Màn hình vừa nhanh vừa điên cuồng nhảy lên.
“Trời ơi, nhìn thôi mà tôi cũng chảy nước bọt!”
“Thức ăn bên ngoài trên tay tôi đột nhiên không ngon nữa rồi.”
“Aaaaa! Tôm hùm đất kìa! Món tôi thích nhất.”
“Vậy mà trong những năm còn sống trên đời tôi lại thấy được nam thần và con trai của mình cùng ăn món bún ốc tôi thích nhất trong cùng khung hình!”
“Cách một cái màn hình cũng ngửi được mùi thơm rồi, có chắc đây không phải là chương trình ẩm thực không?”
“Chuyện diễn viên phải quản lý vóc dáng ném đi đâu mất rồi? Tôi hâm mộ một idol giả rồi hả?”
“Vừa nãy Cảnh Tuyết còn nói muốn giảm cân nữa! Ahahaha, bây giờ người ăn sung nhất cũng không biết là ai đây?”
“Nghệ sĩ đều béo chơi chơi thôi, cần gì giảm béo chứ!”
“Cuối cùng cũng xác nhận được ý nghĩa Lâm Nhan tham gia chương trình này rồi, thì ra là nhân viên nuôi ăn nha!”
“Ha ha ha! Tổ chương trình sẽ không trào máu đâu nhỉ? Đào một cái hố, vậy mà lại bị Lâm Nhan dùng sức mình lấp bằng lại rồi.”
Nhân viên của tổ chương trình ngửi thấy mùi vị này thì có chút không nhịn nổi, khách mời đói thì bọn họ cũng đâu có ăn đâu!
Bây giờ nhìn khách mời ăn, chỉ cảm thấy như càng đói hơn.
“Đạo diễn, có chắc bọn tôi đến đây không phải để chịu ngược đãi không vậy?”
Đạo diễn Trần Bình lấy khăn lông trên cổ lau đi mồ hôi trên đầu, cũng rất cạn lời, tính toán ngàn vạn lần cũng không tính được đến bước con cá lọt lưới như Lâm Nhan đây lại đem theo nhiều đồ ăn như vậy.
Có điều như vậy đã làm cho sự tồn tại của Lâm Nhan trở nên cực kỳ mạnh mẽ, lúc đầu đồng ý cho Lâm Nhan gia nhập, thật ra ông còn có chút không vừa ý nữa! Bây giờ xem ra cô gái này cũng có cảm giác gameshow lắm, vẻ trịnh trọng nghiêm túc của cô làm người ta khóc không được mà cười cũng không xong.
Ăn cơm xong, mọi người đều tràn đầy sức sống, có sức làm việc rồi thì mọi người không ai ầm ĩ lên nữa mà đều sôi nổi bố trí lại ngôi nhà nhỏ sắp cùng nhau chúng sống hai mươi ngày.
Phòng khách trước tiên, sofa, bàn uống trà, ti vi đều được đặt vào vị trí thích hợp, sau đó đến nhà bếp, phòng ăn, còn có phòng trà để mọi người uống trà, tạm thời chưa dùng đến, mọi người chia phòng trước rồi ai về phòng người nấy dọn dẹp.
Tầng hai và tầng ba mỗi tầng có bốn phòng, cũng xem như dư dả, khách mời nam đều ở tầng ba, hành lý của khách mời nữ nhiều nên ở tầng hai, mọi người mỗi người một phòng, để cho khách mời có không gian riêng tư.
May là cũng coi như tổ chương trình còn chút lương tâm, giường và nệm đều đã được trải ra rồi, chỉ cần khách mời tự bao drap giường rồi dọn dẹp phòng ốc.
Trên cơ bản, những việc này đều không làm khó được Lâm Nhan, Lâm Nhan thu xếp đồ đạc rất nhanh rồi ra ngoài, muốn hỏi có ai cần giúp đỡ gì không, kết quả liền nhìn thấy Cảnh Tuyết đang đấu một trận sống còn với tấm chăn, sớm đã bị hành đến mức người chảy đầy mồ hôi, mái tóc dài tự nhiên cũng trở nên rối tung, quả thực nhìn vô cùng thảm hại.
Lâm Nhan nhìn cô thế này, không nhịn được cười nói, “Cần giúp đỡ không?”
“Haiz! Em biết làm hả! Chị cầu còn không được nữa.” Cảnh Tuyết hệt như nhìn thấy phao cứu sinh, nhanh chóng nhường chỗ cho Lâm Nhan.
