Cô nói khẽ: “Những người đó nói xấu sau lưng anh thì không phải là bạn thực sự. Anh có em là đủ rồi, sau này em nhất định sẽ cùng anh đón sinh nhật, còn có ba mẹ, mọi người sẽ không nói xấu anh đâu.”
Tưởng Thành nghe cô cứ nhắc đi nhắc lại nói xấu này nọ, dường như còn để tâm hơn cả chính anh, anh cười đáp: “Anh biết rồi.”
Chu Cẩn không khỏi chú ý tới Gundam sau lưng anh, ngẫm nghĩ một chút, sau đó cô buông Tưởng Thành ra, nói: “Sắp đến đến tết Nguyên Tiêu rồi, em lén mua chút pháo hoa rồi, chúng ta ra ngoài bắn pháo hoa nhé.”
“Khuya lắm rồi, sẽ làm ồn đến người khác đó.” Tưởng Thành hỏi: “Không phải em sợ tiếng vang sao?”
Cô còn sợ cả sấm sét nữa.
Chu Cẩn nói: “Không vang không vang, em đặc biệt mua cái loại chỉ phát sáng thôi. Anh ăn mặc cẩn thận vào rồi ra sân chờ em nha.”
Cô lại nhảy xuống giường rồi chạy té khói ra khỏi cửa, nhưng lại không đi lấy pháo hoa, mà đến phòng khách dùng điện thoại bàn gọi cho Chu Xuyên.
Cô che ống nghe, thì thầm to nhỏ một hồi.
Bên kia điện thoại, Chu Xuyên ngáp ngắn ngáp dài, đồng ý nói: “Được, được, anh sẽ nói với em ấy.”
Chu Cẩn vội hướng ra chỗ Tưởng Thành đang đứng trong sân mà gọi: “Anh hai gọi điện về nè, anh ấy tìm anh đó!”
Tưởng Thành lưỡng lự một hồi, sau đó trực tiếp ra nhận điện thoại.
Giọng của Chu Xuyên vừa vang vọng lại lanh lảnh, anh ấy chúc mừng anh: “A Thành, sinh nhật vui vẻ nha!”
Tưởng Thành im lặng chốc lát, lựa chọn thành thật khai rõ với anh ấy: “Em xin lỗi, anh hai, hôm nay em lỡ làm hỏng Gundam trong phòng anh rồi ạ.”
Chu Xuyên dửng dưng: “Có sao đâu? Hỏng rồi thì thôi.”
Sự khoan dung của anh ấy ngược lại càng khiến trong lòng Tưởng Thành thêm rầu rĩ hơn. Anh lại nói: Xin lỗi anh, em nhất định sẽ nghĩ cách trả lại cho anh.”
Chu Xuyên im lặng một chút, hơi nghiêm giọng nói: “Tiểu Cẩn nói em buồn lòng vì chuyện này, anh còn không tin, giờ thì anh tin rồi… Tưởng Thành, giống như một nam tử hán chủ động gánh chịu trách nhiệm là đủ rồi, chẳng qua chỉ là một món đồ nhỏ mà thôi, sao có thể sánh được với sinh nhật của em trai anh chứ?”
Chu Xuyên gọi anh là em trai.
Tưởng Thành mím đôi môi khô khốc.
Chu Xuyên mỉm cười nói tiếp: “Hơn nữa Tiểu Cẩn kêu anh nói với em, mỗi người cứ đến ngày sinh nhật đều sẽ tự động thăng cấp thành em bé quý báu nhất trên thế gian này, Gundam hay gì cũng không thể sánh bằng.”
Chu Cẩn cũng nghe lén bên cạnh, vừa nghe Chu Xuyên thẳng thừng bán đứng tên mình, cô vội vàng phủ nhận: “Không phải em nói, là mẹ nói.”
Chu Xuyên cười càng rạng rỡ hơn.
Tưởng Thành cũng nhìn cô cười, còn Chu Cẩn thì ngại ngùng cúi đầu xuống.
