-Dận Không tạ ơn Mộ Dung cô nương
Hắn cùng nàng liền đối ẩm một chén
Tiền Tứ Hải cười giảo hoạt nói:
-Mộ Dung lão bản sao lại thiên vị như vậy, Tiền mỗ cùng Bình vương chuyến này đi cùng nhau tới Tế Châu, nhưng trong mắt Mộ Dung lão bản hình nhu chỉ có Bình vương thôi thì phải
Hai mắt Tiền Tứ Hải vo tròn lại nói đầy thâm ý:
-Từ xưa đến nay mỹ nhân yêu tài tử tuyệt sẽ không…. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnFULL.vn
Tiền Tứ Hải vừa nói lời này ra, sắc mặt Tây Môn Qua lập tức sầm xuống, Quản Thư Hành nhìn ra chổ vi diệu trong đó, liền cười nói:
-Cái miệng của Tứ Hải huynh toàn nói bậy. Lại đây nào, lão phu thay nhi nữ kính ngươi một chén, mong Tứ Hải huynh tại Tế Châu thoải mái tự do, cả đời không muốn quay lại Tần đô nữa mới tốt.
Mọi người cùng cười to, Dận Không chủ động đối ẩm với Tây Môn Qua một chén, Tây Môn Qua nói:
-Tại Tế Châu có một gia nghiệp của Tây Môn tại hạ, Bình vương đi Tế Châu lần này, nếu có chuyện gì thì có thể tìm nhị thúc của taị hạ là Tây Môn Bá Đông
Dận Không mỉm cười hướng hắn tạ ơn, không nghĩ tới gia tộc Tây Môn thế lực lại trãi rộng trên khắp cương vực của Đại Tần, có thể thấy thực lực của Tây Môn gia tộc vô cùng lớn
Tiền Tứ Hải nói:
-Như thế rất tốt! Tới Tế Châu, Tiền mỗ nhất định tới đó bái phỏng
Tiền Tứ Hãi làm gì cũng không quên bản chất thương nhân, chỉ cần có lợi nhất định không buông tha
Phong cách làm người của Tây Môn Qua quả thật vô cùng hào khí, ngay lập tức tại bàn tiệc thảo ra một phong thư đưa cho Tiền Tứ Hải
Nhân lúc Tây Môn Qua viết thư, Dận Không cùng Mộ Dung Yên Yên đi lên phía đầu thuyền. Mặt hồ không gió nên sóng nước yên ả, trên trời mây trôi nhàn nhạt,cảnh vật vô cùng yên tĩnh
Ánh mắt Mộ Dung Yên Yên nhìn trăng non trên bầu trời chăm chú làm cho người khác nhìn nàng phải say mê, chẳng biết tại sao hắn cùng nàng ở cùng một chổ luôn luôn cảm giác tồn tại một khoảng cách giữa hai người, Dận Không rất muốn dỡ bỏ khoảng cách này, nhưng lại không thể, có lẻ nguyên nhân ở chỗ hắn không thể hoàn toàn tín nhiệm nàng
Mộ Dung Yên Yên nói:
-Chuyện nhà Hoàn thị, xin đạ ta điện hạ
-Chỉ là việc nhấc tay nhấc chân, không cần phải như vậy
Dận Không lạnh nhạt nói
Mộ Dung Yên Yên nói:
-Kỳ vương đã đăng cơ đế vị, tình cảnh của điện hạ hẳn là đã tốt lên rất nhiều, điện hạ có nghĩ tới việc quay về đại Khang?
Dận Không cười khổ nói:
-Chuyện này sợ rằng bản thân không thể tự chủ được
Mộ Dung Yên Yên nói:
-Nếu Bình vương điện hạ xác định có ý muốn như vậy, Yên Yên có thể hướng Tả tướng quốc hiệp trợ
Dận Không vỗ nhẹ thành thuyền, nói:
-Hảo ý của Mộ Dung cô nương, Dận Không cảm nhận được, bất quá Dận Không nghĩ rằng, nên để mọi việc thuận theo tự nhiên đi
Dận Không đương nhiên không muốn quay về Khang quốc lúc này. Tại Khang quốc cả ngày trong cung đếm thời gian trôi qua, mà tại Tần lúc này, hắn quả thật đang tự do phóng túng, hơn nữa phụ hoàng vẫn chưa có ý định chọn người kế vị, về Khang quốc bây giờ chắc chắn bị cuốn vào vòng tranh đấu của đám hoàng huynh hoàng đệ
Mộ Dung Yên Yên ngưng thị nhìn hắn nói:
-Nếu Yên Yên đoán không sai, Bình vương nhất định có dự tính khác…
Dận Không xoay người nhìn thẳng đôi mắt nàng, chân bước từng bước về phía nàng, Mộ Dung Yên Yên dựa sát thành thuyền không thể kui được nữa, hắn bước gần sát nàng nói:
-Mộ Dung cô nương đã đoán sai…
Lời hắn nói bao hàm hai ý tứ, Mộ Dung Yên Yên, cười xấu hổ, mặt ửng đỏ nói:
-Tâm trạng của Bình vương quả thật làm cho người khác khó nắm bắt…
Dận Không thấp giọng nói:
-Nếu Dận Không không có lĩnh hội sai, Mộ Dung cô nương hình như đối với ta cảm thấy rất hứng thú thì phải?
