“Tiểu hồ ly đích xác không có một chút đạo hạnh pháp lực, lại biến ảo. Đây là chuyện không hợp thiên lý mệnh số, ta cũng thấy kỳ quái, ngày hôm qua cứu khi cứu y liền làm chút pháp thuật, xem trí nhớ y. Nguyên lai cha mẹ hắn một cái là người, một cái là hồ yêu, cho nên từ nhỏ y đã có được nội đan cùng năng lực biến ảo.”
“Có nội đan, kia liền tính có đạo hạnh đi. Vậy vì sao ngày đó Khuy Hồn Quang của ngươi lại tìm không ra một tia?” Ti Lẫm nghi hoặc nói.
“Bởi vì y đã không còn nội đan.” Quý Phương thần sắc ngưng trọng nói.
Lòng Ti Lẫm lạc đăng một tiếng, không có nội đan đối với một con yêu tinh mà nói, đó là không thể tu hành nữa, bị đánh quay về nguyên hình không có ý thức nhân loại nữa, thậm chí bị chết cũng là có thể.
“Hình như y ở trong rừng bị con yêu tinh khác săn được, bởi vậy bị ăn nội đan rồi.”
“Kia vì sao hắn còn có thể hóa thành hình người?”
“Đạo hạnh của ta không đủ để dò xét.” Lần này Quý Phương thật là phi thường sảng khoái mà thừa nhận.
“Chính là ta có thể khẳng định, sau khi y mất đi nội đan đã ăn trúng cái gì đó, nếu không không có khả năng sống sót. Ngươi nói y không thể duy trì hình người cả ngày, ta đoán chắc là tiểu hồ ly y vì để gặp ngươi, miễn cưỡng đem chút lực lượng duy trì sinh mệnh này chuyển hóa thành lực lượng biến thành hình người. Chút lực lượng này chỉ đủ để y duy trì tánh mạng, lại dùng cho việc biến ảo nên đại thương nguyên khí, cho nên mới không có biện pháp bảo trì hình người cả ngày. Nếu ta không đoán sai, sau khi tiểu hồ ly biến thành người nhất định thực dễ dàng mệt mỏi đi.”
Bàn tay trong tay áo của Ti Lẫm đã nắm thật chặc thành nắm tay. Hắn tuyệt không thể tưởng được Tiêu Đường vì gặp lại hắn và yêu nhau, ngay cả mệnh cũng không quan tâm mà miễn cưỡng mình, mỗi ngày còn lo lắng hãi hùng, mà mình lại một chút cũng không biết tất cả thống khổ của y.
Y rất ngốc, lại ngốc đến thực đáng yêu; y thực dốt nát, lại dốt nát đến thực hồn nhiên; đối với tình yêu dũng cảm tiến tới, cho dù biết phía trước có thất bại hoặc thành công cũng chưa từng dừng lại.
Mình được y yêu, là phúc khí mấy kiếp đã tu luyện a.
“Quý Phương, ” Ti Lẫm thoáng tự hỏi, liền hạ quyết tâm nói: “Ngươi phong ấn năng lực của y lại đi. Không thể để cho y tiếp tục biến thành người, ta không nghĩ y mơ hồ mà đánh mất tánh mạng.”
Quý Phương tà quái mà cười rộ lên: “Ti Lẫm, điểm ấy ngươi nên cám ơn ta. Có bằng hữu như ta là ngươi tam sinh hữu hạnh. Ta đem chí bảo sư môn lão nhân kia truyền cho ta luyện thành nội đan uy cho tiểu hồ ly của ngươi ăn, chờ thêm mấy ngày nội đan cùng y dung hợp được, đừng nói biến ảo, duy trì hình người cả ngày cũng không phải việc gì khó, chỉ cần nhớ rõ ngẫu nhiên tu luyện một chút đừng hoang phế.”
Nội tâm Ti Lẫm kinh hoàng, vui sướng như hồng thủy vỡ dê. Hắn thoáng áp chế hưng phấn đến độ run rẩy thân thể, bỗng đứng lên, đối với Quý Phương làm cái đại lễ, còn nghiêm túc nói: “Cám ơn ngươi, nếu sau này ngươi có yêu cầu gì, Ti Lẫm ta cùng Liễu Thiên Trang có thể làm được ổn thỏa sẽ dốc toàn lực làm!”
