“Chị, anh ba, hai người đang cười chuyện gì vậy?”
Đồng Gia Tín đáp: “Bọn anh đang cười chuyện anh hai đánh rắm.”
Đồng Miên Miên nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, đột nhiên cô bé che cái mũi lại rồi nói: “Anh ba hư quá, thả rắm thối cho Miên Miên ngửi!”
Đồng Tuyết Lục: “…”
— Cái này nghe có hơi buồn nôn.
Thế nhưng tên đầu gấu Đồng Gia Tín này nghe vậy thì không thấy bản thân mình buồn nôn chỗ nào, cậu ta còn đắc ý uốn éo cái mông, khiến cho người ta nhìn mà muốn đánh cho cậu ta một trận.
Sau một cuộc hãm hại nhau giữa các anh em, Đồng gia bắt đầu thu dọn đồ đạc còn dư.
===
Sau 1 giờ, Ôn Như Quy đã lái xe Jeep đến.
Chiếc xe Jeep khoác lên màu xanh lá của quân đội xuất hiện trước cổng khu tập thể đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của mọi người.
Toàn bộ người trong khu tập thể đều xôn xao.
Bọn nhỏ trong khu tập thể chạy đến vây quanh xe Jeep, nhìn chiếc xe bằng đôi mắt tò mò trừng to.
“Ôi, sao lại có một chiếc xe Jeep đến đây? Có chuyện gì rồi sao?”
“Không phải đã xảy ra chuyện lớn gì rồi chứ?”
“Không biết nữa, đúng là làm người ta hoảng sợ mà, chúng ta đi ra ngoài xem một chút!”
Đồng Tuyết Lục ở trong phòng nghe được hai chữ ‘xe Jeep’, cô nhanh chóng bỏ đồ trên tay xuống bước ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa, liếc mắt đã thấy Ôn Như Quy bị mọi người vây quanh ở trước cổng, mọi người đều nhìn anh giống như nhìn thấy khỉ trong vườn bách thú.
“Đồng chí, cậu là quân nhân sao? Cậu lái xe đến đây là để bắt ai sao?”
Ôn Như Quy đáp: “Không phải, tôi đến để tìm người.”
Đám người nghe thấy anh không đến để bắt người thì ngay lập tức thở phào một hơi, hơn nữa trong lòng cũng tò mò.
“Đồng chí, cậu đến đây tìm ai vậy?”
Ôn Như Quy đáp: “Tôi đến tìm đồng chí Đồng.”
Vẻ mặt của anh lạnh nhạt, giống như lần đầu tiên Đồng Tuyết Lục nhìn thấy anh vậy, trong lễ phép lại có sự xa cách.
— Đồng chí Đồng?
Trong khu tập thể này chỉ có nhà của Đồng Đại Quân là họ Đồng, đám người nhanh chóng nghĩ ra.
“Ồ, đồng chí đến tìm Đồng Tuyết Lục sao?”
“Vâng.”
“Đồng chí có quan hệ như thế nào với Tuyết Lục vậy? Tại sao bọn tôi lại không nghe con bé nhắc đến cậu?”
Ôn Như Quy mím môi, không trả lời nữa.
Thím cả Thái đột nhiên vỗ đùi nói: “Ồ, tôi biết rồi, có phải cậu là người bên phía cha mẹ nuôi của Tuyết Lục đúng không? Cậu… là anh trai của con bé sao?”
Ôn Như Quy bị vây giữa ông đám phụ nữ, anh có cảm giác như bên tai có hàng ngàn con chim sẻ đang líu ríu gọi, đầu đột nhiên đau nhức.
Anh đang mở miệng muốn nói không phải thì lại nghe thấy một giọng nói trong trẻo từ bên trong khu tập thể truyền đến: “Đúng vậy, anh ấy là anh trai bên phía cha mẹ nuôi bên kia của cháu.”
Anh ngẩng đầu, nhìn thấy Đồng Tuyết Lục đứng trước cửa chính cười híp mắt nhìn anh.
Trái tim anh rung động, khóe môi vô thức cong lên, nở một nụ cười nhàn nhạt với cô.
“Thì ra là anh trai của Tuyết Lục, dáng vẻ trông đẹp ghê!”
“Anh của Tuyết Lục, cậu đến đây tìm Tuyết Lục có chuyện gì sao?”
Đồng Tuyết Lục nhìn mấy thím đang tra hỏi, ánh mắt cô nhìn lên trời.