Mộ Dung Yên Yên nói:
-Chỉ sợ lĩnh hội của Bình vương sai rồi, Yên Yên quan tâm điện hạ, chính là ý tứ của hoàng thượng
Dận Không ha hả phá lên cười
Yến tiệc tới giữa đêm mới tàn, Tiền Tứ Hải cùng Dận Không hẹn hai ngày sau xuất phát đi Tế Châu
Dận Không biết rõ nhiệm vụ lần này vô cùng quan trọng. mặc dù là với Thái Tuyết cùng Tôn Tam Phân, hắn vẫn không thổ lộ mục đích chuyến đi Tế Châu lần này
Tôn Tam Phân nói:
-Gần đây Tần đô phong vân biến ảo, công tử đi ra ngoài ngắm cảnh cũng là điều tốt
Dận Không nói:
-Mọi việc tại đây, hết thảy xin nhờ Tôn tiên sinh lo liệu
Tôn Tam Phân nói:
-Công tử yên tâm, lão phu nhất định an bài chu đáo
Thái Tuyết nhẹ giọng nói:
-Công tử đi xa nhất định phải chuẩn bị cho tốt, nếu còn có gì phải làm xin phân phó cho Thái Tuyết
Nàng đã nghe Dận Không nói, chuyến đi Tế Châu này sẽ đi một mình
Dận Không cười nói:
-Không cần phải chuẩn bị cái gì hết, Tiền Tứ Hải phú gia địch quốc, mọi việc đều đã an bài chu đáo
Dao Như nảy giờ yên lặng, không nói lời nào,đột nhiên lên tiếng:
-Công tử không thể mang Dao Như cùng đi sao?
Kỳ thật, trong lòng Dận Không đã sớm lo lắng chuyện này. Chuyến đi này của Tiền Tứ Hải là tiếp quản diêm trường Điền thị, mà Điền thị diêm trường lại chính là sản nghiệp của gia tộc Dao Như
Dao Như nói:
-Dao Như xa quê quán đã lâu, mong công tư vì thương mến Dao Như mà thỏa mãn hy vong này
Nàng vừa nói, lệ tràn khóe mắt
Dận Không nhíu nhíu hàng chân mày, Thái Tuyết hiểu được hắn đang suy nghĩ gì, liền nói:
-Công tử không nên băn khoăn, Tiền Tứ Hải cũng không biết rõ thân thế của Dao Như, nếu Dao Như đi cùng cũng không khiến hắn e ngại
Dận Không gật đầu nói:
-Được rồi! Bất quá trên đường đi không thể tiết lộ thân phận của chính mình
Dao Như vô cùng mừng rỡ, gật đầu liên tục
Thái Tuyết cười nói:
-Có Dao Như đi cùng công tử, Thái Tuyết đã yên tâm rồi
Dao Như sỡ dĩ muốn cùng Dận Không đi Tế Châu chính là muốn thức hiện một nguyện vọng, mẫu thân nàng sau khi mất đi, tro cốt đang để ở Tần đô, nên mượn cơ hội nay, đem tro cốt về cố hương an táng
Sáng sớm hôm sau, Dận Không cùng Dao Như chuẩn bị đi đến Đại Phật Tự, nơi gửi tro cốt của mẫu thân Dao Như, nàng vận trên người bộ y phục trắng, ôm sát thân hình, tóc dài đung đưa trong gió, toàn thân toát ra phong vị say đắm lòng người
Đi tới Đại Phật Tự, mới biết hôm nay chính là lễ hội một năm một lần của chùa này, khắp nơi đều có người, kẻ buôn nhan, người bán đèn…khăp nới tiếng nói cười vang lên, âm thanh vô cùng hỗn độn
Mổi tọa bảo điễn bên ngoài đều có hai lô đỉnh, chưa đầy nhang khói, mùi nhang tỏa đi khắp nơi, người người dâng hương, ai cũng nước mắt ràn rụa vì khói