Quý Phương vỗ vỗ bờ vai của hắn, buồn rầu nói: “Kia thật sự là phiền, ta phải tìm nhiều phiền toái mới không lãng phí hứa hẹn này của ngươi a?”
Dứt lời, hai người đối diện một lát, đều không tự chủ được mà cười ha hả.
Có Ti Lẫm cẩn thận tỉ mỉ chiếu cố cùng pháp thuật của Quý Phương điều trị, thương thế của Tiêu Đường lấy mộttốc độ kinh người hảo lên.
Tới ngày thứ năm, khi Lam Y từ thư phòng Ti Lẫm đi ra, gặp phải Tiêu Đường đứng ở cửa lay hoay như con quay do dự có nên vào hay không.
Nàng kinh hỉ nói: “Nha! Tiêu công tử, ngươi đã đến rồi! Nhiều ngày không thấy, từ sau vụ ngươi bị bắt, nghe trang chủ nói ngươi bị thương, hiện tại khoẻ chứ?”
Khóe miệng Tiêu Đường run rẩy một chút, nghĩ nghĩ vẫn quyết định không cần làm rõ hiểu làm “Nhiều ngày không thấy” này của Lam Y xinh đẹp.
“Ân… Đã không có gì đáng ngại, cám ơn.”
“Trang chủ đang cùng Quý công tử đang nói chuyện phiếm, Tiêu công tử không đi vào sao?”
Mặt Tiêu Đường đỏ hồng lên, cúi đầu.
Từ sau khi bị Ti Lẫm đánh vỡ chân thân, vẫn là ở hình thái tiểu hồ ly ở bên người Ti Lẫm. Hôm nay thân thể đã tốt rất nhiều, liền nhanh chóng biến lại thành người đến gặp Ti Lẫm cho thoả nỗi lòng.
Y bị kích động đưa đến cửa lại bỗng nhiên dừng lại, sinh ra một loại do dự cận hương tình khiếp_ cận hương tình khiếp: chỉ việc xa quê đã lâu bây giờ trở về lòng cảm thấy nôn nao hồi hộp lo sợ.
“Ta…” Nghe nói Quý Phương đã ở, Tiêu Đường lập tức đánh mất ý niệm đi vào trong đầu. Chính là lời cự tuyệt còn chưa kịp nói ra miệng, từ cửa đã vươn một đôi cánh tay thiết, gắt gao cuốn lấy trong ngực Tiêu Đường.
Tiêu Đường “A” một tiếng liền bị bắt vào trong phòng, tiếng đóng cửa rung trời vang lên, sau đó truyền đến giọng đệ nhất thiên hạ ── Liễu Thiên Trang trang chủ giả đứng đắn mà phân phó: “Lam Y nãi* lui ra, ta cùng với Tiêu công tử có chính sự muốn nói.”
_nãi = cô = nàng
Lam Y che miệng cười, nhiều ngày không thấy nghĩ đến trang chủ cũng là đang tưởng niệm, nói đến ngữ khí đường hoàng đứng đắn, động tác cũng là mười phần háo sắc của đăng đồ tử lang thang mà.
“Như thế nào đến đây cũng không tiến vào. Không dám sao, ân?”
Ti Lẫm nhĩ lực* hơn người, từ lúc Tiêu Đường đi tới đã biết. Nhớ tới thiếu niên có thân hình thon dài mềm dẻo cùng tươi cười tinh khiết chói nắng, cảm xúc Ti Lẫm liền bắt đầu khởi động.
_nhĩ lực: thíng
Làm sao biết vật nhỏ kia ở cửa đổi tới đổi lui, chính là không tiến vào, Ti Lẫm nghe hắn ở cửa thở dài rất nhỏ cùng tiếng bước chân nhỏ vụn, trong lòng giống có con kiến đi đến bò đi ngứa ngáy đến muốn thiêu đốt. Quý Phương kia cố tình không thức thời ( hoặc là cố ý?) còn tại thao thao bất tuyệt cùng mình nói thiên nam địa bắc, Ti Lẫm rốt cục kiềm chế không được, liền cho Lam Y đi ra ngoài, thuận tiện đem tiểu hồ ly tróc vào giải nổi khổ tương tư của mình.
