Điều này làm trợ lý lập tức biết: mình nói sai rồi!
“Tôi có danh tiếng gì chứ?”
Tống Tiểu Vũ hừ lạnh nói: “Tôi chỉ là một nhân vật nhỏ không đáng nhắc tới, có danh tiếng gì được?”
“Gia chủ, tôi…”
Trợ lý liền hoảng loạn.
“Tôi cho anh biết, phương bắc này rất hỗn tạp, có nhiều nhân tài ẩn dật!”
Giọng nói Tống Tiểu Vũ càng thêm lạnh lùng: “Đi nhầm một bước, chọn sai một bước, chính là vạn kiếp bất phục!”
Cậu ta nhìn trợ lý, ánh mắt càng thêm lạnh lão.
“Anh tốt nhất nên nhớ kỹ điểm ấy, ra ngoài làm việc đi”“
“Vâng!”
Trợ lý thấy Tống Tiểu Vũ không trách phạt mình liền thở phào nhẹ nhõm, trong lòng càng kính nể và e sợ Tống Tiểu Vũ hơn.
Khác với gia chủ của các gia tộc lớn, ai nấy đều cảm †hấy mình đang ngồi trên trời, vì vậy mà cao ngạo, không coi ai ra gì.
Nhưng Tống Tiểu Vũ lại hoàn toàn đặt mình ở vị trí thấp, thậm chí ghét nhất là người khác nói cậu ta có chức cao thế lớn.
Từ trước tới nay, anh ta chưa từng gặp qua gia chủ nào như vậy!
Tống Tiểu Vũ ngồi ở đó, sắc mặt nghiêm trọng, từ đầu tới chân lại không hề có chút thoải mái nào.
Cậu ta hiểu rõ hơn ai khác, nguy hiểm nhất bây giờ chính là gia tộc lớn!
Hay nói đúng hơn là gia tộc hào môn siêu cấp!
Bởi vì có người muốn thay đổi bố cục này!
Mỗi khi nghĩ đến Giang Ninh, Tống Tiểu Vũ đều sẽ nhắc nhở mình, người đàn ông này rất đáng sợ, đừng đối địch với hắn, cho dù phải chết cũng không nên đối địch với hắn.
Mà bây giờ, cậu ta thậm chí còn có cơ hội trở thành bạn của Giang Ninh.
Cho dù chỉ là bạn bè trên danh nghĩa hợp tác, vậy cũng xem như là thời cơ lớn nhất của nhà họ Tống trong mấy chục năm qua.
Tống Tiểu Vũ nhắm mắt lại, trong đầu nhớ lại tất cả những chuyện đã xảy ra trong thời gian này. Cậu ta hoàn †oàn để lộ ra thực lực và con át chủ bài mà mình giấu kín trong mấy chục năm, hoàn toàn khống chế nhà họ Tống.
Nhưng sau này nhà họ Tống sẽ thế nào thì vẫn chưa biết.
Cậu ta cần phải có con át chủ bài mới.
Một con át chủ bài mà không ai địch nổi, có thể giúp cho nhà họ Tống không cần lo lắng trong trăm năm!
Giang NinhI Bạn bè có được là xuất phát từ thật lòng, bạn bè có được là dựa vào lợi ích hợp tác, thậm chí bạn bè có thể chỉ là đối thủ ngụy trang.
Bất kể là loại hình thức nào, Tống Tiểu Vũ chỉ hiểu rõ một việc, mình nên làm bạn với Giang Ninh, chứ không phải là kẻ địch.
Bởi vì làm kẻ địch của Giang Ninh thì chắc chắn phải chết, không cần nghi ngờ!
“Lần này, tôi sẽ nắm thật chặt, tôi sẽ chứng minh giá trị của mình”
Cậu ta lại mở mắt, ánh mắt đã trở nên kiên định: “Tôi biết anh muốn làm gì, hơn nữa tôi còn có thể giúp anh!”
Nhà họ Tống mở tiệc chiêu đãi đã có tiếng vọng không nhỏ trong thế hệ trẻ của các gia tộc lớn ở phía bắc.
Ít nhất, trong ấn tượng của một đám cậu ấm cô chiêu, từ trước đến nay hình như Tống Tiểu Vũ của nhà họ Tống kia chưa từng được người ta thảo luận qua. Có người thậm chí còn chưa nghe nói có một người như vậy tồn tại.
Nhưng trong thời gian ngắn ngủi như vậy mà cái tên Tống Tiểu Vũ lại làm bọn họ muốn chưa từng nghe qua cũng khó.
Không ít bậc cha chú trong nhà vừa nói đến Tống Tiểu Vũ, đều sẽ gật đầu khen ngợi một câu: “Thật không ngờ thằng nhóc này lợi hại như vậy!”
Lần này có thể được Tống Tiểu Vũ mời, không ít người tất nhiên cam tâm tình nguyện tới.
Chỉ là tới làm gì thì suy nghĩ của mỗi người lại không giống nhau.
Đặc biệt là nhà họ Ngô và nhà họ Chu, gia tộc lớn đứng phía sau hai cửa khẩu quan trọng ở phương bắc này!