên ngoài trở về, treo đèn Hệ thống cấm nói bậyg đặt trên cây, cung kính nói:
“Công tử còn chưa ngủ?”
Ta mỉm cười nói:
“Không biết tại sao, hôm nay ta lại không thấy bất kỳ sự mệt mỏi nào.”
Ta thấy bên hông Đường Muội còn đeo trường đao, hưng phấn nói:
“Trước đó vài ngày ngươi dạy đao pháp cho ta, ta cũng đã rèn luyện rồi, ngươi với ta diễn luyện một chút.”
Không đợi Đường Muội trả lời, ta đã rút trường đao bên hông chém tới Đường Muội, chuyện chiếm tiên cơ, ta đã luyện tới mức lô hỏa thuần thanh.
Đường Muội cười ha ha, hai chân không di động, lấy vỏ đao tiếp đao phong, thế đao biến đổi, chuyển tử thủ sang công.
Đường Muội nhẹ nhàng nhắc nhở:
“Chiêu thức của công tử, không có tới nửa phần lực đạo!”
Ta ngưng đao không phát, trong đầu chợt nhớ tới đồ phổ của Vô Gian Huyền Công, trong đan điền có một cỗ khí lưu bạo phát, lan tỏa toàn thân.
“Xem đao!”
Ta rống to một tiếng, trường đao phát ra âm thanh ti ti, phá không hướng Đường Muội chém tới, Đường Muội cổ tay khẽ động, trường đao đã ra khỏi vỏ, hai đao ở trên không trung ‘Ba!’ một tiếng chạm vào nhau, tỏa ra một những tia lửa.
“Hay!”
Đường Muội lớn tiếng khen.
Ta dừng lại một lát, sau đó lại tiếp tục chém ra, khí lưu trong cơ thể càng lúc càng vận dụng thuần thục.
Đường Muội hiển nhiên bị công lực tự đề thăng của ta mà ngây ngờ, bồi tiếp hơn trăm hiệp, tự đáy lòng khen:
“Công tử hôm nay đã tiến bộ như vậy, chỉ sợ thêm một thời gian nữa, thuộc hạ không phải là đối thủ của người rồi.”
Ta ha hả cười nói:
“Ngươi từ bao giờ học được thói nịnh hót rồi!”
Dao Như nghe được động tĩnh khoác ngoài áo đi ra, cười duyên nói:
“Thiếp thấy võ công cuẩ công tử đã vượt lên trước Đường đại ca rồi!”
Đường Muội cười cầm lấy đèn Hệ thống cấm nói bậyg, xoay người trở về phòng.
Ta thu hồi trường đao, đi tới trước mặt Dao Như nói:
“Trễ thế này rồi, còn chờ ta ư?”
Ta nhìn chằm chằm, làm khuôn mặt Dao Như ửng đỏ, Dao Như nhẹ giọng nói:
“Dao Như có việc muốn nói với công tử!”
Ta một tay ôm lấy thân thể mềm mại của nàng, thấp giọng nói: “Vào phòng rồi nói!”
“Mau buông thiếp ra… Đừng cho bọn họ thấy…”
Ta cúi đầu hôn lên đôi môi kiều diễm của nàng, ôm nàng trở lại bên trong phòng.
Dao Như thở hổn hà hổn hển nói:
“Thiếp không thở nổi rồi…”
Ta thương mới khỏi bệnh, sức khỏe yếu, lúc này mới buông nàng ra, đứng dậy khép cửa phòng nói:
“Hôm nay ta ở chỗ này nghỉ ngơi.”
Dao Như nũng nịu nói:
“Người ta vết thương còn chưa được tốt lắm đâu!”
Đôi bàn tay của ta dọc theo đôi tú chân của nàng, chạy ngược lên phía trên, nói:
“Hình như thương thế của nàng ở phía trên cơ mà!”
