“Cô”
“Sao cậu còn chưa đi?”
Tiết Ninh nhíu mày, có chút không vui.
“Cô đừng nóng giận, cháu chỉ là thấy khó chịu dùm cô thôi, nên nhất thời không nhịn được, mong cô đừng giận cháu”
“Không giận.” Tiết Ninh nói, “Không có việc gì thì cậu về đi, bây giờ tôi không có thời gian nói chuyện với cậu.”
“Cô à, cô vừa đi hỏi dượng về phải không?”
Tiết Khải đi đến trước mặt Tiết Ninh, cười cười, lấy lòng nói, “Cháu biết cô thương cháu mà, nhất định cũng sẽ giúp cháu trở thành ông chủ nhà họ Tiết trong tương lai, đúng không?”
Tiết Ninh không nói gì.
“Cô hỏi dượng rồi phải không, cái tên Giang Ninh đó rốt cuộc có phải là con của ông ấy hay không?”
Tiết Khải sớm đã tính kế xong cả rồi.
Cậu ta thậm chí còn cố ý khích tướng Tiết Ninh, muốn ép Tiết Ninh cãi nhau với Giang Đạo Nhiên, chất vấn Giang Đạo Nhiên chuyện này.
Chỉ là không nghĩ tới, hai người họ vậy mà lại không cãi nhau, nhưng mà nhìn biểu tình của Tiết Ninh, rõ ràng bà ấy đã hỏi rồi, hơn nữa còn biết được đáp án.
“Phải” Tiết Ninh cũng không phủ nhận, “Quả thật tôi đã đi hỏi chuyện này, có phải bây giờ cậu cảm thấy tôi rất dễ bị điều khiển? Bị cậu dùng phép khích tướng k1ch thích một chút liền nghe theo ý cậu mà làm?”
Tiết khải lắc đầu: “Cô nói quá lời rồi, cháu nào dám chứ”
“Nhưng mà dượng trả lời thế nào vậy?”
Cậu ta nhìn chằm chằm Tiết Ninh, có chút căng thẳng.
Đối với tính cách của Tiết Ninh, Tiết Khải hiểu rất rõ, chỉ có thể bám riết không tha thì Tiết Ninh mới chịu mở miệng.
“Tôi nói rồi, bây giờ tôi không có thời gian nói chuyện với cậu: Tiết Ninh không muốn để ý tới cậu ta, trực tiếp đi thẳng, Tiết Khải thấy vậy vội vàng cản bà ta lại, cuối người liên tục giải thích.