Ông ta nghĩ nghĩ, nói: “Nhưng mà, lần trước bà khiến cho Lâm Vũ Chân không vui, nó sẽ đồng ý sao?”
Lâm Vũ Chân mới là tổng giám đốc của tập đoàn Lâm thị, chuyện này phải cần cô gật đầu.
“Nó quản được chắc!”
Tô Hồng hừ một tiếng: “Tô Mai gật đầu rồi thì Lâm Văn với Lâm Vũ Chân nói gì được nữa, chả lẽ em lại không hiểu cha con hai người họ? Nghe lời Tô Mai răm rắp!”
“Hơn nữa mẹ em cũng đến đó, mẹ lên tiếng Tô Mai lại dám không đồng ý? Nó từ nhỏ đã nghe lời bà cụ rồi!”
Chỉ cần nắm chặt được Tô Mai, vậy thì chuyện này dễ giải quyết.
Bà càng nghĩ càng phấn khởi, còn hát lên vài câu, tựa như đã nhìn thấy cảnh tượng hàng xóm láng giêng ganh ghét vì con trai bà vào được Lâm thị.
Phó tổng tập đoàn Lâm thị cơ mà!
Ở thị trấn này, chẳng phải sẽ vênh mặt nghênh ngang mà đi? Hừi Một đêm này Tô Hồng suýt nữa thì thức trắng đêm, chỉ cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm, nhắm mắt rồi lại mở ra, trời vẫn chưa sáng, bà thực sự đợi không nổi nữa.
Sáng sớm ngày hôm sau, Tô Hồng thức dậy.
Mặc bộ váy dài màu đỏ mà hôm qua lựa chọn kỹ càng, trông có vẻ phú quý.
Ngay cả Từ Minh cũng mặc bộ vest mới và đi đôi giầy da.
Tốt xấu gì thì cũng là ba mẹ của phó tổng tập đoàn Lâm thị, trang phục không thể xuề xoà được.
Bà gọi con trai Từ Nhiên còn đang say giấc nồng dậy: “Mấy giờ rồi? Còn ngủ? Mau dậy ngay cho mẹ, đi đón bà cụ, chúng ta đi Đông Hải, hôm nay phải chuẩn bị tươm tất cho phó tổng con!”
Xe đến nhà Tô Cương.
Tô Hồng vội vàng xuống xe, bước vào phòng.
Từ Minh đứng ở cửa xe, hơi chỉnh lại cà vạt, chỉ sợ bước.
mấy bước sẽ làm bẩn giầy da, đất bám vào sẽ rất lôi thôi.
“Mẹ! Mẹ!”
Tô Hồng gào lên: “Con đến đón mẹ rồi đây!”
Từ trước đến giờ bà cụ vẫn dậy rất sớm, đã ăn mặc †ươm rất, trông rất có tinh thần.
Nhà Tô Mai chuyển sang ở biệt thự, Tô Hồng đã nói với bà, bà vốn cũng không muốn đến một chuyến, dẫu sao.
tuổi cũng lớn rồi, chân yếu không tiện đi lại.
Nhưng Tô Hồng đích thân đến đón, bà lão như bà cũng nên đi xem một lần.
Con cái sống tốt, bà vui mừng hơn bất cứ ai.
“Đến rồi hả”
Bà cụ cười nói: “Chỉ đợi con đến đón thôi đó”
Nghe thấy tiếng nói, hai vợ chồng Tô Cương bước ra, Tô Vân cũng từ trong phòng đi ra, tay đưa lên dụi mát, há miệng ngáp.
Mới có mấy giờ, làm gì có ai đến làm khách nhà người ta sớm như vậy đâu.
“Chị cả”
Tô Cương chào.
“Tô Cương hả, tôi đến đón mẹ, trên xe không còn thừa chỗ, nhà cậu đi xe khách đi vậy”