Tống Dư Hàng ném trả lại cho cậu ta, cười mằng: “Người già sẽ không ăn những thứ này.”
Cuối cùng, cô rút trong ví ra mấy tờ nhân dân tệ tổng cộng 200 NDT, đặt cùng với túi thức ăn để trên bàn.
“Công việc không dễ dàng, nhưng cũng phải chăm sóc các bô lão ăn uống đầy đủ, khi trở về tôi sẽ báo lại với cấp trên, ngân sách tài chính phỏng chừng còn phải chờ không khoảng thời gian nữa.”
Lời nói của cô mang 2 tầng ý, một là muốn hắn đừng quá khắt khe với các lão thành đã về hưu, hai là sẽ báo cáo đúng hiện trạng để bọn họ biết mà làm đúng bổn phận.
Viện trưởng vừa tức vừa cảm kích, gấp không kịp đáp: “Vâng! Vâng! Nhất định, nhất định, Lãnh đạo yên tâm.”
Lâm Yêm ngồi trên nóc Viện dưỡng lão, trên tay cầm nửa cái bánh bao trắng tinh gặm cắn, nhìn hình ảnh hiện bên trong máy tính bảng, khinh thường hừ một tiếng: “Đúng là người thích lo chuyện bao đồng.”
“Chào ông, tôi là Tống Dư Hàng, cảnh sát Cảnh cục Giang Thành….” Tống Dư Hàng nói, ngồi xổm xuống, chỉ chỉ huy hiệu bên ngực áo lại vỗ vỗ băng đội trưởng, sợ ông không nghe rõ, cô lại lặp lại một lần..
“Tôi, cảnh sát, muốn hỏi ông một chút, ông có biết người nào tên gọi Dư Tân Diệp không?”
Cô lấy một bức ảnh ra từ trong túi áo khoác, đưa đến trước mặt ông.
Lão nhân miệng ngốn bánh mì, ăn xong lại tìm được quả chuối bỏ vào trong miệng mặc kệ là nó đã lột vỏ hay chưa.
“Huh —” Tống Dư Hàng nhanh tay giật lại, lột vỏ rồi mới đưa cho ông.
Viện trưởng thở dài, nhỏ giọng nói: “Ông ấy mắc chứng Alzheimer mười mấy năm rồi, không nhớ gì cả, chắc không giúp gì được.”
Tống Dư Hàng xoay người, ý bảo mọi người ra ngoài.”
Căn bệnh của ông không phải giả, nhưng ánh mắt tránh né khi nhìn thấy bức ảnh cũng không phải giả.
Mọi người ra ngoài, ông lão vẫn cặm cụi ăn, Tống Dư Hàng mở nắp chai nước khoáng đưa cho ông: “Ông uống chậm thôi.”
Cô rất kiên nhẫn, ông lão lại có chút gấp vội, bị sặc nước ho sặc sụa, những thứ đang ngốn trong miệng đều theo đó văng hết ra ngoài.
Mùi tanh tưởi lập tức bao trùm căn phòng, Tống Dư Hàng đứng dậy nhẹ vỗ vai ông, cô hít sâu một hơi, cầm lấy cây chổi dựa ở góc tường quét dọn sạch sẽ.
Lão nhân theo dõi từng nhất cử nhấc động của cô, từ tấm băng trên bắp tay, huy hiệu trước ngực đến quân hàm một sao hai vạch trên vai cô.
Cuối cùng rơi xuống túi thức ăn cùng sấp tiền đặt trên bàn.
Môi lão nhân khẽ động, bắt đầu tiếp tục ăn.
Tống Dư Hàng dọn dẹp xong, kéo một cái ghế ngồi xuống trước mặt ông, lấy kềm bấm ra cắt móng tay cho ông, làm sạch bùn đất nhét sâu trong khoé, không quan tâm người ông đang bốc mùi kinh khủng thế nào.
Một chữ liên quan đến vụ án cô cũng chưa từng nói ra.
Chờ cắt xong móng tay, Tống Dư Hàng lại múc nước giúp ông rửa mặt, gội sạch mái tóc bết dính trên mặt ông.
Cuối cùng là xếp gọn chăn gối trên giường, Tống Dư Hàng mở cửa sổ để ánh mặt trời chiếu vào, đem chăn ra ngoài phơi trên song sắt bệ cửa.
“Ông à, chăn phải phơi thường xuyên, nếu không làm được ông có thể nhờ nhân viên đến giúp.”
