Hề Tuyệt nằm trên cái giường vừa chật vừa cứng, quay sang chọt má Yến Linh trách móc: “Tại sao ta phải đến đây chứ? Ném nấm lùn ngươi dưới chân núi là được rồi, còn phải cõng ngươi lên núi, còn làm khách ngủ lại đây? Không lẽ đầu ta bị chập mạch, chỗ này có gì tốt đâu? Cộm chết người ta, không thoải mái, không thoải mái miếng nào hết.”
Nhưng không lâu sau, Hề Tuyệt vừa ngáy vừa thổi bong bóng bằng mũi.
Cả hai ngủ một giấc đến hoàng hôn.
Hề Tuyệt nằm mơ mơ màng màng, ngủ không sâu, còn suýt bị Yến Linh đá lăn xuống giường, trong lúc mơ màng cậu ta bị mùi thức ăn đánh thức, chóp mũi giật nhẹ, đột nhiên ngồi bật dậy, tóc tai rối xù, hai mắt còn lim dim chưa mở ra, nói lớn: “Ăn cơm ăn cơm!”.
Yến Linh cũng bị đánh thức theo, nằm cuộn tròn ở cuối giường dụi mắt ngồi dậy, ngái ngủ: “Ăn, ăn.”
Hai đứa trợn mắt nhìn cái mặt mới tỉnh ngủ của nhau, sau đó không hẹn đập giường cười phá lên.
Tình hữu nghị giữa hai đứa trẻ rất ngây thơ, giống như cùng nhau cười to một trận là tất cả mâu thuẫn và lục đục trước đó đều tan biến hết.
Hề Tuyệt ăn ké một bữa cơm ở Yến Ôn Sơn, tiểu thiếu gia nào giờ toàn ăn sơn hào hải vị lần đầu được ăn những món mới lạ, cậu ta lùa cơm không kịp thở quất hết hai chén, cứ như quỷ đói đầu thai.
Hướng phu nhân nhìn mà lo không thôi, sợ cậu ta bị bội thực.
Yến Linh nhìn cả bàn toàn là dược thiện thì lại không có khẩu vị, nửa chén cơm cũng không ăn.
Yến Hàn Thước lạnh nhạt gõ bàn, nói: “Không ăn thì đi theo cha, cha có chuyện muốn nói.”
Yến Linh ‘dạ’ một tiếng, nhảy xuống khỏi ghế đi theo Yến Hàn Thước.
Hề Tuyệt không xem mình là người ngoài, vui vẻ nói: “Phu nhân, ta có thể ăn thêm chén nữa không?”
Hướng phu nhân thấy cậu ta ăn ngon lành, bất đắc dĩ cười khẽ rồi bới thêm chén nữa cho cậu ta.
Hề Tuyệt ăn ngấu nghiến.
Yến Nguyệt ăn cơm chậm, trong chén nó có một miếng thịt rất ngon vì thói quen luôn chừa phần ngon nhất để ăn cuối cùng, nó có chút sợ người lạ, ngồi bên cạnh Hướng phu nhân không dám ngẩng đầu lên nhìn Hề Tuyệt, chỉ lo chầm chậm ăn từng muỗng một..
Bất thình lình, một cái tay vụt tới.
Yến Nguyệt chỉ kịp thấy cái bóng xẹt qua, miếng thịt ngon lành trong chén tức khắc bốc hơi.
Tiểu Yến Nguyệt nhìn mà đần mặt.
Hề Tuyệt ‘ùm’ một tiếng nhai nuốt miếng thịt, còn cố ý cười với Yến Nguyệt.
Yến Nguyệt: “…”
Yến Nguyệt suýt chút nữa òa khóc.
Hề Tuyệt cố nhịn cười, thầm nghĩ còn có đứa khác nhỏ hơn dễ bắt nạt hơn.
Không tệ.
Bên kia, Yến Hàn Thước đứng dưới bóng đêm nghiêm túc nhìn Yến Linh: “Người kia thật ra là ai? Con làm thế nào quen biết cậu ta?”
“Cậu ta là…” Yến Linh nghĩ mãi nhưng không nhớ ra Hề Tuyệt tên gì, đành phải nói: “Là công diêm dúa, cậu ta bị người đuổi giết, đột nhiên xông vào kết giới, sau đó đưa con đi, hình như là Tương văn hành, hành cái gì đó á!”
Yến Hàn Thước: “…”
Gì mà lộn xộn quá vậy?
“Cậu ta là người của thế gia.” Yến Hàn Thước nhíu mày nói: “Linh Nhi, tốt hơn hết là không nên có bất kỳ quan hệ gì với người của thế gia.”
