“Con không nghe thấy sao?”
Diệp Sơn lập tức cao giọng.
Diệp Khinh Vũ hơi tức giận. Cô ấy cảm thấy Diệp Sơn như vậy thật bất lịch sự.
“Cậu giúp tôi sắp xếp lại dụng cụ tập luyện ***”
Diệp Sơn không hề khách sáo, chỉ vào Giang Ninh trực tiếp ra lệnh.
‘Vẻ mặt nghiêm túc này làm Lâm Vũ Chân cũng bị dọa.
Cô nhìn về phía Diệp Khinh Vũ, thấy trên gương mặt Diệp Khinh Vũ đầy vẻ áy náy.
“Được rồi, tôi sẽ sắp xếp dụng cụ giúp chú”
Giang Ninh lại không để ý, khẽ cười nói: “Khinh Vũ, cô dẫn Vũ Chân vào trong phòng ngồi đi”
Diệp Khinh Vũ nhìn Giang Ninh với ánh mắt áy náy, cũng không có cách nào nói được gì, đành phải dẫn theo Lâm Vũ Chân vào phòng trong.
Cả phòng tập võ chỉ còn lại hai người Diệp.
Sơn và Giang Ninh.
Diệp Sơn nhìn Giang Ninh như nhìn kẻ trộm, ánh mắt không thiện cảm đầy vẻ phẫn nộ và hung ác.
Mà Giang Ninh lại hết sức bình tĩnh, thậm.
chí trên mặt còn hiện ra ý cười “Mấy thứ này phải cất vào đâu ạ?”
Giang Ninh chỉ vào những tấm đệm, bọc đầu gối trên mặt đất, mỉm cười hỏi “Để ở đây”
Diệp Sơn tùy tiện chỉ một chỗ.
Giang Ninh không nói gì, khẽ gật đầu, lại đi tới kiên trì sắp xếp, sau đó đặt ở chỗ Diệp.
Sơn đã chỉ.
Diệp Sơn cứ nhìn gáy Giang Ninh, trong lòng hừ một tiếng.
“Thật biết giả vờ”“
Ông ta lại đứng nhìn Giang Ninh ra tay sắp.
xếp, cất các dụng cụ đặt rải rác trên mặt đất, tùy ý sai bảo giống như người tới không phải là khách của mình.
*Xong rồi”
Tay chân Giang Ninh nhanh nhẹn, rất nhanh đã sắp xếp xong, thái độ trước sau vân bình Tĩnh, không hề có vẻ gì khó chịu.
Hắn nhìn ra được, những dụng cụ nằm rải rác trên mặt đất rõ ràng là do Diệp Sơn cố ý ném ra.
“Còn có cọc người gỗ này nữa, giúp tôi chuyển sang bên kia đi”
Diệp Sơn lại nói.
‘Giang Ninh vẫn không từ chối, giơ một tay nhấc cọc người gỗ lên chuyển sang một bên.
Ánh mắt Diệp Sơn lập tức lại sáng ngời.
“Cậu từng luyện võ à?”
Ông ta lập tức gặng hỏi, cọc người gỗ hơn năm mươi cân, Giang Ninh dùng một tay lại cầm lên được, sao có thể là người bình thường được.
“Biết chút quyền cước thôi.”
Giang Ninh không che giấu.
Ở trước mặt một người mở võ quán, có phủ nhận cũng không lừa được.
“Vậy thì tốt quái”
Trong lòng Diệp Sơn thầm cười lạnh một tiếng.
Ông ta híp mắt, giơ tay ra ngoäắc tay Giang Ninh nói không hề uyển chuyển: “Đúng lúc thật, chúng ta so tài một chút đi”
Không đánh kẻ có dám suy nghĩ xấu xa với Diệp Khinh Vũ gần chết, Diệp Sơn khó xả được cơn giận trong lòng!
Ông ta muốn để cho Giang Ninh hiểu rõ, Diệp Khinh Vũ không dễ bị bắt nạt như vậy, con bé còn có một người ba luôn bảo vệ mình!
Giang Ninh lắc đầu, vừa định từ chối thì Diệp Sơn đã ra tay!