Dao Như bị ta vuốt ve vỗ về, thân thể mềm mại không ngừng run lên, chặn lấy đôi bàn tay của ta, nói:
“Công tử chờ Dao Như nói xong chuyện nghiêm túc đã…”
Nhưng chưa kịp làm gì, thì đã bị ta hôn lên đôi môi của nàng, đưa tay gạt bàn tay của nàng ra, hai chân kiều diễm cách xa nhau một chút, rồi mỉm cười nói:
“Thế này nói mới tốt!”
Dao Như kêu lên một tiếng đắm say lòng người, hai chân quấn chặt lấy người ta, hai chúng ta lại chìm đắm vào trong chuyển động triền miên… …
Ta và Dao Như sóng vai nằm trên giường, khuôn mặt Dao Như kiều diễm giống như hoa hải đường, nàng nhìn ta một cái, cắn môi dưới, thân thể mềm mại xoay người lại. Ta đưa tay vuốt ve gần vết thương của nàng, Dao Như cười khẽ, ta hôn lên chỗ đó một cái, nói:
“Nàng nói có chuyện nghiêm túc, sao giờ lại quên rồi?”
Dao Như gắt giọng:
“Công tử có cho Dao Như cơ hội nói chuyện hay sao?”
Ta đem nàng kéo vào trong lòng, cười nói:
“Đem chuyện đứng đắn của nàng nói cho ta một chút”
Hai tay lại bắt đầu hoạt động trên cơ thể của nàng.
Dao Như cười duyên nói:
“Lại làm như vậy, chỉ sợ thiếp lại quên đi…”
Nàng nắm hai tay của ta, đặt trên đôi mông của nàng, đưa trán vào trong lòng ta, nói:
“Công tử, thiếp muốn nói chuyện về cuốn sổ kia.”
Ta ôm thân thể mềm mại của nàng chặt thêm một chút, nói:
“Chuyện kia đã qua, không nên nhắc lại.”
“Không! Công tử, người không biết bí mật thật sự của cuốn sổ này…”
Dao Như hạ giọng nói:
“Cha thiếp năm đó kinh doanh Diêm trường, có qua lại với một số công khanh quý tộc, những lễ vật mà cha thiếp tặng ai, đều ghi chép rõ ràng, hơn nữa… Diêm trường Điền thị còn có một Vương tộc tham gia trong đó…”
Dao Như nói:
“Đại ca của thiếp sở dĩ phải trốn khỏi Bắc cương, chính là vì có người muốn mưu hại đại ca và cha thiếp.”
Trong đôi mắt đẹp của Dao Như đã ngấn lệ:
“Đại ca tuy rằng thoát khỏi bắc cương, thế nhưng… cha thiếp lại mất liên lạc, đến nay sống chết còn chưa rõ. “
“Người nọ đến tột cùng là ai?”
Dao Như vùi đầu trong ngực ta, nói:
“Túc vương Yến Hưng Khải!”
“Cái gì?”
Ta thất kinh, suýt nữa thì bật dậy, Yến Hưng Khải và Điền thị gia tộc lại có loại quan hệ này, khó trách hắn chủ động tiếp cận ta, thảo nào U U có thể dễ dàng lẻn vào Túc vương phủ. Những chuyện cũ đã được giải đáp, ta càng ngày càng cảm thấy Yến Hưng Khải thực sự là sâu không thể dò. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn – http://thegioitruyen.com
Dao Như nói:
“Cha và Yến Hưng Khải thời gian đó từng có những cuộc giao dịch lớn, liên quan tới chuyện mở rộng phạm vi cho Diêm trường.”
Ta gật đầu, Yến Hưng Khải tham lam có tiếng, Điền Tuần năm đó lại là phú thương của Tần quốc, trong khi Yến Hưng Khải lại làm chưởng quản Tài lương ty, không có lý do gì mà lại buông tha Điền Tuần. Yến Hưng Khải nóng lòng muốn có cuốn sổ như vậy, đã chứng minh hắn muốn xóa sạch điểm yếu mà Điền Tuần nắm được, nhưng việc hắn tham ô đã bị Tuyên Long hoàng đế phát hiện, lẽ nào trong này còn có một bí mật khác.