Thông qua đại điện, đi về hướng cửa bắc, thì gặp một hành lang, Dao Như đối với chổ này thập phần quen thuộc, đi thêm khoảng ba trăm bước dọc theo hành lang ,mới đến chổ giữ tro cốt mẫu thân nàng
Phụ trách phòng cất giữ tro cốt là hai tăng nhân, hỏi sơ qua tình huống, mới cho hai người đi vào
Nơi nay chính là một mảnh sân hoang vu vắng vẻ, gọi là Phiêu Bạc viên, Đại Phật Tự dùng nơi này để cất giữ tro cốt của những người tha hương
Dao Như tìm được hai cốt của mẫu thân, mắt nàng đã tràn lệ,lấy tro cốt đi ra ngoài, phải làm một ít thủ tục rườm ra, Dận Không đưa Dao Như một ngàn lượng để quyên góp cho chùa
Thông qua một ngàn lượng này các tăng nhân liền coi hai người thành những nhân vật quan trọng, cung kính mời hai người ra phía sau thiền viện uống trà, còn bọn họ chủ động thay mặt đi làm thủ tục
Xung quanh thiền viện trồng nhiều cây Bồ Đề cổ thụ, mùi thơi thanh nhàn tỏa ra, làm Dận Không có chút cảm giác siêu thoát. Dao Như đi ra trước điện dâng hương, đợi hồi lâu không thấy nàng quay. Cảm thấy có chút nhàm chán, Dận Không liền đi tìm nàng, chân vừa bước đến cửa, thì liền nghe một giọng nói ôn nhu vang lên:
-Hậu cung sâu như biển lớn,sang năm giờ này chỉ sợ không thể tới đây dâng hương…
Khẩu khí có vài phần ai oán
Thanh âm này đối với Dận Không có vài phần quen thuộc, nhưng trong thời gian ngắn, hắn không cách nào nghĩ ra là ai
Một giọng nói mềm mại khác vang lên:
-Tỷ tỷ hà tất phải lo lắng như thế?Tỷ tỷ gả cho bệ hạ chính là ngồi ngôi hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ, muốn đi đâu sợ rằng so với bây giờ còn dễ hơn đấy chứ
Dận Không liền nhận ra hai giọng nói này, chính là hai nữ nhi bảo bối của Bạch Quỹ, thật sự là cơ duyên xảo hợp, hắn không nghĩ tới lại gặp hai nàng tại chổ này
Dận Không bước nhanh ra cửa, liền thấy phía trước, hai thân hình yểu điệu đang hướng Quan Âm viện đi tới, đúng là Lệ Cơ cùng Tư Hầu
Dận Không đi theo phía sau, liền thấy hai người đi vào Quan Âm viện
Hắn đi tới cửa thấy Lệ Cơ cùng Tư Hầu đang quỳ gối song song trên tấm bồ đoàn, cà hai đều nghiêm nét mặt, đang khấn vài điều gì đó
Sau một lúc, Tư Hầu dịu dàng nói:
-Tỷ tỷ cầu xin nguyện vọng gì vậy?
Lệ Cơ ôn nhu nói:
-Tỷ cầu Bồ Tát phù hộ phụ thân thân thể an khang, phù hộ Tư Hâu muội sớm tìm được người trong lòng
Tư Hầu gắt giọng nói:
-Tỷ tỷ thật xấu…
Nàng nắm tay Lệ Cơ nói:
-Tỷ tỷ tại sao không cầu nguyện cho mình?
Lệ Cơ nhẹ giọng nói:
-Ta vào hậu cung, hết thảy mọi việc đều không do minh làm chủ, cầu xin nguyện vọng há có tác dụng gì?
Nàng hướng Tư Hầu nói:
-Con nha đầu này, ngươi cầu xin nguyện vọng gì thế?