Ti Lẫm ở bên tai Tiêu Đường nửa là nói khiêu khích, làm cho mặt Tiêu Đường lập tức nhiễm thượng ửng hồng ấm áp.
“Ai không dám! Vừa định gõ cửa…” Tiêu Đường dắt dối.
“Nga? Ta như thế nào nghe được có người ở bên ngoài quay vòng vo như nén hương chứ?” Ti Lẫm không lưu tình chút nào mà chọc thủng lời của y. Người trong lòng lập tức giãy giụa kịch liệt, nhưng lại bị người vô lại vây đến gắt gao đích, đành phải chán nản cúi đầu ủy khuất không ra tiếng kháng nghị.
Lòng Ti Lẫm mừng rỡ, tiểu gia hỏa này nghĩ cái gì cũng để lên mặt, đáng yêu vô cùng, hại chính mình mỗi lần thấy hắn cũng nhịn không được khi dễ đùa, đều nhanh thành thói quen.
Quý Phương lần đầu tiên nhìn thấy hình người của tiểu hồ ly, cảm thấy thú vị, ánh mắt không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm Tiêu Đường.
Hắn nghĩ đến hồ ly tinh đều là mỹ nhân, nguyên lai không phải a. Tiểu hồ ly biến thành người là một thiếu niên một thanh tú đáng yêu, tuy rằng ôn nhuận nhưng chưa được mức khuynh quốc khuynh thành. Bất quá bộ dáng sinh cơ bừng bừng kia, hơi đùa tí liền mặt đỏ tới mang tai, trong tinh khiết trẻ con lại lộ ra vài phần mềm mại đáng yêu thuộc loại yêu tinh, nhưng lại có một cỗ phong tình mê người.
“Chậc chậc, trách không được tục ngữ nói phong lưu cùng hạ lưu bất quá chỉ kém chút xíu. Ti Đại trang chủ ngày thường phong lưu, đụng phải tiểu hồ ly đều trở nên hạ lưu, bộ dáng này mà để nữ tử trong kinh thành thấy không biết bao nhiêu nàng phải khóc vì ảo tưởng tan biến.” Quý Phương dựa ghé ngồi, chân bắt chéo, tà quỷ mà mỉm cười trêu ghẹo hai kẻ kia.
“Quý, Quý, Quý đại ca…” Tiêu Đường đột nhiên bừng tỉnh còn có một Quý Phương đang ở, nãy giờ mình và Ti Lẫm đùa giỡn đủ trò đều cho người ta nhìn hết rồi, y hận không thể đào cái hầm ngầm chui vào không cần gặp ai nữa.
Ti Lẫm xem tiểu hồ ly nhanh chóng phủi cái tay mình đang đặt ở trên áo, lửa giận bắt đầu dâng lên. Đường đường là của hắn, hắn thích khi dễ Đường Đường như thế nào là chuyện riêng của hắn sau khi đóng cửa lại, người khác ai dám khi dễ Đường Đường, Ti Lẫm là tuyệt không tha.
“Hừ, làm cho bọn nữ nhân kia khóc chết luôn cũng tốt, liên quan gì đến ta.” Bàn tay to nóng dày của Ti Lẫm đem tay Tiêu Đường bao lại nghiêm kín thực, ngữ khí cũng là cứng rắn lạnh như băng. Hắn trừng mắt Quý Phương: “Lại nói, sao ngươi còn ở đây?”
Ngụ ý là không có việc gì liền mau cút, đừng chướng mắt.
Quý Phương nhún nhún vai, hắn hào phóng mà đứng lên đi ra cửa, đi qua bên người Tiêu Đường cùng Ti Lẫm, bỗng nhiên nhanh chóng sờ soạng mặt Tiêu Đường một phen, ăn một hơi thật to đậu hủ non, ám muội nói: “Tiểu hồ ly, nếu thân thể của ngươi chút vấn đề gì, ta đều hoan nghênh ngươi hỏi tới ta.”
