Lâm Vũ Chân đỏ mặt, khẽ giãy dụa một chút, nhưng lại không tránh được tay Giang Ninh.
Thừa nhận anh là chồng cô ở trước mặt người ngoài như vậy, càng cố gắng bảo vệ tôn nghiêm của anh.
Giang Ninh không thể không vui được.
“Anh… anh buông ra”
“Không buông”
Giang Ninh lắc đầu, “Anh muốn cứ thế nắm tay em, cả đời đều không buông ra”
Lâm Vũ Chân ngẩng đầu nhìn ánh mắt sáng của Giang Ninh, lần đầu tiên cô cảm thấy rơi vào một vòng xoáy.
sâu không đáy.
Không khí trong phòng làm việc dần có chút không giống trước.
Hai người cứ thế nhìn đối phương, Lâm Vũ Chân cảm nhận được nhịp tim của mình ngày càng nhanh, mặt hai người cũng ngày càng gần hơn!
“Cốc cốc cốc!”
Ngoài phòng làm việc có người gõ cửa.
Lâm Vũ Chân hoảng loạn, giống như một con thỏ con chạy khỏi lông ngực của Giang Ninh, bận sửa sang lại bộ váy của mình.
Nhưng khuôn mặt cô vẫn đỏ ửng.
“Mời vào!”
Cô quay về bàn làm việc, bộ dạng nghiêm túc, nhưng thư ký tiểu Triệu vẫn cảm nhận được có chút không bình thường.
Trong không khí mơ hồ có mùi ái muội nha.
“Sếp Lâm, có phải em đến không đúng lúc không?”
Tiểu Triệu cẩn thận nhìn trên sofa một cái, Giang Ninh đang uống trà.
“Tiểu Triệu!”
Lâm Vũ Chân trừng mắt với cô, “Còn nói bậy nữa thì chuyển em đến bộ phận lao công đấy!”
Cô nhìn lén Giang Ninh một cái, trong lòng nghĩ thâm, Lâm Vũ Chân à Lâm Vũ Chân, sao mày lại thất thủ như: vậy, sao mày muốn hôn cái con người kia chứ, hai người mới quen biết bao lâu đâu!
Tiểu Triệu lè lưỡi, biết Lâm Vũ Chân chỉ nói đùa thôi, liền nói: “Sếp Lâm, có một nhà đầu tư đến đây, muốn gặp chị để nói chuyện, đã đi khảo sát thực tế ở nhà xưởng ngoại ôrồi”
Lâm Vũ Chân gật đầu: “Chị biết rồi, em đi sắp xếp đi, bây giờ chúng ta sẽ qua đó”
Tiểu Triệu đi ra ngoài, lúc này Lâm Vũ Chân mới đứng dậy, phát hiện váy của mình hơi nhăn.
Vừa nấy hai người chỉ ôm nhau mà thôi.
“Anh đi cùng em?”
Giang Ninh ngẩng đầu.
“Không cần, những người này em có thể ứng phó được”
Lâm Vũ Chân không dám ở chung với Giang Ninh nữa, cô sợ mình nhịn không nổi mất, “Anh nghỉ một chút đi”
Nói xong, cô liền hoảng loạn chạy trốn.
Giang Ninh cảm thấy mắc cười.
Rõ ràng Lâm Vũ Chân đang căng thẳng.
Anh nhìn một cái, trên bàn làm việc của Lâm Vũ Chân có vài tư liệu cần thiết mà cô lại quên mất.