Thời đại này, dường như mọi người đều không hiểu thế nào là việc riêng tư, có chuyện gì cũng muốn hỏi cho ra lẽ, nhiều chuyện không chịu nổi.
Đồng Tuyết Lục nhanh chóng đẩy mọi người ra, cô nói: “Các thím à, anh ấy đến giúp cháu dọn nhà, thời gian không còn sớm nữa, bọn cháu muốn đi chuyển đồ, cảm phiền mọi người nhường đường một chút.”
Đám người nghe thấy cô muốn dọn nhà thì lúc này mới chịu mở đường.
Có mấy nhà có quan hệ tốt với Đồng Tuyết Lục vội vàng vào giúp cô mang đồ ra bên ngoài.
Thím cả Thái không nỡ để cô đi: “Thím còn tưởng rằng ngày mai cháu mới dọn đi, sao lại không nói sớm cho thím biết một tiếng, để thím qua dọn dẹp giúp cháu.”
Đồng Tuyết Lục cười đáp: “Không cần đâu, đồ đạc trong nhà cũng không nhiều, bọn Gia Minh cũng đã giúp cháu thu dọn đóng gói, hôm qua đã làm gần xong rồi.”
Ngoại trừ quần áo và một số xoong nồi chậu thường dùng thì thật sự trong căn nhà này không có gì đáng để dọn dẹp.
Được mọi người hỗ trợ, đồ đạc đã nhanh chóng được nhét vào chiếc xe Jeep.
Chiếc xe Jeep Ôn Như Quy lái đến là mẫu xe Jeep 212 của Bắc Kinh, 4 cửa và 5 chỗ ngồi.
Chỗ ngồi trông có vẻ nhiều nhưng sau khi nhét đồ vào thì không còn chỗ cho người ngồi nữa.
Còn thừa lại một ít đồ lặt vặt, Đồng Tuyết Lục quyết định lát nữa sẽ tự mang theo, không cần phiền Ôn Như Quy quay lại một chuyến nữa.
Lúc này xăng cực kỳ đắt, xe Jeep cũng là mượn của người ta, quan trọng nhất, cô không thể để cho Ôn Như Quy chạy tới chạy lui như vậy được.
Thu dọn đồ đạc xong, Ôn Như Quy chuẩn bị lái xe đưa đồ qua trước: “Vậy tôi đi trước đây.”
Anh có một đôi chân dài, cao hơn Đồng Tuyết Lục tận một cái đầu, Đồng Tuyết Lục đứng bên cạnh anh, dáng người nhỏ bé của cô càng nổi bật.
Đồng Tuyết Lục ngẩng đầu nhìn anh, đôi môi đỏ cong lên: “Anh trai, có khát nước không? Có muốn uống miếng nước rồi đi hay không?”
Tiếng gọi ‘anh trai’ mềm mại dịu dàng, giống như đút cho người ta một cái bánh bao bọc mật, khiến người ta thấy ngọt ngào từ miệng đến tận tim.
Trái tim của Ôn Như Quy đập mạnh, giống như bị cái gì đó va vào, ê ẩm lại căng căng.
Sau đó lại điên cuồng đập.
Đồng Tuyết Lục nhìn thấy bộ dạng ngơ ngác của anh, cô kìm chế ý cười: “Anh trai?”
Yết hầu của Ôn Như Quy trượt lên trượt xuống một vòng, anh vô thức gật đầu: “Được.”
“Vậy anh trai ở đây chờ em, em đi rót cho anh một cốc nước.”
“Được.”
Đồng Tuyết Lục rửa sạch sẽ bình nước từ men thủy tinh của cô, đổ nước vào rồi mang đến cho anh.
Sau khi Ôn Như Quy nhận lấy cái bình, tay của anh không cần thận đụng phải tay của cô, tim anh lại đập mạnh.
Vừa rồi anh không cảm thấy khát, nhưng không hiểu sao bây giờ lại cảm thấy khát nước vô cùng, anh ngửa đầu ừng ực uống hết bình nước.
Đồng Tuyết Lục nhìn yết hầu nhấp nhô của anh, nghĩ thầm, người đẹp trai uống nước cũng có thể đẹp trai đến như vậy.
Ánh mắt của cô nhanh chóng dời xuống rơi vào trên lồng ngực của anh, trên lưng, đôi chân dài…
Vai rộng, eo hẹp, đôi chân dài, chậc chậc, đừng quá hoàn hảo đến vậy chứ!