Vì buổi tối Chu Xuyên còn phải huấn luyện nên hai người không thể trò chuyện quá lâu, anh ấy hỏi sơ sơ tình hình trong nhà, còn nhờ cậy Tưởng Thành chăm sóc ba mẹ và Chu Cẩn.
Tưởng Thành đồng ý từng việc.
Sau khi cúp điện thoại, Chu Cẩn lập tức giơ cái hòm nhỏ mà cô giấu pháo hoa lên và cười tít mắt với Tưởng Thành: “Đi thôi!”
Cô cầm bật lửa của Chu Tùng Nhạc, rời khỏi nhà với Tưởng Thành và đi đến đầu ngõ.
Trong đêm tối, Chu Cẩn thắp sáng một cây pháo bông, tiếng xì xì rất nhỏ xíu vang lên, chùm lửa loé sáng tựa như ngôi sao, rọi sáng gương mặt cô và Tưởng Thành. Đam Mỹ Cổ Đại
Chu Cẩn đung đưa cây pháo, cười hi hi, hai bên má và chóp mũi bị đông lạnh đến đỏ bừng, vì vậy cô liền cọ mặt vào khăn choàng cổ dày cộm. Tưởng Thành nhìn cô một lát, tâm trạng nhanh chóng thả lỏng, anh nhỏ giọng nói: “Hôm nay lúc thổi nến, anh không có ước, anh tặng điều ước này cho em, Tiểu Ngũ, nào.”
Anh cũng đốt một cây pháo bông và nói với Chu Cẩn: “Ước đi.”
Chu Cẩn sợ không kịp, vội vàng đan hai tay vào nhau, nhắm mắt lại cầu nguyện: “Con ước Tưởng Thành có thể mãi mãi sống ở ngõ Chi Tử, mãi mãi ở bên chúng con.”
Tưởng Thành ngây người.
Chu Cẩn thấy mình nói đủ nhanh, chắc sẽ không để lỡ thời gian, cô nhảy chân sáo hai cái rồi nói với Tưởng Thành: “Như vậy có được không anh?”
Cô nghiêng đầu nhìn Tưởng Thành. Tưởng Thành có thể thấy rõ đốm lửa đang nhảy múa trong mắt cô.
Rất sáng, hệt như ánh sao.
Không lâu sau, pháo hoa tắt ngúm.
Tưởng Thành không nhịn được liền bật cười thành tiếng: “Ngốc quá, nói ra mất linh rồi.”
Chu Cẩn vội che miệng lại, hốt hoảng nhìn anh: “Sao em lại quên cái này chứ!”
“Vậy làm sao đây?” Chu Cẩn lại rút ra thêm một cây pháo nữa: “Không được, cái vừa rồi không tính.”
“Tính rồi.”
Tưởng Thành xoa đầu cô, hứa hẹn một cách nghiêm túc: “Tiểu Ngũ, anh sẽ ghi nhớ điều ước của em.”
Có bạn hay không, anh cũng không muốn nghĩ đến nữa, anh còn Chu Cẩn, Chu Xuyên, có ba mẹ thật sự yêu thương anh…
Cho dù không có gì thực sự thuộc về anh thì cũng chẳng sao, vì anh có thứ mà mình thật lòng muốn nâng niu.
Tưởng Thành giúp Chu Cẩn đốt thêm một cây pháo bông nữa rồi chuyển đến tay cô, nhìn cô khua khua cánh tay, vẽ ra những đốm “sao băng” trong đêm.
Ngày 14 tháng 2, anh đã đón một ngày sinh nhật rất hạnh phúc, có người thay anh ước một điều ước thật đẹp.
Mãi mãi ở bên nhau.
Chỉ có thiếu niên ngây thơ và chân thành mới tin vào câu nói ngốc nghếch ấy.
Bởi họ còn chưa biết, con người rồi cũng sẽ lãng quên, sẽ lại gặp được niềm vui mới.
Thế nhưng ngắn ngủi cũng tốt, bởi lẽ giờ phút này, các vì sao đang tỏa sáng rực rỡ.