Bến tàu Long Hương có chút xa, buổi trưa Lục Áo lại ngủ không được tốt, dọc đường cứ ngủ gà ngủ gật, khi bị đánh thức còn có chút mờ mịt.
Lâm Mãn Chương khó hiểu, “Làm sao mệt vậy? Tối qua ngủ không ngon sao?”
Lục Áo xoa huyệt thái dương, “Buổi sáng mò cua có chút mệt.”
Lâm Mãn Chương dừng xe trước cửa tiệm Đức Cá của Ngưu Đức Vũ, bóp bop còi.
Hiện tại đã hơn 5 giờ, trong tiệm cá không còn bao nhiêu người, Ngưu Đức Vũ đang kiểm kê hàng hóa, nghe được tiếng còi bên ngoài, thò đầu ra nhìn, vừa thấy là Lâm Mãn Chương thì trong mắt lộ ra vẻ vui mừng, vội vàng bỏ đồ xuống bước nhanh ra ngoài, nhiệt tình nói:” Các cậu tới rồi à? Trước vào uống miếng trà đi.”
Ba người vừa lúc đang bê cua bùn từ cốp xe ra.
Lâm Mãn Chương quay đầu nói:” Chúng tôi vừa hay có đồ tốt cho anh, uống trà thì không đủ, tối thiểu cũng phải mời cơm.”
“Mời! Mời mọi người ăn chầu lớn!” Ngưu Đức Vũ xoa xoa tay nhìn nhìn, “Con cua gạch đó đâu?”
“Là của Lục Áo, cậu ta mò được đấy.”
Ngưu Đức Vũ quay đầu, Lục Áo dùng chân đá nhẹ cái thùng trước mặt.
Trong thùng kia là một con cua gạch được buộc chặt đang có mưu đồ vượt ngục.
“Lớn như vậy sao?!” Lông mày Ngưu Đức Vũ trong nháy mắt bay cao, trên mặt hưng phấn đến đỏ ửng, áp sát người vào thùng, “Giỏi nha! Cua gạch to như vậy mà các cậu cũng có thể mò được, chỗ các cậu đúng là phong thủy bảo địa.”
“Đúng vậy, tôi cũng định nói phong thủy của thôn chúng tôi tốt, địa linh nhân kiệt.” Lâm Mãn Chương nói tiếp, “Anh xem cua trước đi, con cua gạch này đáng bao nhiêu tiền nửa kg?”
Ngưu Đức Vũ nhẹ nhàng bắt con cua trong thùng.
Cua gạch này còn to hơn cái mặt của ông, nặng trịch.
Đem cua soi dưới ánh nắng mặt trời, hai bên vỏ cua và gai cũng đầy ấp, chân cua màu vàng căng phồng, ngay cả các đốt khớp cũng biến thành màu da cam.
Ngưu Đức Vũ mở tiệm cá nhiều năm như vậy, loại cua gạch chất lượng tốt như thế chỉ thấy qua 2 lần.
Một lần là hơn 20 năm trước, khi ông vừa mở tiệm, lúc đó cua bùn rất nhiều, hơn phân nửa là cua bùn to hoang dã, nửa kg cũng chỉ 10-20 tệ.
Một lần khác là hiện tại.
Ông yêu thích cầm cua gạch không buông, lật qua lật lại nhìn một hồi lâu ra giá, “2.000 tệ nửa kg được không?”
Thấy Lục Áo không trả lời, ông vội vàng bổ sung một câu, “Năm ngoái cũng có cua gạch hoang dã chất lượng giống như vậy, tiệm cá khác thu vào 1.800, con này của cậu to hơn chút, tôi tăng thêm 200 tệ, nếu mắc hơn nữa, tôi sợ bán không được.”
Lời này trái lại thật.
Có chút hải sản vô cùng hiếm thấy, giá tiền lại mắc tới thái quá, nên không nhất định sẽ có thể bán được.
Tiệm cá thu hàng, nếu mà bán ra không được, phải bồi tiền giảm giá.
Lục Áo trước khi tới đã tra qua giá cua gạch, giá mà Ngưu Đức Vũ đưa ra đã xem là phải chăng, cậu liền đồng ý.
Ngưu Đức Vũ cười đến mấy nếp nhăn trên mặt đều hiện ra hết, liền tục nói:” Đi đi đi, chúng ta đi cân thử con này nặng bao nhiêu.”
Mấy người vào trong.
Ngưu Đức Vũ nhẹ nhàng đem cua gạch đặt ở trên cái cân, mặt điện tử hiện ra con số cụ thể, “Hơn 580 gram, bỏ đi sợi dây, hẳn là đúng 580g, 3.600 tệ.”
Lục Áo gật đầu.
Ngưu Đức Vũ cười:” Ghi lại trước, tôi đi cân mấy con khác.”
Cua bùn dựa theo đực cái to nhỏ, cua bùn khác nhau giá cả cũng khác.