Ôn Như Quy cảm nhận được ánh mắt của cô đang đặt trên người mình, toàn thân của anh lại bắt đầu cứng ngắc, tay cũng không biết nên để đâu mới được.
Anh đưa bình nước đã hết cho cô, nói: “Cảm ơn cô, tôi đi trước đây.”
Nếu không đi, anh sợ trái tim của mình sẽ chịu không nổi.
Đồng Tuyết Lục nhận lại bình nước từ men thủy tinh: “Được, chút nữa gặp lại, anh trai~”
Ôn Như Quy không dám nhìn cô nữa, lúc đi ra ngoài, cơ thể của anh cứng ngắc, thiếu điều đi bằng cả tay lẫn chân.
===
Sau khi Ôn Như Quy lái xe đi, Đồng Tuyết Lục cũng chia đồ đạc còn sót lại trong nhà cho Đồng Gia Minh và Đồng Gia Tín cầm.
Cô thì đeo túi xách quân đội, ôm Đồng Miên Miên, bọn họ chuẩn bị lên xe đi đến nhà mới.
Mấy người thím cả Thái và má Từ tiễn bọn họ đến trước cửa của khu tập thể.
Đôi mắt của thím cả Thái đỏ bừng: “Tuyết Lục, có rảnh thì mới quay về thăm thím, có biết không?”
Đồng Tuyết Lục gật đầu: “Cháu biết rồi, thím cứ yên tâm đi, sau này cháu sẽ thường xuyên quay về. Đúng rồi, sau này nhờ thím giao chiếc chìa khóa này cho đồng chí Tô nhé.”
Thím cả Thái lau lau nước mắt, gật đầu nói: “Cháu yên tâm, thím sẽ giữ chìa khóa này, sau này khi nào con bé đến thì thím sẽ giao lại cho con bé.”
“Đồng chí Tô là người rất nhiệt tình, sau này chị ấy đến khu tập thể ở, mong rằng mấy thím có thể giúp đỡ chị ấy nhiều hơn.”
“Bé cả cứ yên tâm nhé, bọn thím sẽ chăm sóc con bé.”
Ngay từ đầu, má Từ rất không hài lòng với chuyện Đồng Tuyết Lục ăn xài phung phí, xào rau muống mà còn dùng bột tỏi, bây giờ thấy cô đi thì lại không nỡ.
“Cảm ơn các thím.”
Bữa tiệc nào rồi cũng phải tàn, Đồng Tuyết Lục vẫy tay với người trong khu tập thể, cô dẫn theo bọn người Đồng Gia Minh lên xe.
Cánh tay nhỏ nhắn của Đồng Miên Miên ôm lấy cổ của Đồng Tuyết Lục, hỏi bằng chất giọng mang theo mùi sữa: “Chị ơi, sau này chúng ta sẽ không quay về đây nữa sao?”
Đồng Tuyết Lục gật đầu: “Ừ, bây giờ chúng ta dọn qua nhà mới, sau này sẽ không về đây nữa.”
Lông mày nhàn nhạt của Đồng Miên Miên nhíu lại: “Cha và mẹ có biết rằng chúng ta đã dọn nhà không? Nếu như bọn họ trở về tìm chúng ta thì sẽ không tìm thấy chúng ta sao?”
Sau khi vợ chồng Đồng Đại Quân xảy ra chuyện, Đồng Miên Miên không nhìn thấy cha và mẹ của mình, thường xuyên khóc to, sau này Đồng Gia Minh nói với cô bé rằng cha mẹ đã đi kiếm tiền nuôi bọn họ, vậy nên mới dỗ dành được cô bé.
Cho nên bây giờ cô bé mới nói như vậy.
Đồng Tuyết Lục đến Đồng gia được hơn 2 tháng, hầu như không nghe thấy cục bột nhỏ nhắc đến cha mẹ, cô còn tưởng rằng cô bé còn nhỏ nên không nhớ gì, không ngờ rằng chuyện gì cô bé cũng nhớ cả.
Ánh mắt của cô đỏ lên, giọng nói cũng có phần nghẹn ngào: “Bọn họ biết rồi, trước đó chị đã gọi điện thoại thông báo với bọn họ. Nếu như sau này bọn họ trở về thì sẽ đến nhà mới tìm chúng ta.”
