Nhìn cô gái trước mắt này vào nửa năm trước vẫn có phần non nớt yếu đuối, bây giờ không ngừng trưởng thành, càng lúc càng kiên cường, càng lúc càng xuất sắc, Giang Ninh thật sự rất vui mừng ủng hộ lòng si mê, ủng hộ sự lương thiện và hồn nhiên của cô.
Hán không tới làm phiền Lâm Vũ Chân, bởi vì hắn biết lúc này Lâm Vũ Chân cần tập trung vào trong lĩnh vực của mình.
Sau khi ngồi chờ ở văn phòng năm giờ, Giang Ninh thậm chí không đi tới chỗ thư ký Tiểu Triệu tìm đồ ăn vặt, hắn cũng không muốn quấy nhiễu ai cả.
Nhìn đồng hồ treo tường đã gần mười giờ, Lâm Vũ Chân mới thở hắt ra một hơi.
Làm xong rồi.
Một ngày làm việc cuối cùng cũng kết thúc.
Cô ngẩng đầu nhìn Giang Ninh ngồi ở đó, trên mặt không khỏi có chút áy náy.
“Anh đói không?”
“Không đói.”
Lâm Vũ Chân đang muốn cảm động, Giang Ninh nói tiếp: “Anh ăn rồi”
Cô thoáng ngẩn người ra rồi bật cười.
Nếu Giang Ninh cứ chờ mình, vậy cô sẽ càng đau lòng hơn.
Trên bàn, đang bày bữa cơm tối mà Giang Ninh cho người đưa từ nhà hàng Kim Ngọc qua, nhưng Lâm Vũ Chân bận rộn, thậm chí còn chẳng có thời gian ăn một miếng.
Lúc này, đồ ăn đã nguội từ lâu.
“Về nhà đi, anh sẽ bảo mẹ nấu bát mì cho em”
Giang Ninh đứng dậy, giúp Lâm Vũ Chân mặc áo khoác: “Buổi tối gió lớn, đừng để bị lạnh. Chúng ta đi thôi”
Anh nắm tay của Lâm Vũ Chân đi ra khỏi văn phòng, bên ngoài đại sảnh văn phòng vẫn còn đèn đuốc sáng trưng, không ít người vẫn đang bận rộn, hình như không hề biết mệt mỏi.
Giang Ninh không gọi bọn họ, không làm phiền bọn họ, hắn biết bây giờ mình có khuyên bọn họ cũng khuyên không được, trong lòng mọi người đều có tính toán, biết lúc nào nên cố gắng, lúc nào nên nghỉ ngơi.
Giang Ninh tin tưởng vào bọn họ.
Hán nắm tay Lâm Vũ Chân khẽ khàng đi qua. Khi vào.
thang máy, Lâm Vũ Chân mới nhẹ nhàng dựa vào trên vai của Giang Ninh.
“Em mệt à?”
“Không mệt”
Lâm Vũ Chân nói: “Em chỉ muốn dựa vào anh thôi.”
Giang Ninh mỉm cười nhưng không nói gì, giơ tay ôm vai Lâm Vũ Chân, để cô dựa vào sát mình hơn.
Bọn họ trở về nhà, Tô Mai nhận được điện thoại từ trước.
nên đã nấu mì xong, đau lòng nói Lâm Vũ Chân mấy câu, bảo cô đừng làm việc quá mệt mỏi, cho dù Tô Mai biết bây giờ Lâm Vũ Chân không nghe lọt tai.
Ăn mì xong, Lâm Vũ Chân trở về phòng, lại tiếp tục mở.
máy vi tính ra, suy nghĩ về chuyện của công ty.
Giang Ninh tắm rửa xong đi ra thì thấy cô đã gục đầu trên bàn ngủ mất rồi.
“Cô bé ngốc”
Hán bế Lâm Vũ Chân lên, nhẹ nhàng đặt cô lên giường và đáp chăn, hán hôn nhẹ lên trên trán cô rồi nói: “Em đã đủ ưu tú lắm rồi, vợ ạ”
“Đừng sợ, bất kể xảy ra chuyện gì thì cả đời này anh cũng sẽ không rời khỏi em đâu”
Hắn cầm lấy tay của Lâm Vũ Chân, trên mặt đầy vẻ dịu dàng: “Anh bảo đảm”