“Tính tình Hoàng Thượng khá hoà ái, có vảy ngược gì được chứ?”
“Tề đại nhân đã quên… Sự kiện cấm kỵ kia rồi sao?”
Tề đại nhân bừng tỉnh, thật lâu mới gật gù: “Xem ra… Manh mối chuyện của Bình công tử sắp hé lộ rồi.”
Tiễn Hoàng đế đi xong, Vũ Văn Mân gật đầu với Lâm viện phán, Lâm viện phán cũng gật đáp lại.
Vũ Văn Mân mỉm cười, nói với hắn: “Lâm thần y, nếu có thời gian thì mời ngài đến phủ ta một chuyến.”
Lâm Viện phán gật đầu: “Chuyện nhỏ, ngày mai ta sẽ tới!”
Vũ Văn Mân đồng ý, nhìn Lâm Viện phán rời đi. Lục Hàm Chi nằm ở trong sương phòng gõ ván giường, thầm nghĩ tui khổ quá mà! Chưa hiểu mô tê gì đã bị đưa đi làm đạo cụ, còn làm một cách thuận buồm xuôi gió.
Nhưng đã có chuyện gì xảy ra khi cậu ngất đi vậy? Lúc này cậu chẳng cảm thấy gì cả, giống như cảm giác choáng váng vừa rồi chỉ là ảo giác.
Trong lúc đang suy nghĩ vẩn vơ, ngoài cửa truyền tới tiếng bước chân.
Lục Hàm Chi lập tức giả vờ ngủ, bên tai vang lên âm thanh trầm thấp: “Đừng diễn nữa.”
Lục Hàm Chi mở mắt, tự nhiên nhăn mày ôm bụng nói: “A… Ta đau quá… hồi nãy ngài cho ta ăn cái gì thế? Chẳng lẽ ngài… muốn mưu hại con của chúng ta ư?”
Vũ Văn Mân cạn lời: “Chỉ hơi hoa mắt khiến ngươi tạm thời ngất đi thôi, nghỉ ngơi chút là hết.”
Lục Hàm Chi từ từ ngồi dậy, tựa người vào đầu giường, lười nhác hỏi: “Nghiệp lớn của An Vương điện hạ đã thành công chưa?”
Vũ Văn Mân nói: “Vẫn chưa nhằm nhò gì, phải từ từ mưu tính.”
Lục Hàm Chi không diễn nữa, bước xuống giường nói: “Không phải chứ? Thế là mất công diễn à?”
Vũ Văn Mân nhìn cậu: “Cũng không hẳn, Hoàng Hậu bị thu hồi phượng ấn, Thái Tử bị cấm túc.”
Lục Hàm Chi đột nhiên phấn khích, truy hỏi: “Phế Hậu à?”
Vũ Văn Mân nói: “Không tính là phế nhưng nếu Hoàng Thượng đã sinh nghi, chắc chắn sẽ tra rõ. Cái chết của Bình công tử đã xảy ra quá lâu rồi, chúng ta lợi dụng điều đó tiến tới bước này coi như đã tận lực.”
Lục Hàm Chi yếu ớt dựa đầu lên vai hắn: “Vậy làm phiền An Vương điện hạ bế ta về đi! Dù sao An Vương phi suy yếu như giờ là do vừa mới bị vu thuật tổn thương đó!”
Hắn biết ngay mà, cái tên Vương phi tùy hứng này lúc nào cũng phải trêu chọc hắn một phen. Chẳng biết cậu thấy chuyện này thú vị chỗ nào, chẳng những không biết tém lại mà ngược lại còn làm không biết mệt. Cho nên da mặt Vũ Văn Mân cũng dần dần dày lên, hắn không nói hai lời ôm ngang người lên.
Nhìn sự hoang mang kinh sợ trong mắt Lục Hàm Chi, hắn hài lòng cười: “Bổn vương sao có thể để Vương phi chịu khổ được?”
Lục Hàm Chi:???!!
Cmn có phải ngài muốn đánh nhau hông?
Từ chỗ lồng ngực vang lên tiếng thình thịch, trên đầu là tiếng cười lớn trầm thấp của vị bạo quân tương lai.
Lục Hàm Chi cứ như vậy ở trước mắt bao người – bị Vũ Văn Mân bế lên xe.
Chết ở chỗ là cậu không thể giãy dụa, hiện giờ cậu là người bị thương bởi vu thuật, sao có thể nhảy xuống đi bộ được? Chỉ có thể mặc hắn ôm mình, nghe những tiếng tán thưởng vang lên bên cạnh.
“Không ngờ An Vương điện hạ bình thường trông lạnh lùng xa cách, hoá ra lại là người cuồng vợ.”
“An Vương điện hạ tự mình bế Vương phi, có thể thấy tình cảm của bọn họ rất tốt!”
“Chuyện này thực sự khiến người khác phải kinh ngạc, không ngờ An Vương điện hạ lại là vị hôn phu săn sóc như vậy.”
…
Vị hôn phu săn sóc nào đó sau khi đưa Lục Hàm Chi vào xe ngựa đã nói: “Nếu lần sau Vương phi có yêu cầu gì thì cứ nói thẳng với vi phu, vi phu sẽ cố gắng thoả mãn.”