Tiêu Đường lần đầu tiên bị người khác ngoài Ti Lẫm sỗ sàng, toàn bộ đều choáng váng, nghe hắn nói câu cái gì, cũng dại ra mà gật gật đầu nói: “Ác…”
Ti Lẫm chưa kịp xoá sạch Lộc Sơn chi trảo của Quý Phương, lại nghe hắn nói một câu tối nghĩa như vậy, sắc mặt nháy mắt xanh mét, đơn giản tay trái vừa lật, một cỗ chưởng phong tống xuất thẳng gõ cửa, giải khai cánh cửa đang đóng, chân thon dài nâng lên, đem Quý Phương mạnh mẽ đạp ra ngoài.
Quý Phương xoa bóp cái mông bị người đá đau, mới vừa đứng lên, cánh cửa đã phanh một tiếng đóng chặt lại, đầu cánh cửa bên kia truyền đến thanh âm nghiến răng nghiến lợi của Ti Lẫm: “Đi thong thả không tiễn!”
Quý Phương vừa đi, Ti Lẫm hoàn toàn lộ ra bản tính sắc lang, hắn bồng Tiêu Đường lên ghế đựa sau thư trác*, hai tay chống vào hai bên tay vịn của ghế, thân hình cao lớn vây khốn Tiêu Đường.
_thư trác: bàn học.
“Về sau đừng kêu tên khốn kia đại ca gì. ” Ti Lẫm phi thường khó chịu.
Ti Lẫm hoàn toàn bao mình lại, trái tim Tiêu Đường chẳng biết tại sao lại đập nhanh kịch liệt, y mỏng manh kháng nghị nói: “Không gọi đại ca gọi thì gọi cái gì?”
“Tùy tiện!” Ti Lẫm phẫn hận nói, “Ngươi gọi ta cũng liền gọi thẳng tên, dựa vào cái gì gọi hắn là đại ca?”
Tiêu Đường sửng sốt một lát, nhỏ giọng nói: “Chẳng lẽ… Ngươi ở ghen?”
Ti Lẫm nghe vậy nhe răng rộ lên, cúi đầu ghé vào lỗ tai y bật hơi: ”Đúng vậy thì sao? Lại nói, ngươi vẫn chưa trả lời ta, vì cái gì vừa rồi không lập tức tiến vào? Nếu ta không tự mình bắt người, ngươi sẽ đứng ở đó luôn đi?”
Tiêu Đường cúi đầu trầm mặc.
“Có thể nào, ngươi vẫn là lo lắng ta sẽ cố kỵ thân phận của ngươi?”
“Chính là… Dù sao ta không phải người…” Tiêu Đường khổ sở địa nói.
“Ta cũng là cảm thấy được, khi ngươi là tiểu hồ ly cũng thực đáng yêu…” Ti Lẫm ôn nhu an ủi, cái tay lại lặng yên không một tiếng động mà cỡi vạt áo Tiêu Đường.
“Ai, ngươi là tiểu hồ ly tổng lúc nào cũng theo ta làm nũng, để ta ôm để ta sờ, như thế nào biến thành người lại không làm nũng, muốn ôm một chút đều ra sức khước từ, thật sự là thất vọng a…”
Tuy đang nói chuyện mà tay cũng không có chậm lại, Ti Lẫm đã giải một nửa vạt áo của Tiêu Đường, một đôi tay tham vào quyến luyến mà vuốt ve thắt lưng gầy yếu rắn chắc của y.
Chưa nếm mùi đời như Tiêu Đường làm sao chịu được Ti Lẫm trêu chọc, hai ba cái đã xụi lơ, ánh mắt mê mang mông lung, hơi thở hỗn loạn vài tiếng rên rỉ ức chế không được tràn ra miệng, thân thể bản năng muốn chạy trốn bàn tay dày lửa nóng củaTi Lẫm, lại bất đắc dĩ lại bị nhốt ở nơi một tấc vuông, chỉ phải phí công mà vặn vẹo.
Ngây ngô phản ứng cùng mang theo dày rên rỉ đặc giọng mũi như làm nũng, thiếu chút nữa liền làm cho Ti Lẫm cầm không được nghĩ muốn cứ như vậy ngăn chận Tiêu Đường bắt đầu đại chiến.