Nhớ tới chuyện lúc nào ta cũng có thể bị U U quấy rối, trong lòng ta lại cảm thấy bất an, nếu như ta và Đường Muội đi tới bắc cương, ai sẽ bảo đảm sự an nguy của Dao Như và các nàng?
Đêm nay ta không cách nào ngủ yên giấc, Yến Hưng Khải như một bóng ma cứ lởn vởn trong đầu, không có cách nào xóa sạch cả.
Sáng sớm hôm sau, ta mang theo Đường Muội đi tới Già Lam Sơn gặp Thu Nguyệt Hàn, trước khi rời khỏi Tần quốc, ta phải tiễu trừ cái tai họa ngầm này. Viên Tuệ đang ở trong vườn quét lá, thấy ta, hai tay chắp lại, nói:
“Sư thúc ta đang tụng kinh…”
Ta nói:
“Ta có thể ở chỗ này chờ!”
Vườn tuệ dựa theo quy củ, viết tên chúng ta vào danh sách, ta nhịn không được hỏi hỏi:
“Nàng đã đi chưa?”
Nàng ở đây chính là chỉ U U, Viên Tuệ gật đầu :
“Sư thúc đã bảo nàng rời đi rồi. “
Nàng bưng trà tới cho ta và Đường Muội, cùng tiếp chuyện dưới một gốc cây.
Đường Muội nhìn theo bóng lưng của Viên Tuệ, không nhịn được nói:
“Nàng này võ công cao tuyệt, chỉ sợ còn trên cả thuộc hạ…”
Lúc này ta chợt thấy thân ảnh của Thu Nguyệt Hàn đi vào trong tiền viện, cuống quít ngừng đối thoại với Đường Muội, đứng dậy tiến ra đón, cung kính nói:
“Tiền bối!”
Thu Nguyệt Hàn nhàn nhạt gật đầu, nhẹ giọng nói:
“Ngươi đi theo ta!”
Quyển 1: Tiềm Long
Hiến kế (3)
Ta đi theo phía sau của nàng vào tĩnh thất, Thu Nguyệt Hàn dùng đôi mắt đẹp đánh giá ta một chút:
“Ngươi lần này đến đây là vì chuyện của U U hay là vì chuyện khác?”
Ta biết nàng giỏi về nhìn thấu tâm cơ của người khác, nên cũng không giấu diếm mục đích tới đây lần này:
“Tiền bối, Dận Không sắp tới có chuyện quan trọng trong người, sợ rằng phải rời khỏi Tần đô một thời gian. “
Thu Nguyệt Hàn nói:
“Có phải ngươi lo lắng Ma môn sẽ tìm ngươi gây phiền toái?”
“Thực không muốn giấu diếm, tại hạ lo lắng vị U U cô nương kia biết lúc tại hạ không có ở Tần đô, mà hạ thủ với người bên cạnh…”
Ta lập tức đem chuyện U U kể lại một lần.
Thu Nguyệt Hàn đôi mi thanh tú nhăn lại, nói:
“Ngươi muốn ta giúp ngươi?”
Ta gật đầu.
Thu Nguyệt Hàn đi qua đi lại hai bước, u nhiên thở dài một hơi nói:
“Ta đã sớm không màng tới thế sự, như vậy đi, ngươi đem vị Dao Như cô nương kia đưa đến Mộ Vân Trai, chờ lúc ngươi trở lại Tần đô rồi tới đón là được. “
Ta vui mừng quá đỗi, Dao Như ở bên người Thu Nguyệt Hàn, U U cho dù có to gan bằng trời cũng không dám tìm đến, ta Bắc chinh cũng không có gì phải lo lắng nữa, ta hướng Thu Nguyệt Hàn vái thật sâu, nói:
“Đa tạ tiền bối tương trợ!”
Thu Nguyệt Hàn lạnh nhạt nói:
“Thất phu vô tội hoài bích có tội, Vô Gian Huyền Công sớm muộn cũng sẽ mang tới cho ngươi phiền phức.”