“Vậy thì Miên Miên có thể an tâm rồi.” Đôi môi nhỏ của Đồng Miên Miên bĩu ra, cô bé nở một nụ cười ngọt ngào.
Sau đó khuôn mặt của cô bé lại nhăn lại, cô bé méo miệng nói: “Chị ơi, Miên Miên nhớ cha và mẹ…”
Đồng Tuyết Lục xoa xoa đầu của cô bé, để cô bé dựa vào vai mình: “Miên Miên ngoan.”
Đôi mắt của hai anh em Đồng Gia Minh và Đồng Gia Tín đi theo phía sau cũng đỏ lên, cúi thấp đầu không nói gì cả.
Chờ đến chỗ rẽ, Đồng Gia Minh quay đầu nhìn lại phía khu tập thể, sau đó mạnh mẽ đưa tay lau sạch nước mắt rồi quay người đi.
===
Lần này bọn họ chỉ chờ có nửa tiếng đồng hồ đã có thể đón xe đi Bắc Kinh.
Chỉ là người trên xe thì rất nhiều, chỉ còn lại một chỗ, Đồng Gia Minh chủ động nhường vị trí đó cho Đồng Tuyết Lục đang ôm Đồng Miên Miên.
Đồng Tuyết Lục cũng không khách sáo với bọn họ, cô ôm Đồng Miên Miên ngồi xuống.
Chạy đi chạy lại mấy hôm nay, cô thật sự vô cùng mệt mỏi.
Từ nhà ga đến nhà mới mất 1 giờ đi xe, có xe buýt nhưng khó chờ vô cùng.
Vốn dĩ Đồng Tuyết Lục muốn đi bộ, ai ngờ vừa xuống xe thì đã thấy một chiếc xe Jeep dừng ở bên đường.
Đồng Gia Tín chỉ vào chiếc xe Jeep kêu lên: “Mọi người mau nhìn kìa, chiếc xe kia có phải là của anh trai khi nãy không?”
Vừa dứt lời thì Ôn Như Quy đã bước xuống từ vị trí lái.
Chân của anh dài nên bước chưa được mấy bước đã đến trước mặt bọn họ, anh khom người cầm lấy đồ vật trên tay Đồng Tuyết Lục, rồi xách cả đồ trên tay Đồng Gia Tín.
Anh nhỏ giọng nói: “Đi thôi, tôi chở mọi người về.”
Đồng Gia Tín hưng phấn đến đỏ bừng mặt: “Anh hai, chúng ta thật sự có thể ngồi trên xe đó sao? Đây là lần đầu tiên em ngồi xe hơi!”
Đồng Gia Minh không đáp, cậu ngẩng đầu nhìn về phía Đồng Tuyết Lục.
Đồng Tuyết Lục nói: “Đi thôi, tất cả theo chị.”
Sau khi lên xe, Đồng Gia Tín càng thêm phấn khích đến phát điên, hết nhìn nơi này lại sờ sờ nơi khác, trong phút chốc không thể dừng lại được.
Đồng Miên Miên cũng rất tò mò, như một đứa trẻ hiếu kỳ mở hai mắt thật to, bộ dáng ngốc đến đáng yêu.
3 anh em Đồng gia ngồi ở hàng sau, Đồng Tuyết Lục ngồi bên cạnh ghế lái.
Bên cạnh lại có thêm một người khiến đôi mắt của Ôn Như Quy nhìn chằm chằm về phía trước, anh không dám nhìn Đồng Tuyết Lục: “Vừa rồi tôi có sắp xếp đồ vật lại một chút, nhưng vẫn cần mọi người xếp lại cho gọn.”
Nhìn từ góc bên cạnh, lông mi của anh trông dài hơn, đen nhánh, giống như một cái quạt nhỏ.
Một người đàn ông lại có lông mi dài đến như vậy, thật khiến cho người ta hâm mộ.
Đôi mắt của Đồng Tuyết Lục nhìn chằm chằm lông mi của anh: “Cảm ơn anh, đồng chí Ôn, hôm nay thật sự làm phiền anh quá.”
Từ anh trai lại về đồng chí Ôn,
Trong lòng Ôn Như Quy có một cảm giác mất mát không tên, anh thản nhiên đáp: “Đừng khách sáo.”
Trong lòng Đồng Tuyết Lục thầm tính sau này sẽ làm vài món ngon để cảm ơn anh, cũng không biết lát nữa dọn dẹp xong thì có muộn quá hay không.