Yến Linh ngớ ra, ‘dạ’ một tiếng rồi nói: “Vâng, bây giờ con sẽ đuổi cậu ta đi.”
Yến Hàn Thước bất đắc dĩ giữ cậu lại, nói: “Ngày mai cha sẽ đưa cậu ta về Trung Châu.”
“Nhưng cậu ta có thể đi ngay trong tích tắc.” Yến Linh nói: “Từ Trung Châu ‘lập tức’ đã tới Yến Ôn Sơn rồi.”
“Cha nghe nói mấy chục năm gần đây linh mạch Thiên Diễn còn dư lại không nhiều, tuy cậu ta là Tương văn cấp Linh nhưng khi sử dụng chắc chắn sẽ tiêu hao Thiên Diễn, khiến kinh mạch chịu áp lực rất lớn.” Yến Hàn Thước lắc đầu: “Bây giờ cậu ta còn nhỏ, phải ở Thiên Diễn học cung học tập mấy năm mới có thể sử dụng thông thạo Thiên Diễn, tốt nhất là không nên tiêu tốn Thiên Diễn quá độ vì chút chuyện nhỏ nhặt, như vậy sẽ tốt cho việc tu đạo mai sau của cậu ta.”
Yến Linh vẫn là lần đầu thấy Yến Hàn Thước nói nhiều như thế, mặc dù phần lớn nghe không hiểu nhưng cậu vẫn gật đầu nói: “Biết ạ.”
Yến Hàn Thước cũng biết Yến Linh không hiểu hết những gì mình nói, đành phải dắt cậu trở về.
Những năm qua Yến Linh chỉ chơi với Yến Nguyệt nên đã sớm chán ngấy, giờ có thêm một người gần bằng tuổi nhau nên khó tránh vui vẻ mới lạ, cậu kéo Hề Tuyệt chạy vào phòng ngủ khoe bảo bối của mình.
Hề Tuyệt nhìn con ngựa gỗ đã sờn cũ, chê: “Ve chai hả?”
Yến Linh trừng cậu ta: “Đây là đồ chơi cha mẹ tặng ta hồi nhỏ đó, mới không phải ve chai!”
Hề Tuyệt nhướng mày: “Cái này không vui.”
Yến Linh cảm thấy tụt hứng, buồn thiu cất cẩn thận bảo bối ngựa gỗ của mình vào, hàng mi dài rũ xuống như cánh quạt, thầm nghĩ quả nhiên không nên kết bạn với người này, kệ, ngày mai đưa cậu ta về, không chơi với cậu ta nữa.
Hề Tuyệt nói xong cũng hối hận, bối rối nhìn vẻ mặt mất vui của Yến Linh.
Nhưng dỗ người là hành động chưa bao giờ xảy ra với một tiểu thiếu gia như Hề Tuyệt, cậu ta do dự hồi lâu xòe bàn tay trống rỗng đến trước mặt Yến Linh.
Yến Linh trừng cậu ta: “Cái gì?”
Linh lực Thiên Diễn chợt lóe lên trong bàn tay của Hề Tuyệt, ngựa gỗ vừa mới được cất trong hộp gỗ giờ đang nằm chễm chệ trong tay cậu ta, cười hì hì nói:”Nhìn đi, lợi hại không?”
Yến Linh: “…”
Yến Linh mới không thấy hiếm lạ, tức giận lấy lại, nói: “Ngươi chê nó là ve chai mà, không được đụng vào!”
“Chê hồi nào?” Hề Tuyệt mặt dày hơn mặt đường, sáp lại gần cười nói vui vẻ: “Giận cái gì, sao ngươi khó tính thế, coi chừng không cao nổi.”
Yến Linh giận tím mặt, suýt chút nữa nhào tới liều mạng với cậu ta.
Hề Tuyệt lại từ không trung lấy ra ngựa gỗ, tùy tiện cầm chơi trong tay, thấy cậu còn tức giận bỗng nhanh trí nói: “Hay là ta lén dẫn ngươi ra ngoài chơi?”
Yến Linh giành lại ngựa gỗ: “Không đi, ta buồn ngủ.”
“Dẫn ngươi đến một nơi rất, rất k.ích thích đi chơi?” Hề Tuyệt liên tục dụ dỗ.
Yến Linh cất ngựa gỗ vào, định nói phải trái với cậu ta: “Cha ta dặn, Tương, Tương văn của ngươi nếu dùng không ngừng nghỉ sẽ, sẽ không tốt đâu.”
Hề Tuyệt luôn tự hào về Tương văn cấp Linh của mình, làm gì chịu nghe đánh giá ‘không tốt’ chứ, cậu ta nghe vậy liền xụ mặt, lạnh lùng nói: “Không tốt chỗ nào? Ta muốn đi đâu thì đi đó, muốn trộm cái gì là trộm cái đó, ai dám nói ‘không tốt’?!”.