Tư Hậu mặt xấu hỗ, đỏ ửng, thấp giọng nói:
-Không có gì… So vói tỷ tỷ cũng không khác lắm
Lệ Cơ nào chịu tin, hỏi tới nói:
-Ngươi đừng có gạt ta, trước mặt Quan Âm Bồ Tat, ngươi dám nói dối, lúc đó nguyện vọng của ngươi sẽ không có linh nghiệm à…
Tư Hầu khẩn trương lấy tay che môi anh đào Lệ Cơ lại nói:
-Hảo tỷ tỷ… Muội nói, nhưng tỷ phải đáp ứng muội, ngàn vạn lần không được nói cho phụ thân biết
Lệ Cơ mỉm cười gật đầu
Tư Hầu nhẹ giọng nói:
-Tư Hầu… Cầu Bồ Tát xin cho muội được gặp lại … Bình vương
Dận Không sau khi nghe vô cùng mừng rỡ, không nghĩ tới nguyện vọng của tiểu nha đầu này chính là muốn gặp hắn, xem ra biểu hiện đêm đó của hắn đã chinh phục được nàng
Lệ Cơ lạnh nhạt cười một tiếng nói:
-Thì ra là ngươi nghĩ đến Bình vương
Tư Hầu cuốn quit nói:
-Muội chỉ muốn mời hắn dạy một ít kỹ nghệ sách họa mà thôi, không có ý gì khác
Lệ Cơ thở dài một tiếng buồn bả nói:
-Làm tỷ tỷ, sao ta lại không nhìn ra tâm tư của muội, phụ thân sỡ dĩ không đáp ứng hôn sự này chính là vì hạnh phúc sau này của muội, Bình vương mặc dù là dòng dõi vương thất, nhưng tại Đại Tần chính là đang mang trên mình cái thân phận chất tử, nếu tương lai sau này Tần Khang phát sinh chiến hỏa, hắn sẽ khó thoát chết
Tư Hầu ánh mắt buồn bả, nhẹ giọng nói:
-Chỉ mong Tần Khang vĩnh viễn hòa bình mới tốt
Ý của nàng trong câu nói đã rỏ
Trong lòng Dận Không đang đắc ý tới cực điểm, thì phía sau đột nhiên vang lên một thanh âm
-Thí chủ!Ngươi trốn phía sau cửa làm cái gì?
Quay đầu nhìn lại, liền thấy một chú tiểu đang tức giận phía xa xa, Dạn Không xấu hỗ cười cười
Lệ Cơ và Tư Hầu nghe thấy vậy, liền bước ra ngoài, liền thấy Dận Không đang đứng, mặt hai nàng nhất thời ửng đỏ, tất nhiên là cả hai nghĩ đến phen nói chuyện vừa rồi đều lọt vào tai của hắn, Tư Hầu cắn môi anh đào, gắt giọng:
-Dận Không! Ngươi quả nhiên là vô sỉ, trốn ở đây nghe chúng ta nói chuyện
Dận Không cười nói:
-Tư Hầu tiểu thư hiểu lầm rồi, Dận Không vừa tới đây, lòng muốn dâng hương, không nghe hai người nói gì hết
Chú tiểu phía sau không chịu buông tha, nói:
-Vị thí chủ này, ta rõ ràng chứng kiến thí chủ trốn ở phía sau cửa rất lâu, thí chủ vì sao lại nói lời lừa gạt hai nữ thí chủ này
Dận Không bối rồi không biết nói sao, đành thốt ra :
-Trùng hợp trùng hợp…
Lệ Cơ nhìn Dận Không một cái nói:
-Nghe lén người khác nói chuyện không phải là hành vi của người quân tử
Dận Không ta vốn không phải là cái gì quân tử!
Dận Không cưởi cười, đi tới tượng Bồ Tát, hai chân quỳ xuống khấn:
-Cầu Quan Âm Bồ Tát phù hộ cho Dận Không trường mệnh trăm tuổi, phù hộ cho Lệ Cơ tiểu thư cùng bệ hạ nhân duyên mĩ mãn, phù hộ cho Tư Hầu tiểu thư sớm ngày tìm được lang quân như ý
Nói xong, hắn đứng dậy hướng nhị nữ nói:
-Hai vị cũng đã nghe nguyện vọng của tại hạ, cái này có thể gọi là không thiếu nợ nhau
Lệ Cơ gương mặt lạnh lùng, Tư Hầu thì mỉm cười, khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc, nhẹ giọng trách mắng:
-Ngươi quả nhiên giảo hoạt
Dận Không cười nói:
-Hôm nay có thể gặp được nhị vị tiểu thư, có thể nói là một loại duyên phận…
Lệ Cơ lạnh lùng nói:
-Lệ Cơ cảm thấy không có cái gì gọi là duyên phận!
