Lâm Vũ Chân hơi nhíu mày.
Thế này thì quá đáng quá, bọn họ rõ ràng là không muốn Lâm thị tung ra sản phẩm mới, dùng hết mọi thủ đoạn cắt đứt mọi nguồn số liệu của Lâm thị.
Nếu như bọn họ tự mình thu thập, lại khai phá, thì cần rất nhiều thời gian.
Số liệu liên quan đến ngành nghề, trước nay đều là của chung, vì để thúc đẩy sự tiến bộ và phát triển của ngành nghề, tất cả mọi số liệu nghiên cứu của Lâm thị đều được công khai.
Nhưng sao hiện giờ, lúc Lâm thị cần thì những số liệu này lại trở thành cơ mật?
Xem ra, người không muốn Lâm thị tiến quân vào thị trường Phương Bắc không ít đâu nhỉ.
Như vậy cũng tốt, điều đó chứng minh, sự phát triển của Lâm thị đủ để gây uy hiếp đến bọn họ!
“Không sao, tôi tự mình đi một chuyến”
Lâm Vũ Chân đã quyết định, cô quay đầu nhìn Giang Ninh đang ngồi trên sofa ăn lạc: “Tài xế, còn không mau đi lái xe”
“Vâng, sếp Lâm”
Giang Ninh cười, đứng dậy vỗ võ tay: “Chúng ta xuất phát ngay đây”
Dám sai bảo Giang Ninh như vậy, trên thế giới còn có người thứ hai hay sao?
Đến Thịnh Hải lần nữa, Lâm Vũ Chân đã hết sức quen thuộc nơi này.
Lúc đầu Lâm thị tiến quân vào thị trường Thịnh Hải, đã bày ra một trận đấu hết sức đẹp mắt, đi một bước nhìn ba bước, từ lúc vẫn còn ở vùng Đông Hải, bọn họ đã bày.
thế trận trước, dồn thương hiệu lớn nhất trong mười thương hiệu quốc tế Slanka vào đó.
Dẫm lên đầu Slanka, tiến quân vào thị trường Thịnh Hải, còn lập ra một tiêu chuẩn hàng hoá của riêng mình.
Không mượn cơ hội này để dạy cho Lâm thị một bài học thì mới lạ đó.
Cơ sở nghiên cứu số liệu sinh hoá dùng phẩm, chỉ cần tiến hành nghiên cứu đặc tính của các loại sản phẩm, thiết kế đặc tính của sản phẩm, cùng với thuộc tính kèm theo, tiến hành phân tích số liệu.
Đối với từng khu vực khác nhau, khí hậu khác nhau, con người khác nhau, sẽ có khác biệt rất lớn về pha chế sản phẩm, như là Phương Nam thì ẩm ướt, còn Phương Bắc thì khô hanh.
Nếu không biết được đặc tính của từng vùng, thì không chỉ không thể xâm nhập vào thị trường đó, mà còn không thể được sự chấp nhận của người tiêu dùng.
Thân là cơ sở nghiên cứu, vốn phải dựa vào tiêu thụ tương quan phân tích số liệu lợi nhuận, nhưng hiện giờ, lại từ chối yêu cầu không cho Lâm thị mua.
Có thể nói bọn họ có thể bán cho bất cứ ai, chỉ là không bán cho Lâm thị.
Lâm Vũ Chân vừa mới đến Thượng Hải, tin tức đã được truyền đến phòng làm việc tổng giám đốc công ty Slanka ở Thịnh Hải.
“Cô ta đương nhiên sẽ tới, tôi biết cô ta sẽ tới, đợi cô ta lâu lắm rồi”
Ngồi tại vị trí đó không còn là Trần Cung nữa, bởi vì quyết sách sai lầm, rơi vào cái hố của Lâm thị, khiến cho.
Lâm thị m lên Slanka, thành công tiến vào thị trường Thịnh Hải, khiến cho tổng bộ Slanka giận dữ, lập tức khai trừ Trần Cung.
Lúc này người ngồi đó tên là Khương Lệ, người của nhà họ Khương, đại gia tộc Phương Bắc!