Những con cua bùn còn lại của lục Áo tổng cộng bán được 1.300 tệ.
Trừ đi thuế, hôm nay cậu thu được 2.695 tệ, rất tốt.
Lâm Mãn Chương bọn họ cùng các chiến hữu thu hoạch không tồi, tiền nhập vào sổ, tất cả mọi người thật vui mừng.
Ngưu Đức Vũ lôi kéo bọn họ đi tiêm cơm bên cạnh ăn cơm chiều, trên bàn ăn nói luôn chuyện của ông chủ nhà giàu kia.
Lục Áo không tiếp đãi, Ngưu Đức Vũ rất tiếc nuối, ” Trước đó không phải cậu bắt được một cá mú nghệ khủng sao? Bọn họ nghe là do cậu bắt, nên đặc biệt yêu cầu ở nhà cậu, còn nói giá cả không thành vấn đều, cậu thật sự không muốn xem xét sao?”
Lục Áo nuốt thức ăn trong miệng, nói:” Tôi không thích trong nhà có người lạ.”
Ngưu Đức Vũ đánh rắn tùy côn thượng*, “Vậy không ở nhà cậu, cậu dẫn họ đi chơi được không? “
(Đánh rắn tùy côn: dùng gậy đánh rắn, rắn lại theo gậy bò ngược lên. Ngụ ý có thể xem xét cơ hội, theo đó mà làm, tranh thủ để có lợi ích lớn hơn)
Lục Áo vẫn như cũ từ chối, “Không có thời gian, từ sáng tới tối tôi đều cần bắt cả, ngoài ra còn phải chăm sóc rau trong đất.
“Rau kia của cậu đáng bao nhiêu tiền? Mấy tên nhà giàu 1 ngày có thể cho 3.000 tệ!”
Mặc ông ta dùng mọi thủ đoạn quấy rầy, dây dưa, nài nỉ, Lục Áo vẫn không chịu đồng ý, cậu không thích nhìn mặt mũi người ta để sống.
Ngưu Đức Vũ không còn cách nào khác, chỉ đành rút lui, hỏi Lâm Mãn Chương cùng Lâm Cống Thương. “Các cậu có muốn tiếp đãi không? Nhưng mà nếu là các cậu, có thể bên kia phải làm phỏng vấn.”
Lâm Cống Thương dừng đữa, lập tức nói:” Tiếp chứ! Sao lại không? 1 ngày 3.000 tệ, tiền này dễ kiếm!”
Lâm Mãn Chương do dự một chút, nói:” Tôi thì thôi khỏi, trong nhà có vợ con, dẫn người lạ vào không tiện lắm. Nhưng nếu cần ra biển, tôi có thể giúp.”
Ngưu Đức Vũ nói:” Cũng đúng, vậy để tôi báo lại, bên kia xem xét một chút, nếu mà thông qua, tôi sẽ thông báo cho mọi người biết.”
Lục Áo không để tâm chuyện này, nghe xong thì quên đi.
Thôn Sùng Tín của bọn họ thật sự quá hẻo lánh rồi, sau khi đối phương xem xét xong, tỷ lệ tới thôn của bọn họ hẳn không lớn.
Cậu nghĩ như vậy, chưa tới mấy ngày, cậu lên trấn trên mua một đống xi măng cát này nọ về thôn, tính toán sửa sang lại cái chuồng cũ nát bên nhà thành chuồng ngỗng, trên đường về, cậu phát hiện phía sau đột nhiên xuất hiện thêm vài chiếc xe mắc tiền.
Mấy dòng xe này cũng phải hơn ngàn vạn.
Đường thì không phải rất lớn, xe 3 gác của Lục Áo lại tương đối to, làm kẹt hơn phân nửa đường.
Vài chiếc xe phía sau không kiên nhẫn, đi theo sau cậu nhấn còi liên tục.
Lục Áo lái xe đến ven đường, một bên bánh dừng ở trên mặt cỏ ven đường, làm cho 3 chiếc xe phía sau đi trước.
Xe mắc tiền kia cũng không khách sáo, lập tức lái xe qua vượt qua cậu, phun hết khói xe lên người cậu.
Lục Áo vừa nhìn là biết đây là mấy người nhà giàu muốn tới vùng biển nguyên sinh để trải nghiệm sinh hoạt ngư dân, bằng không thôn bọn họ 800 năm cũng chả thấy loại xe nhà giàu này.
Lục Áo tâm tình bình tĩnh đưa mắt nhìn theo 3 chiếc xe rời đi.
Trong số người cậu quen biết, không chỉ có nhà giàu tài sản hơn vài tỷ, còn có vị thần nguyên hình là cả một châu.
Cái loại xe sang này cũng chả là gì.
Lục Áo vốn cho rằng những người với cậu sẽ không có liên hệ gì, không qua 2 ngày, hai tên nhà giàu trong đám người này nhờ cậu mà nhặt lại được cái mạng nhỏ.