Nàng nắm tay Tư Hầu rời đi, Tư Hầu xoay đầu lại nhìn Dận Không, hắn liền hướng nàng làm cái mặt quỷ, nàng cười rực rỡ, khiến Dẫn Không nhất thời như si như dại ở nơi này
Dận Không cùng Dao Nhu đang chuẩn bị rời Đại Phật Tự trở về Phong Lâm Các, liền thấy một mĩ tì đang đứng cạnh xe ngựa, nàng thấy hắn liền bước tơi nói:
-Ngài chính là Bình vương điện hạ?
Dận Không gật đầu
Mĩ tì nói:
-Tiểu thư nhà nô tỳ có mấy lời muốn nói với Bình vương
Dận Không cười nói:
-Tiểu thư nhà ngươi là ai?
Mĩ tì cười mặt đỏ hồng nói:
-Tiểu thư của nô tỳ họ Bạch…
Dận Không thầm vui mừng, khuôn mặt thanh tú, tràn đầy tươi cười của Tư Hầu hiện lên trong đầu hắn, tiểu nha đâu này quả nhiên là có ấn tượng sâu đậm, chủ động hẹn hắn gặp mặt
Dận Không bảo Dao Như đợi trong xe, liền theo mĩ tì hướng thảo đình trong chùa đi tới
Đi tới thảo đình liền mới biết, người ước hẹn không phải Tư Hầu mà chính là Lệ Cơ, đối với vị sắp trở thành hoàng hậu đại Tần, Dận Không luôn tràn ngập nỗi kính sợ, nếu có gì đắc tội, tương lai chỉ cần nàng nói với Nguyên Tông một hai câu thôi, sợ rằng hắn không cách nào tiêu thụ nổi
Lê Cơ lẵng lặng đứng trong thảo đình, trang phục màu đỏ trên người tung bay trước gió, từ phương hướng Dận Không nhìn lại cảm thấy Lệ Cơ cao cao tại thượng, khí chất ung dung hoa quý, trong lòng thầm khen, nàng có lẽ trời sanh ra đã được chọn làm hoàng hậu
Dận Không cung kính hướng nàng vái chào
Lệ Cơ nhẹ giọng nói:
-Có biết vì sao ta muốn hẹn Bình vương tại nơi này không?
-Có phải vì chuyện của Tư Hầu tiểu thư?
Lệ Cơ gật đầu, đôi mi thanh tu nhăn lại nói:
-Tư Hầu tính tình đơn thuần, không có tâm cơ, ta không muốn nhìn nó đi vào bể khổ
Lời của Lệ Cơ nói, làm cho hắn không cảm thấy thoải mái, nhưng bên ngoài vẫn không dám biểu lộ:
-Đại tiểu thư xin nói ý tứ cho Dận Không rõ ràng
Lệ Cơ thở dài một hơi nói:
-Bình vương điện hạ! Lệ Cơ có một điều thỉnh cầu, không phải ta có ý gì với Bình vương, ta chỉ hy vọng Tư Hầu có thề hạnh phúc vui sướng
-Đại tiểu thư an tâm, Dận Không không có một chút oán trách gì với nàng
Dận Không quan sát thấy khuôn mặt nàng vẻ u sầu bao phủ, hôn lễ đã sắp tới, chẳng lẻ nàng không có hứng thú với hôn sự này, hắn hỏi dò:
-Lệ Cơ tiểu thu hình như không được vui vẻ?
Lệ Cơ nhẹ nhàng mím môi anh đào, ánh mắt như sương như khói, đôi vải lụa ngay thắt lưng ong tung bay trước gió, hấp dẫn thị thực của hắn
Lệ Cơ nhẹ giọng nói:
-Ta chưa bao giờ nghĩ có ngày phải gả cho hoàng thất, nếu cho ta lựa chọn, ta chon một cuộc sống vô tranh đạm bạc
Ánh mắt nhìn theo mảnh lụa tung bay nói:
-Sợ rằng kiếp này đã không còn cơ hội rồi…
Dận Không thấy nao nao, quan điểm của Lệ Cơ cùng Nguyên Tông không hẹn mà gặp, xem ra hai ngươi qua nhiên là trời sanh một đôi. Nghĩ tới Yên Nguyên Tông, hắn không khỏi lo lắng cho vận mệnh của Lệ Cơ, Nguyên Tông trong lòng vẫn luôn luôn say mê Yên Lâm, dù Lệ Cơ gả cho hắn chỉ sợ cũng khó thay đổi, lúc đó Lệ Cơ làm sao có thể hạnh phúc
Lệ Cơ nói:
-Vận mệnh của ta đã không còn cách nào thay đổi, cho nên ta không muốn muội muội của lại giống như ta