Ông lão vẫn a a a, không biết có nghe hiểu cô nói gì hay không.
Tống Dư Hàng cười cười, xoay người rời đi, vừa đi hai bước thì nghe thấy ông lão mở miệng nói: “Diệp…. Diệp….”
Tống Dư Hàng sửng người, quay lại, đặt tay lên đầu gối ông: “Diệp…. Diệp gì? Có phải ông biết gì đó về Dư Tân Diệp không?”
Lão nhân quơ tay phải, nhe răng, miệng lắp bắp không rõ: “Diệp… Diệp…. Diệp không phải Diệp.”
Tống Dư Hàng không hiểu, nhưng mặc cho cô cố hỏi thế nào, ông cũng không phun ra thêm được nửa chữ.
Chờ đến trời tối, Tống Dư Hàng mới có chút thất vọng bước ra, cô đi dạo quanh sân, thỉnh thoảng quay đầu về phía cánh cửa sổ, cảm thấy có gì đó là lạ, trong lòng không khỏi bất an.
Phía bên kia toà nhà, Lâm Yêm nắm chặt dây thừng, ưỡn thẳng người giữa không trung.
– — Chết tiệt! May mà lão nương nhanh trí.
Đợi mọi người rời khỏi Viện dưỡng lão, nàng mới lần nữa trèo lên, từ vị trí cánh cửa sổ Tống Dư Hàng mở ra, nàng khuynh thân nhảy vào lập tức siết cổ lão nhân, che miệng ông ta lại, kéo người vào trong gốc tối nơi mà ánh trăng không soi tới được.
•
Rời khỏi cổng Viện dưỡng lão, Cảnh sát trưởng vẫn luôn chờ sẵn, chủ động đưa cho cô một điếu thuốc. Vẫn là thuốc Trung Hoa.
Tống Dư Hàng trong lòng phiền muộn nên không cự tuyệt, tiếp nhận điếu thuốc để ông bắt lửa.
”Người bà con xa của Dư Tân Diệp còn sống không? Đừng nói….” Tống Dư Hàng rít hai ngụm, sao hôm nay cô cảm thấy loại này quá vô vị, bỗng dưng nhớ đến điếu thuốc Nữ sĩ yên* mà Lâm Yêm đưa cho mình.
*Nữ sĩ yên: thuốc hút dành cho nữ.
Đến cùng cũng phân không rõ được là nhớ đến hương vị của thuốc hút hay nhớ đến người đã đưa nó cho mình.
“Còn sống, tháng trước còn đến nhận trợ cấp.”
Tống Dư Hàng không nói gì, ra hiệu mọi người xuất, Cảnh sát trưởng lập tức đuổi theo: “Ah, Tống đội, đừng vội, đến thôn Tiêu Hà phải mấy mười mấy cây số nữa, đường đi đến đó chưa được cá bê tông, mặt đường sỏi đá gồ ghề, di chuyển rất khó khăn, hơn nữa còn là đường núi với mười tám khúc cua, năm nay còn đón tiếp tình nguyện viên đến giúp thôn dây trồng nương rẫy. Chờ sáng mai đi, sáng mai tôi sẽ tìm vài người đáng tin cậy đưa Tống đội đến đó, mọi người bôn ba mệt nhọc cả ngày rồi, nên nghỉ ngơi cho tốt, nghỉ ngơi tốt.”
•
Tống Dư Hàng trằn trọc nằm trên chiếc giường gỗ thô cứng lạnh băng, căn phòng có hai giường, Phương Tân nằm giường bên hít thở đều đều ngủ say như chết.
Cô thọt tay vào túi lấy điện thoại ra, muốn gửi vài tin nhắn cho Lâm Yêm, bức ảnh mà nàng gửi vẫn còn lưu trên giao diện trò chuyện.
Tống Dư Hàng trở mình, ngắm nhìn phần cổ thon thả và dáng người xinh đẹp của nàng liền nghĩ đến khoảnh khắc gần kề da thịt ở trong xe đêm đó.
Dường như cô chưa bao giờ nghĩ về ai nhiều như vậy, ngoại trừ Lâm Yêm.
Trong khoảnh khắc cô cảm thấy bản thân điên thật rồi.
Lâm Yêm siết chặt quần áo cô, ngẩng đầu thở dốc, tay chống trên vai cô trở nên mềm yếu vô lực.