Lục Hàm Chi: … Thỏa mãn cái beep ấy.
Tên Vũ Văn Mân này, không ngờ cũng học hư rồi.
Cậu nhìn đối phương bằng vẻ mặt u oán, nói: “Ngài thay đổi rồi, trước đây ngài không giống như này.”
Vũ Văn Mân nhếch miệng cười: “Chắc là do đi theo Vương phi lưu manh lâu rồi nên nhân cách cũng vặn vẹo theo.”
Ha, thứ tiểu nhân lòng dạ hẹp hòi.
Sau trận này, chắc chắn Thái Tử sẽ im ắng một thời gian.
Tô Uyển Ngưng tính cả trăm phương ngàn kế, có nằm mơ cũng không ngờ Thái Tử vậy mà sẽ rớt đài vào lúc nàng ta hiến thân. Tô Uyển Ngưng bị liên lụy mất hết cả mặt mũi, không dám ngẩng đầu ở phủ Thái Tử.
Thử hỏi có người đàn bà nào không thấy nhục nhã khi bị Hoàng đế dẫn theo một đám người nhìn từ đầu tới chân chứ?
Nàng ta bây giờ sắp nôn nóng chết rồi, nhưng lại không có chỗ nào phát tiết.
Thái Tử rớt đài, một mình buồn bã ngồi trong thư phòng ở tiền viện uống rượu.
Quận chúa mới gả tới, tất nhiên không rảnh quan tâm nàng ta. Hơn nữa nàng ấy đã nghe kể về chuyện xảy ra sáng nay, càng thất vọng về Tô Uyển Ngưng hơn.
Kể từ lần nàng ta đến phủ Công chúa xúi giục mình đào hôn, cho tới hiện tại làm loại chuyện đó trong ngày đại hôn của mình, Chiêu Vân coi như cũng đã nhìn rõ bộ mặt thật của Tô Uyển Ngưng. Nàng ta luôn miệng nói mình như em gái ruột của Chiêu Vân, thử hỏi trong ngày vui của chị mình, có đứa em gái nào sẽ làm ra chuyện đó với anh rể không?
Kể cả các ngươi đã sớm vừa ý nhau, không thể nhịn được nữa, kể cả là ngày hôm sau sẽ lặng lẽ trốn đâu đó vụng trộm thì cũng sẽ chẳng có ai nói gì. Dám làm chuyện ghê tởm ngay trước mặt ta, vậy thì đừng trách ta đẩy sự ghê tởm ấy trả lại ngươi.
Quận chúa Chiêu Vân nói với ma ma bên cạnh: “Nếu Tô Uyển Ngưng tới tìm ta, bảo nàng ta cút đi, đừng làm ta chướng mắt.”
Ma ma nhận lệnh đi đóng cửa, quay lại hỏi: “Hôm nay là ngày động phòng, Quận chúa có muốn mời Thái Tử tới không ạ?”
Quận chúa nghĩ một lát, nói: “Trong lòng hắn ta đang không vui, làm gì có tâm trạng động phòng? Mặc kệ hắn ta!”
Mà Tô Uyển Ngưng toàn thân xanh tím không thể ung dung nhàn nhã giống như Quận chúa, nàng ta đã đặt cược toàn bộ lợi thế của mình lên người Thái Tử, không thể không tiếp tục công lược hắn ta.
Cũng chỉ là đi sai một nước, chưa đến mức thua cả ván cờ!
Thái Tử mây mưa với nàng ta ở trong tiểu viện này, quẳng tân hôn của Quận chúa ra sau đầu rồi bị nhiều người nhìn thấy như vậy, tất nhiên trong lòng không vượt qua nổi, sẽ nảy sinh ác cảm với nàng ta.
Nghĩ tới đây, Tô Uyển Ngưng dùng sức đẩy vỡ bộ chén trà, cầm mảnh sứ lên.
Muốn thành công, sao có thể không có hy sinh?
Thế nên giây tiếp theo, nàng ta cố gắng cứa mảnh sứ lên tay mình, máu tươi tuôn ra từ cánh tay.
Buổi tối Lục Hàm Chi được An Vương điện hạ hộ tống về nhà họ Lục, Lục phu nhân và Lục Tư Nguy đều đổ mồ hôi lạnh vì sự cố sáng nay.
Thật ra bọn họ lo rằng Hoàng đế trong cơn giận dữ sẽ phế truất Thái Tử, dù sao chuyện trên triều sẽ bị rút dây động rừng, nếu không nắm chắc mười phần, nước cờ này sẽ vô cùng rủi ro.
Lục Hàm Chi bận rộn cả ngày, lúc về nhà mới nhớ ra: “Đúng rồi mẹ, A Thiền đâu? Con nhớ nó chết mất.”
Lục phu nhân hoang mang: “A Thiền? Nó về rồi à? Ta đâu có thấy nó!”
[SCCBQPNRPLSĐ] Giới ThiệuChương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62SCC – 63SCC – 64SCC – 65SCC – 66SCC – 67SCC – 68SCC – 69SCC – 70