Tu chân giới tội của bọn họ còn thiếu sao?
Cậu hỏi như vậy, cũng chỉ là muốn biết, gia tộc của Trần Tâm Vũ có tham dự chuyện của nhà đấu giá hay không.
Nghe trong lời của Trần Tâm Vũ nói. Hẳn là toàn bộ Trần gia đều không trốn khỏi liên quan.
Một khi đã vậy……
Vân Lạc Đình nhàn nhạt nói: “Các ngươi tự đi xuống. Hay là vẫn muốn ta giúp các ngươi?”
Ý cười trên khoé miệng Trần Tâm Vũ cứng đờ. Hắn ta nghe cậu nói vậy thì chắc chắn trong nước có vấn đề, làm sao hắn ta có thể chủ động nhảy vào chứ: “Các hạ, con khổng tước trắng kia dựa vào đảo Mặc gia. Lời nàng hứa hẹn chưa chắc đã làm được. Nhưng ta thì khác. Trần gia của ta giống như mặt trời ban trưa, tuyệt đối không có khả năng nuốt lời.”
Vân Lạc Đình nhướng mày. Cậu đã biết được chuyện mình muốn biết, không muốn tiếp tục nói nhảm với bọn họ nữa. Cậu trực tiếp ngưng tụ linh khí hóa thành trường kiếm, vọt đến chỗ của Trần Tâm Vũ.
Bàn tay đang để sau lưng của Trần Tâm Vũ vươn ra. Hắn ta vung tay ném một khối vuông màu trắng xuống đất.
Một tiếng “ầm” vâng lên. Sương trắng nồng đậm lập tức tràn ra toàn bộ mặt hồ, trước mắt bị khói trắng che khuất.
Vân Lạc Đình dựa vào linh lực tản ra ngay lập tức có thể chuẩn xác tìm được chỗ của Trần Tâm Vũ. Cậu không chút do dự vung kiếm xuống.
“Keng”
Trường kiếm va chạm với pháp khí bản mạng của Trần Tâm Vũ phát ra tiếng kêu giòn tan.
Trần Tâm Vũ chỉ cảm thấy lồng ngực mình run rẩy. Trong cổ họng hắn có vị máu tanh ngọt, thấy linh lực của cậu vẫn chưa bị suy yếu. Ở trong chướng khí trắng vẫn có thể thoải mái thao túng linh lực. Đáy lòng hắn lập tức cảm thấy không ổn, chỉ sợ người này không phải nhân tu.
Chẳng lẽ, cũng là linh thú?
Nhưng tu vi của linh thú ở trong chướng khí trắng cũng bị chịu ảnh hưởng. Có chướng khí này làm mọi chuyện đều rất thuận lợi, tất chiến tất thắng. Cho dù là ai, nếu không dùng thuốc giải đều bị nhốt ở đây, linh lực biến mất, cuối cùng sức cùng lực kiệt mà chết.
Không cần hắn sử dụng một chút sức lực, chỉ cần tìm cơ hội để người đó tiến vào bên trong là được.
Nhưng bây giờ……
Trần Tâm Vũ cắn chặt răng, nhận một kích. Hắn ta không chút do dự xoay người chạy trốn.
Đạo linh lực kia vẫn chưa tiêu tán, Vân Lạc Đình không dám trì hoãn. Cậu sợ quá lâu sẽ không tìm thấy người, tốc chiến tốc thắng tiến lên.
Đan Tuyết Kha canh giữ ở bên bờ. Vân Lạc Đình từng nói với nàng, cậu có thể khống chế linh lực. Sau khi tu sĩ không sử dụng linh lực của linh thú nữa, khống chế sẽ biến mất.
Vào lúc khống chế biến mất, đồng thời cũng là lúc mà những tu sĩ đó yếu ớt nhất. Trước khi bọn họ sử dụng linh lực chạy ra khỏi hồ phải áp chế bọn họ.
Đan Tuyết Kha nhớ kỹ lời Vân Lạc Đình nói. Nàng nhìn thấy trong nước có bong bóng khí thoát ra, không chút do dự vớt tu sĩ sắp trồi lên mặt nước. Sau đó nàng dùng một quyền đánh kẻ đó ngất xỉu.
Bên trong sương trắng, tuỳ tùng của Trần Tâm Vũ ý đồ vòng qua đằng sau giúp đỡ. Hắn ta dựa vào sự quen thuộc với pháp khí. Mặc dù hai mắt không thể nhìn thấy, cũng có thể tự do đi lại ở bên trong.
Không đi bao xa đã nhìn thấy bóng dáng Vân Lạc Đình. Hắn ta đang muốn tiến lên, đột nhiên cảm thấy trên vai đau nhức.
Giống như bị bóp chặt cổ họng vậy. Tùy tùng mở to hai mắt, âm thanh xương cốt bị cứng rắn bóp nát vang lên bên tai, làm người ta không rét mà run.
– —
Lúc Vân Lạc Đình kéo Trần Tâm Vũ đã hôn mê bất tỉnh từ trong sương trắng ra. Cậu liếc mắt một cái liền nhìn thấy tuỳ tùng bị treo trên cây cách đó không xa, hẳn là còn sống. Chỉ là ánh mắt hắn ta dại ra, giống như bị dọa không nhẹ.
Bùi Huyền Trì không dùng dây thừng trói hắn ta. Hắn ta cũng không có chạy.