Nàng không phải nữ nhân chân yếu tay mềm trói gà không chặt, chỉ trong một thoáng chớp mắt, Tống Dư Hàng thậm chí có cảm giác như nàng đón ý tuỳ theo mình.
Xúc cảm ấy quá tốt đẹp, 35 năm qua cô chưa từng thể hội, thế cho nên như bị nhập ma.
Tống Dư Hàng trước giờ luôn là người bình tĩnh giữ mình trong sạch, hút thuốc uống rượu đều có điểm dừng, không đến mức sa vào nó đến nghiện.
Nhưng là….
Tống Dư Hàng xoay người ngồi dậy, thở dài xốc chăn bước xuống giường, vào toilet rửa mặt thanh tẩy tâm tình.
Gần đây, chỉ cần nghĩ đến nàng thì….
Tống Dư Hàng vặn mở vòi nước, phác nước hất lên mặt mình vỗ vỗ, chuyện này quá vô lý, nhất định gần đây vì áp lực phá án quá lớn, lại thật lâu rồi không tập luyện quyền cước, thành ra tinh lực dư thừa không có chỗ phát tiết.
— Đúng, nhất định là vậy.
Tống Dư Hàng lại vốc lên vài ngụm nước súc miệng, ép bản thân bình tĩnh sau đó ra ngoài hành lang hóng gió.
Cô tựa người vào tường nghịch chiếc bật lửa, xoay qua lại từng kẽ ngón tay rồi nắm gọn nó trong lòng bàn tay.
Suy nghĩ phiêu lãng đến nơi xa xăm.
Cô nghĩ đến lúc nhỏ, loạng choạng chạy theo ba cùng anh trai.
Sau nghi thức trao quân hàm cảnh sát, anh trai cô đứng dưới đám đông vỗ tay thật lớn cỗ vũ cô.
Và sau đó nửa, tên tội phạm dí súng vào đầu anh trai cô…
Tống Dư Hàng nhíu mày, thoáng chốc mất tập trung không tiếp được bật lửa, nó rơi xuống đất phanh một tiếng.
Cô cúi người nhặt lên bật lửa, bên tai phảng phất lời dặn dò ân cần của Lâm Yêm: • Chị…. chú ý an toàn.
Tống Dư Hàng ngẩn người, tâm tình lắng đọng, nghĩ đến buổi chiều gặp Lý Bân, như thể xuất hiện một tia sáng xé tan hỗn loạn.
— Diệp…. Diệp…. ông ấy luôn lặp lại cái từ này, diệp đồng âm với chữ “đêm”, có phải ý ông ta là buối tối hẳn đến gặp ông ấy?
*Diệp(叶 – yè)
*Đêm(夜 – yè)
Tống Dư Hàng mang theo chiếc bật lửa, lập tức quay đầu chạy xuống cầu thang.
•
“Đừng giả vờ, tôi biết ông không điên.” Lâm Yêm cầm thanh chuỷ thủ vỗ vỗ mặt ông, siết cổ bức ông ngẩng đầu nhìn thẳng vào mình.
“Ông có biết cô gái này không?”
Người trên bức ảnh chụp là Sơ Nam.
Lão nhân trong miệng nhồi nhét đầy thức ăn, chỉ có thể phát ra âm tiết nghẹn ứ.
Lâm Yêm mất kiên nhẫn, dùng bức ảnh tát vào mặt ông.
“Tôi biết ông là người khám nghiệm thi thể cô ấy.” Nàng vì quá nôn nóng mà hơi chút mất kiểm soát, gương mặt xinh đẹp rút đi nét tươi cười, trong bóng đêm bộc lộ sự âm lãnh.
Lâm Yêm đột nhiên xoay người, nghiến răng nghiến lợi: “Vốn tiền đồ vô lượng, vất vả lắm mời từ nơi xó xỉnh heo hút này ra bên ngoài, sao lại muốn trở về quê nhà, có phải ông đã phát hiện được gì? Có phải hay không?! Nói cho ta! Nói mau!”
Nàng ghìm giọng gào rống, lắc thật mạnh bả vai của ông ta.
Mùi hăng mũi bốc lên, Lâm Yêm cúi đầu, vừa nhìn thấy lập tức ngẩn ra.
Ông lão trợn mắt, cả người run rẩy, mồ hôi đầm đìa.
Lâm Yêm đặt thanh chuỷ thủ sang một bên, dùng giẻ lau nhét vô miệng ông, xoay đầu ông ta: “Này —“
lời còn chưa nói, lão nhân đã rũ đầu sang một bên, hơi thở thoi thóp.