Trong đầu óc sắp bị hoá thành hồ dán của Tiêu Đường phân ra một chút đến kháng nghị: “Ta, ta… Ta là người, cũng không phải sủng vật của ngươi…”
“Sủng vật?” Ti Lẫm không có nghe hiểu từ này, bất quá cũng có thể đoán ra ý tứ đại khái. Tay hắn thong thả chuyển xuống, nhẹ nhàng cầm phân thân đã dần dần ngẩng đầu của Tiêu Đường.
“Rõ ràng chính là một con tiểu hồ ly đáng yêu…” Gịong Ti Lẫm cũng vì dục vọng mà trở nên khàn khàn trầm thấp. Hắn mềm nhẹ mà chà xát phân thân Tiêu Đường đích, kỹ xảo thật tốt, một cỗ tê dại mãnh liệt theo dục vọng lên tới lưng rồi lủi thẳng lên nẽo.
Tiêu Đường cảm thấy được cổ tê dại mãnh liệt kia vẫn ở trong thân thể của mình lung tung va chạm mãnh liệt vào chung quanh lại tìm không thấy phát tiết ra, thiếu chút nữa bị buộc khóc lên.
“Không cần… Dừng tay… A…”
“Không cần dừng tay đúng không… Ha hả, tiểu hồ ly háo sắc.” Ti Lẫm cố ý xuyên tạc lời nói của Tiêu Đường, cúi đầu liếm đi nước mắt vươn trên khóe mắt y.
Rốt cục, một lát sau, Tiêu Đường khóc kêu một tiếng, thân thể mạnh đạn nhảy dựng lên, ở trong tay Ti Lẫm đphóng ra dục vọng. Tiêu Đường đã phóng thích hoàn dục vọng xụi lơi nằm trên ghé, bạch y đã cở một nữa, quần áo hỗn độn khoác trên ở thân thể y, da thịt trắng nõn như ẩn như hiện. Hai gò má y đều là rất ửng đỏ còn thấm một tầng mồ hôi mỏng, hai mắt nhắm nghiền, đối với chuyện mình ở trong tay người khác phóng xuất ra dục vọng cảm thấy thẹn.
Tóc y bị hãn(mồ hôi)dính ướt có vài cọng dán trên tráng, hơi hơi thở hào hển, còn không thể từ trong dư vị khôi phục lại.
Tiêu Đường như vậy lại có một loại quyến rũ trí mạng giống như thỉnh quân nhấm nháp, Ti Lẫm nhìn thấy mà dây thần kinh trong đầu căng quá mà đứt, dồn hết tâm trí ngăn chặn dục vọng sắp bùng nổ. Hắn thấp suyễn một tiếng, xoay người đem toàn bộ tạp vật trên trác thư hất xuống, xoay người đem Tiêu Đường bế lên, mở thân mình thân mình đang cuộn tròn của y ra, thân thể tinh tráng đè ép lên cùng y dán chặt chẽ với nhau, nhúng một chút bạch dịch cùng ngăn chận dục vọng mãnh liệt đmuốn đánh khai thân thể Tiêu Đường.
Tiêu Đường ngốc thất thần nhìn Ti Lẫm đùa nghịch mình, khi ngón tay của hắn thân nhập một nơi không thể tưởng tượng được mới thanh tỉnh chút, sợ tới mức mặt tái nhợt, kêu thảm một tiếng: “Không, không cần!”
Ti Lẫm cắn lỗ tai y dụ dỗ: “Yên tâm, tin tưởng ta… Đem ngươi giao cho ta là tốt rồi.”
Thanh âm Ti Lẫm trầm thấp thuần hậu, bị thanh âm mê hoặc lòng người như thế hống dụ, Tiêu Đường mê say mất tâm thần, lúc đang muốn khí giới đầu hàng, ngoài cửa cư nhiên truyền đến giọng mỗ hỗn đản sát phong cảnh.
“Uy, Ti Lẫm, hôm qua ngươi không phải nói giữa trưa hôm nay muốn mời ta uống trần niên trúc diệp thanh, còn không mau lấy đến!? Đừng nghĩ chối cãi nga, ta liền đứng ở chỗ này chờ ngươi!”