Động tác Lâm Nhan nhanh gọn, giúp cô ấy bao drap giường xong thì phần còn lại để Cảnh Tuyết tự làm, Lâm Nhan lại đi xem xem có người nào khác cần cô giúp đỡ nữa không.
Phòng kế bên của tiền bối Lưu Vân đã được dọn dẹp ngăn nắp, cẩn thận tỉ mỉ, Lâm Nhan tặc lưỡi thán phục, nói vài câu khen ngợi từ lòng mình, Lưu Vân cười nói, “Ngược lại thì trước đây chị chưa từng động đến việc nhà, sau này tuổi tác lớn rồi, dần dần cảm thấy làm việc nhà cũng tốt lắm, có thể khiến người ta tịnh tâm. Chúng ta cũng đi xem người khác có cần gì giúp đỡ không đi!”
Lâm Nhan lại hàn huyên mấy câu rồi cất bước lên tầng ba, căn phòng đầu tiên là của Trác Tư Hằng, cô còn chưa kịp mở miệng thì Trác Tư Hằng đã nhìn thấy cô rồi, mặt đầy vui vẻ nói, “Chị, cứu giúp, cứu giúp, chị biết xử lý tấm chăn này không? Giúp em đi!”
“Miệng ngọt quá đi, tôi có thể làm dì của cậu rồi đó.”
Trác Tư Hằng cười ngượng ngùng, “Những người xinh đẹp thì đều là chị.”
Lâm Nhan và Lưu Vân nhìn nhau, không kiềm được mà cười lên.
Thế là Lâm Nhan và tiền bối Lưu Vân cũng giúp ranh con trải giường, nhìn dáng vẻ kính phục của cậu nhóc, Lâm Nhan thấy một cô gái trẻ hai mươi mấy tuổi như mình cũng bùng lên tình mẫu tử rồi.
Lưu Vân lại càng không nhịn được cười, “Em trai của chúng ta thật đáng yêu.”
“Lại còn không phải sao? Hễ cười là phạm quy!” Lâm Nhan gật đầu phụ hoạ, cũng có chung cảm nhận.
“Ai da, mấy chị đừng chọc em nữa.” Trác Tư Hằng ngại ngùng.
Hai người vừa quay đầu liền thấy hai đại thần tôn quý đứng ngay cửa, ánh mắt phức tạp nhìn hai người.
Lưu Vân lập tức thu lại ý cười, “Thầy Giang, Mộ Trầm, hai người cần giúp đỡ không?”
Cô ra mắt sớm hơn Sở Mộ Trầm, cũng lớn hơn anh mười mấy tuổi, coi như là tiền bối, thế nên trực tiếp gọi tên anh.
Khương tiền bối lập tức lắc đầu, “À, không cần đâu, Mộ Trầm là người đàn ông tuyệt vời trong chuyện nhà cửa đó, ra tay một cái là dọn dẹp phòng của hai người bọn anh siêu nhanh luôn, vốn dĩ cũng muốn đến giúp Tiểu Hằng một tay, bây giờ xem ra hai chị gái đã nhanh hơn một bước rồi.”
“Nhìn không ra Mộ Trầm lại lợi hại vậy đó! Việc này mà truyền ra ngoài thì nói không chừng lại đoạt được tâm hồn thiếu nữ của biết bao nhiêu cô gái nhỏ nữa.” Lưu Vân Nhanh chóng quét mắt qua hai căn phòng, tặc lưỡi khen ngợi, cũng nhìn anh với cặp mắt khác xưa.
Chăn mền trong phòng đều đã được xếp chồng lên thành hình miếng đậu phụ, đồ đạc được bài trí cẩn thận tỉ mỉ, trên giường càng không có chút nếp nhăn nào, nhìn qua là thấy gần giống như phòng trong khách sạn.
“Đàn ông biết làm việc nhà trong thời đại này đúng là động vật quý hiếm, làm tốt như thầy Sở đây thì lại là của quý đó nha! Lợi hại quá!” Lâm Nhan cũng khen ngợi nói.
“Nhìn xem, con gái đều thích con trai thế này, Lâm Nhan của chúng ta cũng bắt đầu tâng bốc thần tượng rồi.” Lưu Vân lại nói đùa.
Lâm Nhan lập tức có chút ngại ngùng, nhỏ giọng giải thích, “Là em thật sự cảm thấy thầy Sở rất lợi hại, dọn dẹp còn giỏi hơn đứa con gái như em đây nữa. Sống rất tinh tế.”
“Quá khen.” Sắc mặt Sở Mộ Trầm lãnh đạm, tiếc chữ như vàng mà nói ra hai từ, giọng nói trầm thấp, cực kỳ dễ nghe.