Lâm Yêm nhanh chóng tháo dây thừng trên người ông ta, túm kéo ông ta lên giường, cởi bộ quần áo bẩn trên người ông ta ra, nghiêng người xuống úp tai lắng nghe tiếng tim đập rồi lại sờ động mạch ở cổ của ông.
Nhịp đập không ổn.
Nàng tìm kiếm thuốc, từ trong ngăn kéo tủ lấy ra một lọ Nitroglycerin, mở khoang miệng ông ta ra nhét một viên vào trong cổ họng, sau đó bắt đầu hồi sức tim phổi.
“Mẹ nó, đừng chết, ngàn vạn lần đừng chết, ông chết rồi thì manh mối gì đều bị chặt đứt, Sơ Nam rốt cuộc….”
Hốc mắt Lâm Yêm nóng dần lên, cánh tay đau nhức không nâng dậy nổi, nàng cùi đầu hà hơi thổi ngạt ông ta.
Ngực lão nhân kịch liệt phập phồng, lặp lại động tác vài lần rốt cuộc ông ta đã có thể tự hô hấp, nhịp đập của động mạch cổ cũng khôi phục bình thường.
Lâm Yêm mệt lã, lảo đảo lui về sau mấy bước, trán thấm đẫm mồ hôi, gió thu ban đêm lùa vào nàng mới phát hiện trước ngực lúc này cũng ướt sủng.
Tròng mắt đục ngầu của lão nhân co giật, giọng nói thô ráp như cọ quẹt trên kính pha lê: “Cô…. không phải đến giết tôi?”
“Phí lời.” Lâm Yêm tiến lên vài bước, từ trong túi thức ăn Tống Dư Hàng để lại lấy ra một chai nước khoáng, vặn nắp uống một ngụm to.
Thật lâu sau, khi uống no rồi nàng mới lau vệt nước đọng trên khoé môi: “Nếu muốn giết ông, khi vừa bước vào trong tôi đã động thủ, hà tất phải chờ đến bây giờ.”
Lão nhân kéo tầm mắt trở về, khôi phục dáng vẻ ngờ nghệch.
Lâm Yêm đặt chai nước khoáng lên trên bàn: “Hah, ông cũng thật lạ, lúc tôi muốn giết ông ông lại nguyện ý nói chuyện, giờ tôi đã cứu ông ông lại không hề hé răng, biết gì gọi là tích thuỷ chi ân, dũng tuyền tương báo không?”
Lý Bân căn bản không phản ứng nàng, Lâm Yêm tức giận lại cầm lên thanh chuỷ kề vào cổ ông: “Ông có tin tôi sẽ thật sự giết ông hay không!”
Lão nhân nhắm mắt, ý bảo nàng hãy mau ra tay đi.
Lâm Yêm hoả khí không nhẹ, tay đã bắt đầu run, nàng cắn chặt răng, ánh mắt đằng đằng sát khí, giơ cao thanh chuỷ thủ, hung hăn chém một nhát xuống giường.
Một cơn gió lạnh bất ngờ phất qua sườn mặt nàng, cổ họng Lý Bân căng chặt, nhưng không cảm giác được đau đớn ập tới.
Ông mở mắt ra, lưỡi dao sáng như tuyết ghim thẳng xuống gối đầu.
Lâm Yêm thả tay ra, lui về sau một bước, chạm phải chiếc bàn đối diện.
Nàng dùng hai tay ôm mặt, giọng nói bất chợt nghẹn ngào: “Thực xin lỗi, tôi chỉ muốn điều tra rõ chân tướng cái chết của bạn tôi, thay nàng báo thù rửa hận, tôi không muốn cô ấy…. chết không rõ nguyên do….”
Sau khi Sơ Nam qua đời, bởi vì nguyên nhân cùng cách thức chết đi quá ly kỳ nên đã nằm trên đầu đề các bài báo một khoảng thời gian dài, là chuyện mà mọi người thường xuyên bàn luận.
Bất kể Lâm Yêm đi đến đâu đều nghe thấy những lời phê phán:
“Có phải cô ta sống thác loạn, đắc tội với ai đó? Bằng không thì sao lại có người ra tay tàn nhẫn đến như vậy?”
“Xì, ba cô ta không phải cũng là kẻ sát nhân sao? Đấy là luân hồi, là quả báo.”