Nàng dùng ánh mắt thâm thúy nhìn thẳng ta nói:
“Ta có ý muốn truyền cho ngươi một bộ công pháp, không biết ngươi có muốn học hay không?”
Ta cho dù có nghĩ thế nào, cũng không ngờ tới, lại có chuyện tốt như vậy rơi xuống đầu mình, cuống quít quỳ rạp xuống trên đất nói:
“Sư phụ ở trên, xin nhận của đồ nhi Dận Không một lạy. “
Thu Nguyệt Hàn lạnh lùng nói:
“Ta chỉ là truyền cho ngươi một bộ công pháp, không phải sư phụ của ngươi, ngươi mau đứng lên cho ta!”
“Cho dù tiền bối không nhận vãn bối làm đệ tử, nhưng ơn truyền công vẫn phải làm như vậy. “
Ta kiên trì khấu đầu với nàng 3 cái, sau đó mới đứng dậy.
Thu Nguyệt Hàn nói:
“Bộ Thổ Nạp Quyết này là công pháp tối cơ sở của Ma Môn, nếu như nắm giữ được, thì khi tu luyện Vô Gian Huyền Công sẽ mang lại lợi ích to lớn, ngươi cẩn thận lắng nghe!”
Nàng đem khẩu quyết nói ra, những chỗ then chốt còn tự mình giải thích, ta chỉ nghe xong một lần, đã đem khẩu quyết hoàn toàn nhớ kỹ, Thu Nguyệt Hàn thưởng thức gật gật đầu nói:
“Ngươi quả nhiên thiên tư hơn người, thảo nào…”
Nàng muốn nói gì đó lại thôi, ta mơ hồ cảm giác được Thu Nguyệt Hàn truyền cho ta bộ khẩu quyết có lẽ là có ẩn tình khác.
Yến Nguyên Tông thân chinh, Yến Lâm xuất giá, hai đại sự kiện này đều oanh động cả nước, do vậy Tinh Hậu phải tới Thái miếu tế tổ. Thái miếu ở phía Tây của Yên Chi Hồ, đảm bảo cho sự an toàn của Hoàng tộc, 5000 binh sĩ của Hổ Tiêu Quân đã vây kín Thái Miếu, những chỗ trọng yếu đều có cao thủ đại nội thị vệ tự mình trấn giữa, ta cũng đi theo Tinh Hậu, nhưng tâm tình trầm trọng vô cùng.
Đi tới cửa Thái Miếu, mọi người đều phải xuống xe đi bộ, ta thấy phía trước là Yến Lâm, bầu trời lúc này xám xịt, toàn mây mù, phủ kín núi non, làm bầu trời càng thêm mông lung, không phân biệt được thật giả, trên dưới…
Dưới ánh hoàng hôn, khuôn mặt Yến Lâm như bị phủ sương mù, trông không rõ nét mặt của nàng, chỉ có thể nhìn thấy mơ hồ, một khuôn mặt hoàn mỹ, ta bỗng nhiên cảm thấy trong lòng nàng đang vô cùng thống khổ.
Ta nhìn khuôn mặt mỹ lệ của Yến Lâm mà hổ thẹn, tình cảm của nàng đối với ta là vô cùng chân thành và cảm động.
Nghi thức tế tự cũng qua đi, khi nàng đi qua ta, đột nhiên dừng lại, đôi mắt đẹp lẳng lặng nhìn thẳng ta, từ trong ánh mắt của nàng ta nhận ra được một tình yêu khắc cốt minh tâm và sự u oán. Ta không tự chủ được cúi đầu xuống, nàng đem toàn bộ tình cảm và hi vọng ký thác và trên người của ta, vậy mà ta lại làm cho nàng thất vọng và đau lòng.
Yến Lâm ở trong một biệt viện của Thái Miếu, một đêm này nàng muốn làm bạn với Thanh Đăng Cổ Phật, ta nhìn ánh đèn cửa số của nàng, trông có vẻ ảm đạm và thê lương.
