“Liên quan gì đến ngươi…”
Ngay lập tức ở đâu hai cánh tay đưa đến kéo cô vào lòng ôm chặt.
“Ta nhớ nàng.”
Tim của Ba Ba Mạc Tỏa lúc này đập dồn dập, khiến hơi thở cô cũng gấp gáp.
Chết rồi mình bị cái gì thế này, sắp chết rồi ư. Nhưng khoan đã, cô áp tay vào ngực của Dạ Huân Thiên. Cảm thấy tim hắn cũng đập rất nhanh nhưng hơi khác cô thì phải, cô nghe thấy tiếng tít tít trong đó.
Dạ Huân Thiên ôm cô một lúc, cúi đầu nhìn xuống, thấy cô đang tò mò sờ nắn trên ngực mình, hắn cười vui vẻ nói:
“Tò mò không?”
Ba Ba Mạc Tỏa vô thức gật đầu như bị thôi miên:
“Ừ, khá là lạ.”
“Muốn nhìn không?”
Nghe đến đây cô mới hồi tỉnh, nhìn lên thấy khuôn mặt cười đến đểu cáng của hắn, cô ngay lập tức đẩy hắn ra.
“Ai thèm chứ!”
Dạ Huân Thiên chỉnh lại y phục nhăn nhúm sau đó hướng về phía cô nói:
“Ngày mai là ngày tổ chức đại hội minh chủ võ lâm, ngày mai nàng cùng ta đi chứ!”
“Nhanh vậy mà đã đến rồi sao?”
“Phải, ngay mai ta sẽ đến đón nàng.”
“Ừ.”
Lát sau cô lại nói:
“Nhưng ta sợ bị đánh chết.”
Dạ Huân Thiên cười xoa đầu cô.
“Có ta ở đây tuyệt đối không để nàng bị thương.”
“Nhưng võ công ngươi còn thua ta.”
Dạ Huân Thiên: “……..”
Như kế hoạch, sáng sớm tinh mơ, Dạ Huân Thiên một thân thường phục, tóc được búi cao, ăn mặc đơn giản nhất có thể đến tẩm cung của cô.
Ba Ba Mạc Tỏa lúc này vẫn say giấc nồng trong chăn ấm đệm êm, nào quan tâm cạnh giường mình có ai chứ.
Dạ Huân Thiên đến bên giường của Ba Ba Mạc Tỏa, thấy đôi mắt cô vẫn nhắm nghiền, hàng mi dài cong vút như cánh bướm đẹp mơ màng trên làn da trắng sứ, gương mặt phớt hồng, vầng trán hơi nhăn do khi vào hắn đã tiện tay mở cửa sổ ra khiến tia nắng yếu ớt của buổi sáng chiếu thẳng vào mặt cô.
“Thật đáng yêu.” Dạ Huân Thiên dùng tay nâng đỡ gương mặt của cô.
Sau đó ghé sát tai cô nói.
“Mạc Tỏa dậy đi.” Giọng nói hắn nhẹ nhàng đến nổi đến bản thân hắn cũng giật mình thảng thốt, nhưng nhìn thấy gương mặt xinh đẹp tựa tiên nữ của cô hắn không thể không dịu dàng.
“Hả, có chuyện gì vậy chứ?” Ba Ba Mạc Tỏa lười biếng kéo lại chăn của mình.
“Đến giờ khởi hành rồi, địa điểm ở tận Liễu Trai cốc, cách kinh thành khá xa, ta phải nhanh nếu không sẽ không kịp giờ.”
“Thế thì không thèm đi nữa.” Ba Ba Mạc Tỏa kiên quyết bám trụ lấy chiếc giường của mình.
“Nếu không mau chóng dậy, tin hay không trẫm lập tức hôn nàng.”
Ba Ba Mạc Tỏa nghe thấy vậy ngay lập tức đứng phắt dậy như một cơn gió, lao nhanh vào trong sửa soạn.
Dạ Huân Thiên nhìn thấy một cảnh này thật không biết nên vui hay nên buồn, cô sợ bị hắn hôn đến vậy sao?