“Không đúng, người đang làm trời đang nhìn, bình thường nếu không làm chuyện trái lương tâm thì ban đêm không sợ quỷ dòm nhà, Giang Thành lại có một nữ nhân như vậy, cho nên tên sát nhân mới chọn nàng ra tay?”
“Còn gì nữa…. hah aaaa!”
…..
Mỗi lần như vậy, Lâm Yêm đều dùng nấm đấm nói chuyện với bọn họ, có lúc đối phương chống trả, nhưng nhiều hơn những lần bị đối phương đánh hạ.
Nàng bị hất ngã xuống đất, tay đấm chân đá đến vỡ đầu chảy máu.
“Mẹ nó, đồ mấy con phò, tiện nhân! Toàn kiếm mấy đồng tiền dơ bẩn!”
“Chơi với con gái kẻ giết người cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, phi!”
Đối phương phỉ nhổ nước bọt lên người nàng, nghênh ngang rời đi.
Lâm Yêm lăn lộn dưới bùn đất, được nước mưa tưới tắm, dòng máu đỏ trên đầu chảy ra, ngón tay cứng nhắc co giật, cầm lên một cục đá.
Nàng cắn răng từ dưới đất bò dậy: “Này —“
Đối phương quay đầu lại, nàng dùng hết sức lực còn lại nện viên đá vào đầu hắn: “Khốn khiếp, đi chết đi!”
Cứ như vậy trải qua một khoảng thời gian thật dài, không, có thể nói từ sau khi biết được tin dữ của Sơ Nam, thế giới của nàng đã không còn ánh sáng mặt trời nữa.
Người đã chết, để lại cho người sống là tột cùng của tiếc thương và những lời đàm tiếu nhơ nhuốc.
Lâm Yêm nhìn thấy một người thì đánh một người, có một lần ẩu đả trên đường, Trần a di cầm chày cán bột chạy tới, đỏ mắt hét to: “Không được đánh, đừng đánh!”
Bà ôm Lâm Yêm vào lòng, Lâm Yêm thầm hạ quyết tâm, bất kể phải dùng bao nhiêu thời gian, nàng nhất định sẽ điều tra rõ chân tướng, chiến đấu cho đến hơi thở sinh mệnh cuối cùng.
Giây phút này cũng không ngoại lệ.
Lâm Yêm khịt mũi, xoay người để bình ổn cảm xúc, nàng không muốn ai khác nhìn thấy dáng vẻ chật vật của chính mình.
Lão nhân nhìn nàng, yết hầu khẽ động, vừa định nó gì lại chỉ toàn tiếng ho khan.
Lâm Yêm lau khoé mắt, quay người lại, kiểm tra bệnh tình của ông: “Đừng nhúc nhích, ngoài bệnh tim ông còn mắc căn bệnh nào khác không, nói cho tôi biết.”
“Cô…. là bác sĩ?” Lão nhân tiếp tục ho, mặt đỏ lên.
“Không, tuy tôi là Pháp y, nhưng kiến thức y học cơ bản là bắt buộc, nằm xuống đi, đừng cử động.”
“Pháp…. y….” Lão nhân nhấm nuốt hai chữ này, trong mắt tản mát cổ thần thái, ông nắm chặt tay nàng, như muốn nói gì đó với nàng.
Lâm Yêm sờ vào mạch đập của ông ta, không xong rồi, tìm mãi cũng không thấy điện thoại, nếu tiếp tục trì hoãn ông ấy nhất định nguy kịch, nàng đành phải lấy thêm một viên Nitroglycerin cho ông ta uống: “Tôi biết ông là Pháp y hơn nửa đời người, trước đừng nói gì, để tôi tìm Bác sĩ, ông sẽ khoẻ thôi, chờ khoẻ rồi chậm rãi nói với tôi cũng được.”
Nàng miễn cưỡng mỉm cười muốn trấn an ông, cũng trấn an chính mình: “Ông rất quan trọng với tôi, tôi không thể để ông chết được.”
Lão nhân gật đầu, Lâm Yêm tạm thời rời đi.
Nàng vừa ra khỏi cửa phòng thì một bóng người màu đen lập tức từ cửa sổ nhảy vào, rón rén đóng cửa sổ lại, bước đến bên giường ông ta, kéo xuống mạn che mặt.
Đôi đồng tử của Lý Bân co rút lại, vẻ mặt đầy khiếp sợ, ư ư a a không nói ra lời.
Người mặc đồ đen đã giơ tay bưng kín miệng ông.