Bên cạnh Đan Tuyết Kha đã chất thành một ngọn núi nhỏ. Nàng vớt những tu sĩ bên trong đó lên.
Linh lực bị khống chế, lại bị rơi xuống hồ nước ngâm lâu như vậy. Tu sĩ có thể chất có hơi kém, toàn dựa vào linh lực chống đỡ, đã sớm hấp hối.
Khổng tước trắng không có ấn tượng tốt với những tu sĩ này. Nàng tùy tiện chất đống bọn họ lên nhau, giống như đang bố trí thi thể vậy. Sau khi đẩy sang bên cạnh liền mặc kệ.
Người bị đánh ngất xỉu và người có thể chất không tốt bị ngâm đến mức ngất xỉu đều ở đây.
Đan Tuyết Kha nhìn thấy Vân Lạc Đình đi tới. Nàng hỏi: “Tộc trưởng*, có cần ta trói những người này lại không?”
(Chỗ này có lẽ là tác giả gõ thiếu)
Vân Lạc Đình nói: “Ừm.”
Dừng một chút, cậu nhìn những tu sĩ ngã trên mặt đất vẫn không nhúc nhích, hỏi: “Tất cả còn sống sao?”
“Còn sống.” Đan Tuyết Kha đá tu sĩ bên cạnh: “Nhìn này, còn phun nước ra ngoài.”
Vân Lạc Đình gật đầu: “Trói bọn họ lại trước đã, sau đó hẵn đánh thức.”
“Được.”
Bùi Huyền Trì cũng ném cái tên đang bị treo trên cây qua: “Mang về hết sao?”
“Nhiều người quá, mang theo phiền toái.” Vân Lạc Đình nói: “Chuyện nhà đấu giá, phải để chính miệng bọn họ nói ra mình tham dự như nào. Dù thế nào cũng phải để bọn họ nói rõ ràng ngọn nguồn.”
Có một số lời, qua miệng người khác nói, luôn sẽ thiếu ít chuyện.
Những người này đều là những tay già đời sử dụng máu thịt của linh thú hoá hình. Còn cố ý chạy đến đây để bắt sống linh thú.
Vân Lạc Đình nghĩ đến gương mặt tham lam của bọn họ, cậu nhíu mày: “Chờ sau khi tin tức truyền ra, phế đi căn cốt, phá huỷ đan điền quăng ra ngoài.”
Phế tu vi vẫn có thể tu luyện lại được. Nhưng nếu căn cốt không còn, vậy cả người đều phế.
Không còn khả năng tu tiên phi thăng đắc đạo.
Về phần đan điền…… Cũng vì phòng ngừa có người đào căn cốt của tu sĩ khác nhét vào trong cơ thể mình. Mượn cơ duyên để tu luyện mà thôi.
Trần Tâm Vũ là người đầu tiên tỉnh lại.
Hắn ta cùng lắm là bị Vân Lạc Đình đánh đến mức trọng thương. So với những tu sĩ bị ngâm lâu trong nước đó thì hắn ta có linh lực trên người. Nên sẽ khôi phục nhanh hơn một chút.
“Khụ khụ!” Trần Tâm Vũ sặc ra một ngụm máu tươi. Trên áo trắng dính không ít bùn đất, có hơi chật vật.
“Các hạ, bắt nhiều người chúng ta như vậy. Chẳng lẽ, là muốn báo thù cho những con linh thú đó sao?” Trần Tâm Vũ liếm khóe miệng, cười nhạo nói: “Vũng nước trong chuyện linh thú hoá hình quá sâu. Tại sao ngươi lại nhúng tay vào?”
“Tu vi của linh thú hoá hình càng cao. Đan dược có thể luyện ra càng nhiều, cấp bậc cũng càng cao. Ngươi không sợ bị người của bọn họ bao vây tiêu diệt sao. Đến lúc đó, ngươi chỉ dựa vào sức lực của bản thân còn khó có thể chạy thoát. Không giúp được linh thú, ngược lại để mình dính vào.”
Vân Lạc Đình dùng khăn lau đầu ngón tay, hờ hững nói: “Nhà đấu giá bên chỗ Ngũ Hoa tông đã bị chúng ta giải quyết.”
Trần Tâm Vũ đột nhiên ngước mắt lên. Hắn ta bị một câu nói hời hợt của cậu doạ không nhẹ: “Ngươi, ngươi nói cái gì?”
Hắn có chút không dám tin.
Giải quyết?
Giải quyết là có nghĩa gì?
“Nhà đấu giá ngã trước, nên lúc này mới đến lượt các ngươi.” Vân Lạc Đình nói: “Cho các ngươi hai lựa chọn. Một, chủ động công khai chuyện nhà đấu giá cho thiên hạ. Hai, bị ép nói ra chuyện nhà đấu giá. Cho dù là một hay hai, chúng ta đều sẽ giữ lại một cái mạng cho các ngươi.”
Trần Tâm Vũ cười lạnh: “Lời này của ngươi có gì khác nhau?”
“Đừng tưởng rằng bắt được chúng ta là xong hết mọi chuyện. Ngươi thật sự dám ra tay với chúng ta sao? Ngươi có biết người đứng sau chúng ta là ai không?”
“Còn nữa, nhà đấu giá liên lụy rất lớn trưởng lão, Tiên Tôn, chưởng môn tiên môn. Các ngươi dám ra tay với bọn họ sao?”