Nguyên soái Cảnh: “Câm miệng! A!!”
Anh lại đỏ mặt, anh nghĩ không ra, cứ nghĩ tới liền phát điên.
****************
Tiểu thuyết được cập nhật nhanh nhất và duy nhất tại Manga Toon, Novel Toon. Vui lòng không reup lên bất cứ nền tảng nào!
****************
Sự phấn khích của Nam Tương Uyển và Hiểu Đông chỉ tan biến sau khi nghe thông báo trên loa chả chương trình.
Đã 8h tối, chương trình “Ca Sĩ” chính thức bắt đầu!
Người dẫn chương trình quen thuộc của chúng ta Quan Lương Triết đã lên sân khấu, hôm nay anh ấy lại một lần nữa khoác lên mình một bộ quần áo may sẵn sang trọng hoàn toàn mới.
Không những thế, còn trang trí bằng khuy măng sét.
Quan Lương Triết đứng ở giữa sân khấu, trên mặt tuấn tú: “Chào buổi tối, các vị khán giả bằng hữu!”
Khán giả vỗ tay như sấm dậy, trong phòng phát sóng trực tiếp lượng tương tác oanh tạc bay đầy màn hình.
Nam Tương Uyển ở trong phòng chờ bốc thăm, để cửa mở, nhân viên thỉnh thoảng đi lại.
Lúc này, Dương Dung Quân đã đến, mang theo một cốc bia và đậu phộng ăn kèm.
Anh ngồi xuống ghế sô pha, khui một lon bia, vừa uống vừa ăn đậu phộng.
Nam Tương Uyển: “…”
Bạn thật sự rất thoải mái nha!
Bạn ở đây để biểu diễn hay để đi chơi?
Uống rượu cũng không sao à!
Hiểu Đông cảnh cáo từ bên cạnh: “Nam tổng, em không được uống rượu.”
Nam Tương Uyển: “Em cũng không dám uống rượu.”
Cô ấy có thể hát sau khi uống rượu sao? Đi lên và múa võ tửu thì còn có thể!
Dương Dung Quân hài lòng lắc đầu: “Tội nghiệp quá, bạn thậm chí không thể uống rượu, bạn không hiểu vẻ đẹp của cuộc sống!”
Không lâu sau, Chung Linh Phi bước vào và sững sờ khi nhìn thấy cảnh tượng này.
Dương Dung Quân rất vui khi nhìn thấy Chung Linh Phi, anh vỗ bàn: “Làm chén?”
Chung Linh Phi xua tay: “Tôi không thể, tôi sợ nó sẽ ảnh hưởng đến hiệu suất.”
Lúc này, tên của Chung Linh Phi đã được thông báo trên loa phát thanh, đến lượt cô ấy lên sân khấu.
Dương Dung Quân thúc giục: “Mau lên, hát xong quay lại uống với tôi!”
Chung Linh Phi: “…”
Cứ như vậy, phòng khách của Nam Tương Uyển rất náo nhiệt, từng nhóm người bước vào, tất cả đều là bị Dương Dung Quân kéo vào uống rượu.
Cuối cùng, cả hành lang tràn ngập tiếng la hét, Dương Dung Quân cầm bầu rượu đứng đó, khi bắt gặp ai, anh liền hỏi người đó có muốn uống hay không?
Hiểu Đông lắc đầu không nói nên lời: “Lão hài tử này thực sự tràn đầy năng lượng.”
Lúc này, buổi ghi hình của chương trình đã diễn ra được một nửa, Nam Tương Uyển được bốc thăm để lên thứ sáu.
Khi đến lượt cô ấy, vừa khớp thời điểm cao điểm của cả buổi diễn.
Hiểu Đông khẩn trương thu dọn quần áo, rồi đưa kính râm cho cô.
Nam Tương Uyển buông lỏng chiếc kính râm trên sống mũi, sải bước ra khỏi phòng khách.
Một số ca sĩ trong hành lang đột nhiên sững người và nhìn sang.
Dương Dung Quân cũng tỉnh rượu, mở to mắt nhìn từ trên xuống dưới.
Chung Linh Phi đã hát xong, cũng đang nhâm nhi một chai rượu, lúc này cũng cảm thấy kinh ngạc không kém.
Nam Tương Uyển, tạo hình này là như thế nào? Thật giản dị!
Lúc nãy mọi người nhìn thấy cô ăn mặc như vậy đều tưởng là thường phục, không ngờ lại để mặc đi hát?
Tuy nhiên, lúc nãy Nam Tương Uyển không đeo kính râm, nhưng bây giờ cô ấy đeo chiếc kính râm lớn màu đen trên sống mũi, khí chất lập tức toát ra.
Cặp kính râm to màu đen, một dây chuyền vàng lớn, cùng với một chiếc đồng hồ hình đầu lâu bằng thép, giày thể thao màu đỏ và một đầu đầy dreadlock màu đỏ.
Sự tương phản của màu đen và đỏ giống như một ngọn lửa bùng nổ trong bóng tối!
Dương Dung Quân nhấp một ngụm bia, “Bạn tốt của tôi, bạn sẽ cho nổ tung trái đất sao?”
Nam Tương Uyển vừa hay đi ngang qua và giơ nắm đấm ra.
Dương Dung Quân sửng sốt rồi cũng duỗi nắm đấm của mình.
Nam Tương Uyển chạm đấm với anh, như thể họ đang ở trên chiến trường.
Dương Dung Quân: “Này! Những người trẻ tuổi có hay chơi như vậy không?”
Chung Linh Phi và Vệ Sa bên cạnh đang ôm bụng cười, đứa trẻ già này hoàn toàn bị Nam Tương Uyển lừa.
Nhưng bầu không khí trẻ trung và rực rỡ này cũng đột ngột lây sang họ.
Vệ Sa: “Tôi sẽ mặc như thế này trong tập tiếp theo.”
Chung Linh Phi: “Kính râm và dreadlocks là thứ không thể thiếu.”