===
20 phút sau, xe dừng trước cổng nhà.
Mấy người Đồng Gia Minh lại không nhúc nhích.
Đồng Tuyết Lục quay đầu nhìn bọn họ: “Tất cả xuống xe đi, đó chính là nhà mới của chúng ta.”
Bọn họ từ xuyên qua cửa sổ xe, miệng há hốc đến mức đủ để nhét một quả trứng gà.
“Không thể nào, không phải là em đang nằm mơ đấy chứ? Cả căn nhà này là của chúng ta sao?”
“Đúng, cả căn nhà này cũng chỉ có chúng ta ở.”
Đồng Gia Tín trừng to mắt, biểu cảm vô cùng khoa trương: “Anh hai, anh mau nhéo em một cái, không phải em đang nằm mơ đấy chứ?”
Đồng Gia Minh lười nhìn dáng vẻ ngu xuẩn của em trai mình, cậu mở cửa xuống xe.
Cậu cầm đồ đạc cuốn, sau đó lại ôm em gái từ trên xe xuống.
Ôn Như Quy mở cửa chính ra, Đồng Gia Tín xách đồ đạc xông vào như dê vượt rào, cậu ta đứng trong sân gào lên:
“Trời ạ, căn nhà này lớn quá!”
“Má ơi, có nhiều phòng quá, em muốn đi xem phòng của mình!”
Đồng Miên Miên cũng dẫm trên đôi chân ngắn nhỏ nhắn chạy theo sau Đồng Gia Tín, vừa cười vừa reo hò.
Cả gian nhà đột nhiên náo nhiệt hẳn lên.
Đồng Gia Minh vào trong, Ôn Như Quy nhìn Đồng Tuyết Lục nói: “Tôi giúp các cô dọn dẹp đồ đạc.”
Đồng Tuyết Lục lắc đầu: “Không cần đâu, anh đi trả xe cho người ta trước đi, xong rồi quay lại đây, tối nay tôi sẽ nấu một bữa cơm thật ngon để cảm ơn anh.”
Ôn Như Quy định nói không cần, nhưng chưa kịp mở miệng thì đã thấy Đồng Tuyết Lục bĩu môi nói: “Không cho phép anh từ chối!”
Đôi môi đỏ của cô hơi bĩu ra, đáng yêu nhìn anh, ánh nắng bao phủ lấy cô, vừa rực rỡ vừa chói mắt.
Trong lòng Ôn Như Quy như có một chiếc lông vũ quẹt qua, vô cùng ngứa ngáy.
Nhớ lại ngày đó không ăn được cá, thế nên anh cũng không từ chối: “Được rồi, vậy thì lát nữa tôi sẽ quay lại.”
===
Sau khi Ôn Như Quy đi, Đồng Tuyết Lục bắt đầu chia phòng.
Đồng Miên Miên còn nhỏ, không thích hợp ở một mình cho nên cô bé sẽ ở cùng cô trong căn phòng lớn ở phía đông.
Căn phòng nhỏ ở phía đông thì dùng để làm phòng làm việc, hai căn phòng ở phía Tây thì để cho hai anh em bọn họ bàn bạc tự chia.
Cho dù Đồng Gia Tín có đầu gấu đến mức nào thì cậu ta vẫn luôn rất kính trọng người anh hai Đồng Gia Minh của mình, cậu ta chọn căn phòng tương đối nhỏ ở phía tây.
Sau khi chọn phòng xong, Đồng Tuyết Lục để bọn họ thu dọn đồ đạc.
Cô thì đi dọn dẹp phòng bếp, chuẩn bị dọn dẹp xong sẽ đến hợp tác xã cung tiêu để mua đồ ăn về nấu.
Sau khi dọn dẹp xong, trong lòng Đồng Tuyết Lục càng thêm cảm kích Ôn Như Quy.
Ở cả trong lẫn phía ngoài phòng cũng đã đều được quét dọn xong, phòng bếp cũng không bẩn, chỉ cần lau các góc lại một lần nữa, sau đó xếp xoong, nồi và chậu vào là được.
Nhưng sau khi dọn dẹp xong, cô vẫn thấy vừa mệt mỏi vừa đau lưng, Nhìn thấy trời đã không còn sớm nữa, cô sợ rằng nếu đi muộn thì đồ ăn tối nay sẽ hết mất.
Cô rửa mặt, đang định về phòng chải đầu thì phía ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa.
.
[HẾT CHƯƠNG 30]