Cậu ta nói xong liền vung tay cướp luôn ngựa gỗ của Yến Nguyệt.
Phòng kế bên im lặng hồi lâu, sau đó lập tức truyền đến tiếng khóc to của Yến Nguyệt.
Yến Linh: “…”
Yến Linh phục cậu ta sát đất.
Đến đây vẫn chưa xong, Hề Tuyệt còn muốn để thằng cu này chiêm ngưỡng năng lực của mình, túm lấy tay cậu: “Ta dẫn ngươi đi chơi.”
Nếu là ngày thường, Yến Linh chắc chắn sẽ nhảy cẫng reo hò ‘Tuyệt vời tuyệt vời’, nhưng lúc này cậu lại do dự: “Cha ta dặn…”
Hề Tuyệt không muốn nghe cậu nhiều lời, lập tức giẫm chân khởi động Tương văn, đưa cậu đến nơi kíc.h thích nhất Trung Châu để chơi.
Nhưng với đứa trẻ mười hai tuổi mà nói, nơi kí.ch thích nhất chắc chắn không thiếu phần hung hiểm.
Hề Tuyệt định bụng dẫn Yến Linh đến thủy đạo có rắn khổng lồ ăn thịt người bên ngoài Giải Trĩ Tông, dọa thằng cu này một phen hú vía chơi.
Nhưng cậu ta vẫn chưa thể sử dụng thành thạo ‘Hà Xử Hành’ nên đã không may hạ cánh lộn chỗ, lúc đến nơi chân không chạm đất mà là ngay giữa không trung cao vạn trượng.
Hề Tuyệt: “Á—”
Yến Linh: “Oaaa—!!”
Hai đứa nhóc xuất hiện giữa không trung, rơi thẳng xuống mảnh đất nứt nẻ bên dưới.
Bên trong Thân Thiên Xá.
Thịnh Tiêu còn nhỏ lần đầu đi vào hoàn cảnh một mét vuông có đàn quỷ dữ, Thiên Diễn Châu trong tay lóe lên linh lực, cậu luống cuống nhìn lũ ác quỷ trước mặt nhốn nháo đòi minh oan.
“Ta có tội?”
“…Đại nhân, ta là báo thù cho cha, chẳng lẽ không thể tha thứ được sao?”
“Phán ta thị phi, xử ta trừng xá!”
Khí độ của Thịnh Tiêu ôn hòa vô hại, bị âm khí của ác quỷ chèn ép không khỏi lùi ra sau, tái mặt lắc đầu.
“Ta, ta không biết.”
Một đứa trẻ được yêu thương từ nhỏ đến giờ làm gì thấy qua tình cảnh máu me khủ.ng bố này, ác quỷ dữ tợn lượn quanh người cậu, trong miệng lải nhải liên tục gần như ép cậu sắp phát điên.
Ngay vào lúc này, phía chân trời truyền đến hai tiếng la làng la xóm.
Thịnh Tiêu kinh ngạc ngẩng đầu.
Chỉ nghe hai tiếng ầm ầm vang dội, Hề Tuyệt đo đất đầu tiên, ngã sấp xuống tạo ra vết lõm hình người kèm bụi mù bay tứ tung, bỗng chốc không bò dậy nổi..
Còn Yến Linh bị cảm giác mất trọng lực dọa sợ khóc lớn, la hét cứu mạng.
Ngay lúc cậu suýt chung số phận với Hề Tuyệt, đột nhiên cảm nhận có luồng linh lực u lam tựa dòng nước hiền hòa cuốn tới đỡ lấy eo cậu, làm giảm tốc độ rơi xuống.
Thân thể của Yến Linh hơi hoãn lại rồi tiếp tục rơi thẳng xuống dưới.
Cậu theo bản năng giơ tay bịt mắt lại, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, có một đôi tay từ bên cạnh duỗi tới ôm chầm lấy thân thể nhỏ bé của Yến Linh, không để cậu ngã lăn ra đất.
Yến Linh ngửi thấy mùi hương hoa quế ngọt ngào, bàn tay mũm mĩm run rẩy hé ra một khe hở, thử nhìn ra bên ngoài.
Thiên Diễn Châu vẫn còn đang phát ra dòng chảy linh lực hiền hòa.
Thịnh Tiêu cũng không thấy Hề Tuyệt vác một thân bụi bặm te tua đang lồm cồm bò dậy ở cách đó không xa, cậu dịu dàng lên tiếng nói với Yến Linh: “Không sao chứ?”
Yến Linh ngẩn ngơ.
===Hết phiên ngoại 7===