Ta do dự nhưng vẫn không dám tới cư xá của Yến Lâm, Hứa công công chẳng biết lúc nào đã đi tới bên cạnh ta, thấp giọng nói: “Bình Vương điện hạ, thái hậu mời người qua đó!”
Ta gật đầu theo hắn đi tới biệt viện, Tinh Hậu mặc một chiếc trường bào màu xám, đang quỳ trên bồ đoàn, khuôn mặt bị che lấp bởi ánh đèn mở ảo, làm cho nàng càng trở nên thần bí.
Nàng tuy rằng ở ngay trước mặt của ta, nhưng ta cảm thấy, nàng cách xa ta như cách xa một thế giới.
Ta yên lặng quỳ gối ở bên cạnh nàng, nhìn ánh nến biến ảo trên tường, mà nội tâm ta cũng tuôn trào hừng hực.
“Có từng thấy qua hoàng thượng không?”
Ta lắc đầu.
Tinh Hậu nói:
“Càng gần đại hôi của Yến Lâm, ta thấy nó biểu hiện càng không tốt, dường như càng lúc càng bất an.”
Ta biết nàng ám chỉ cái gì, nên thấp giọng nói:
“Hay là hoàng thượng từ khi thành hôn xong đã thay đổi.”
Tinh Hậu cười nhạt:
“Không có khả năng! Ta biết tâm ý của nó, lần này Bắc chinh, ngươi phải chú ý Yến Lâm cho ta, không để cho nó làm ra chuyện tình gì hồ đồ.”
“Mẫu hậu yên tâm, hài nhi nhất định sẽ lưu ý nhiều hơn…”
Tinh Hậu lúc này mới đưa ánh mắt chuyển hướng sang ta:
“Trong lòng ngươi có phải là rất hận ta?”
“Hài nhi không dám!”
“Không dám?” Từ đôi mắt đẹp của Tinh Hậu bắn ra hàn quang bức người, nói:
“Ngươi nói như vậy chính là hận ta.”
Ta lấy hết dũng khí nhìn vào mắt của nàng thật lau, cho tới khi ánh mắt của nàng dịu đi, Tinh Hậu thở dài nói:
“Ta biết, chẳng những là ngươi, ngay cả Nguyên Tông, Yến Lâm đều hận ta…”
Nàng chậm rãi từ trên bồ đoàn đứng dậy:
“Ta đem Yến Lâm gả tới Cao Ly, không phải là vì ngươi đâu!”
Ánh trăng từ cửa sổ chiếu vào, lại càng làm tôn thêm những nét hoàn mỹ trên cơ thể nàng, nàng ngẩng đầu lên, si ngốc vầng trăng phía xa xa:
“Ta không thể cho … Nguyên Tông có sự huyễn tưởng gì nữa. “
Tinh Hậu nói xong liền trầm mặc, nàng phảng phất như hoàn toàn chìm đắm ở trong ánh trăng mỹ lệ, hồi lâu mới nói:
“Lần này nếu có bất luận sai lầm gì, chỉ sợ ta không còn cơ hội trở mình.”
Tinh Hậu nói xong liền xoay người rời đi, để lại ta ở trong phật đường vắng vẻ.
Ta nhìn bóng hình xinh đẹp của nàng rời đi, trong nội tâm bỗng nhiên sinh ra một loại cảm giác xa lạ khó nói, ta đột nhiên minh bạch, những chuyện trong quá khứ của nàng, đã hoàn toàn chấm dứt.
Địa vị và tác dụng của ta từ khi có Trầm Trì xuất hiện, đã trở nên cực kỳ nhỏ bé, đối với Tinh Hậu mà nói, đã là một nhân vật vô dụng, ta vốn muốn nhắc nhở nàng về chuyện Yến Hưng Khải, nhưng mà lại thôi, bí mật này phải tới lúc mấu chốt mới công bố ra ngoài.
Ta đang chuẩn bị rời đi, thì ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng, hóa ra là Lệ Cơ đi tới nơi này, ta không kìm lòng được ho khan một tiếng, nàng nhìn ta thấp giọng nói: “Dận Không?”
Ta gật đầu, ánh mắt nhìn ra ngoài một chút, hai cung nữ cầm đèn đứng chờ ở chỗ bậc cửa, các nàng không nghe thấy tiếng nói của Lệ Cơ.
Ta cung kính hướng Lệ Cơ hành lễ nói:
“Dận Không xin được cáo lui trước…”
“Ngươi lưu lại! Ta có chuyện muốn nói với ngươi!”
Lệ Cơ thấp giọng nói, nàng có lẽ là sợ người ta phát giác, nên xoay người đi ra ngoài, cho khoảng cách xa thêm một chút.
“Thái hậu vừa rời đi không lâu.”
Ta hướng nàng ám chỉ nói.
Lệ Cơ gật đầu, cầm đèn Hệ thống cấm nói bậyg trong tay thổi tắt, trong phật đường nhất thời ảm đạm đi, trong nội tâm ta cực kỳ bất an. Từ khi cùng nàng phát sinh chuyện kia, thì đây là lần đầu tiên ở chung một nơi với nàng, đêm khuya thanh vắng, nếu để cho người khác biết chúng ta cô nam quả nữ ở chung nơi này, chỉ sợ sẽ có giải thích.
Lệ Cơ thấp giọng nói:
“Nghe nói ngươi phải theo Hoàng thượng tới Bắc cương?”
“Hoàng hậu yên tâm, Dận Không nhất định sẽ chiếu cố tốt cho hoàng thượng.”
Lệ Cơ cả giận nói:
“Sống chết của hắn thì có liên quan gì tới ta?”
Ta ngượng ngùng ngậm miệng lại.
Lệ Cơ nói:
“Ta muốn cầu ngươi một việc…” Nàng nhìn ta, nói: “Chiếu cố tốt cho cha ta, ngàn vạn lần đừng để cho người bị kẻ gian làm hại.”
Trong lòng ta rùng mình, Lệ Cơ hiển nhiên đã biết được chủ ý của Tinh Hậu và Yến Nguyên Tông đi bắc cương, ta đành nói:
“Bạch đại tướng quân thống suất thiên quân, đến lúc đó sợ rằng người cần chiếu cố là thần mới đúng…”
Lệ Cơ dùng đôi mắt đẹp lạnh lùng nhìn thẳng ta nói:
“Dận Không! Ngươi chẳng lẽ không nói thật với ta được nửa câu hay sao?”
Trong lòng ta run lên, đã thấy đôi mắt đẹp của Lệ Cơ nhộn nhạo nàng nhẹ giọng nói:
“Ta tuy rằng gia nhập Hoàng cung không lâu, nhưng cũng nhìn ra được chỗ vi diệu, cha ta lần này viễn chinh, sợ rằng dữ nhiều lành ít.”
Nàng lại đi về phía trước một bước, ép ta đến góc tối, nói:
“Đáp ứng ta, chiếu cố cho cha ta!”
Ta nhìn khuôn mặt đắm say lòng người của nàng, rốt cục gật đầu.
Ánh mắt Lệ Cơ tràn đầy nhu tình, nàng ôn nhu dặn dò:
“Ngươi cũng phải cẩn thận, thái hậu để đối phó được cha ta, sẽ không tiếc bất cứ giá nào đâu.”
Đôi mắt nàng chậm rãi nhắm lại, nhẹ giọng nói:
“Nếu không phải ngươi khơi dậy khát vọng trong ta, thì có lẽ ta đã sớm không còn trên đời này nữa… Ngươi có thể hôn ta một lần không?”
Ta nhìn khuôn mặt đẹp thê mỹ của nàng, đột nhiên ôm vào trong Hệ thống cấm nói bậyg ngực, trong bóng chúng ta điên cuồng lần tìm vị trí đôi môi, nước mắt của Lệ Cơ chảy ra.
“Đáp ứng ta, nhất định phải sống trở về…”
Cho tới khi Lệ Cơ rời đi, những câu này vẫn quanh quẩn trong óc của ta.